The first 200 lines.
Năm 1815 quả là một năm khủng khiếp.
Trận Waterloo đã dừng bước phiêu lưu của Napoleon.
Tại Paris, thái tử Louis 18 lên ngôi.
Giới quý tộc, sau lần trốn chạy cách mạng...
đã quay lại trong chiến thắng trên một nước Pháp đổ nát.
Tôi là một người lính trong thời khắc đen tối ấy.
những ngày đó đã mang khó khăn đến cho tất cả mọi người.
Là một bác sĩ, tôi đã chứng kiến nhiều nỗi đau đớn...
và rất nhiều lòng can đảm.
Nhưng tôi chưa gặp ai thẳng thắng và tài giỏi hơn người.
Đó chính là một cậu bé nông dân,
một kẻ quê mùa, khốn cùng, biệt danh "Nông dân".
Tôi biết thằng bé không muốn tôi ca ngợi...
Nhưng sao được? Một lão già, lại đi kể...
cho thằng bé nghe việc tôi ngưỡng mộ nó?
Có lẽ đơn giản hơn là, thuật lại câu chuyện đó.
NGƯỜI NÔNG DÂN NỔI DẬY.
Phụ đề Việt ngữ DUCHUY2007
Lạy Chúa tôi. Làm giật cả mình!
Quây đàn chó lại!
Thưa ngài!
Quây chúng lại, coi chừng xổng con nai!
Bình tĩnh đi, ngài công tố.
Tôi biết con này. Của gã săn trộm.
Nó đáng bị giết như một con sói.
Chúng để lạc con nai rồi.
Vậy thì chúng sẽ săn gã kia.
Lần nữa! Nào!
Nào, đánh đi!
Hai chân! Hai tay với nhau!
Giỏi lắm, Jacquou!
Cẩn thận chân đấy.
Nhìn kỹ này. Mạnh lên!
Đánh tiếp nào!
Ồ, xem kìa!
Chú chó của ta!
Lại đây, bé!
Ngoan lắm!
Chắc nó chạy trối chết.
Chân nó bị chảy máu.
Lấy thuốc mỡ bôi cho nó.
Sao mày đến đây được, hả?
Mày bẩn quá! Coi chừng bẩn cái tạp dề.
Lại đây nào!
Phải mang con chó cho thôi.
Nó chỉ mang phiền phức từ gã quản gia đến cho ta.
Cái chính là hắn muốn anh.
Lúc nào hắn cũng chõ ria mép vào đây.
Em biết cách xử lý một bộ ria mép.
Em chỉ lo cho anh.
Anh vô tội, là người tự do.
Anh nên cắt mấy cái bím tóc đó đi.
Mày ngoan lắm.
Mẹ!
Vết thương không sâu mấy.
Chỉ cần một miếng gạc là xong.
Con hãy ra ngoài quan sát.
Nếu thấy gì cũng đừng lên tiếng.
Marti, anh đi đi.
Hãy trốn vào rừng.
Anh không bỏ em được. Chúng sẽ giết em mất.
Em sẽ đối phó với chúng.
Chúng sẽ bắt em trả giá.
Nếu anh ở lại thì thằng bé cũng trả giá.
Bố, chờ con với!
Ở lại. Con sẽ làm cản chân bố.
Mạnh mẽ lên. Hai mẹ con phải cẩn thận.
Chặn nó lại!
Bắn nó!
Đồ ngu!
Đi chỗ khác!
Ngài Công tố viên.
Toàn bộ chuyện này là gì thế?
Xem nào.
Một cảnh tượng giáo dục!
Không bắn được nai, thì bắn chó.
Chúng xổng con hươu nhưng lại giết con lợn!
Đúng là thằng nhóc dơ bẩn!
Mày không muốn hoa của tao sao?
Mắt nó đẹp quá!
Cũng tầm thường thôi.
Để cháu vào với mẹ!
Xéo!
Nó là con bà ấy.
Ngài bá tước, có vẻ tay quản lý của ngài đã làm hỏng việc.
Bắn chó, đánh vợ. Người chồng đã giết gã.
Bọn đần ấu đả đó mà.
Đồ đần!
Thủ phạm là một tên thuê đất ngài.
Nếu hắn ra tay do ghen tuông,
được xem là cố ý giết người.
Nạn nhân là một tay háo sắc.
Một con dê cụ! Ngài hình dung được chứ?
Chúng tôi đang ở đây, ngài cần đuổi theo chứ?
Bố, có tiếng kèn.
Họ đã thấy con nai.
Con cũng đói rồi.
Hắn giấu trong đấy.
Một huy chương Lê dương và ...
một tờ lệnh của đại tá.
Hãy đọc ngày và địa điểm.
Ngày 18 tháng 6 năm 1815. Lạ thật! Hai tháng trước!
Hắn đã được vua Napoleon
giao nhiệm vụ ở Waterloo.
Ý tôi là tên tiếm quyền Bonaparte.
Mang xác hắn về.
Cảm ơn ngài vì đã giải quyết nhanh gọn.
Mất thời gian như thế đủ rồi. Lên ngựa!
Do ghen tuông à? Chúng ta sẽ bắt hắn!
Chuyện đó để tôi!
Chúng tôi sẽ không cầm chân quý cô xinh đẹp của ngài nữa.
Mời quý cô.
Bọn chúng sẽ bắt bố mất.
Không bắt được đâu. Tin mẹ đi.
Bố con nhiều bạn bè lắm, và Chúa sẽ bảo vệ ông ấy.
Mẹ nằm đi.
Mẹ cứ nằm đi. Mọi việc để con.
Không sao. Tim mẹ chỉ đập hơi nhanh thôi.
Mẹ nằm đi mà.
Mẹ nói đúng. Bố an toàn. Bố biết ngõ ngách trong rừng.
Con sẽ mang cho bố ít đạn.
Bố sẽ không bị gì đâu.
Oh, là cháu.
Đưa cho bố cháu.
Nhưng đây là lần cuối đấy.
Cẩn thận. Lúc này căng thẳng. Coi chừng trong làng đấy.
Voltaire!
Rousseau!
Bọn triết gia!
Hãy xem những giá trị biến thái
mà bọn cách mạng đã sản sinh ra như thế nào!
Chất độc của chúng...
vẫn còn lây nhiễm cho chúng ta...
thông qua những cuốn sách này!
Vương quốc này phải tẩy trừ...
khỏi những lý thuyết bệnh hoạn...
và những kẻ tiếm quyền!
Có lẽ Chúa sẽ giúp chúng ta bảo vệ con trẻ ...
tránh khỏi ảnh hưởng xấu.
Nước Pháp phải giành lại chiến thắng!
Các anh chị hãy đi đi...
và hãy mang lời Chúa
vào nhà anh chị!
Tên kia, quỳ xuống!
Quân nổi loạn này đã thiêu trụi lâu đài của tôi.
Ba mươi roi.
Cậu! Lại đây.
Mua quần ren không?
Xem thử đi!
Hãy mua tặng mẹ hay người yêu.
- Tôi đâu có tiền. - Cậu còn gì ăn chứ?
- Có gì trong đó? - Bỏ tay ra!
Phân dê, để làm thuốc
chống đói.
Xin Chúa cứu chúng con!
Chuyện gì thế? Họ là ai vậy?
Giáo sĩ Dòng Tên và bọn Quân chủ cực đoan.
Chúng thì tệ nhưng thế lực mạnh đấy.
Nào, đi uống rượu giải sầu.
Đàng ấy đang có rượu vang nóng miễn phí.
- Cậu tên gì? - Jacquou.
Họ gọi tôi là "Lé".
Mẹ đẹp quá.
Mẹ phải trông tươm tất một tí.
Ông bá tước có thể bảo cảnh sát ngừng lại,
và thẩm phán sẽ khoan hồng.
Nhanh lên, con.
Nhanh nào!
Lại đây.
Đừng sợ.
Thưa Bá tước!
Xin ngài rủ lòng thương trong đêm Giáng sinh này.
Chồng tôi đã trốn nhiều tháng qua.
Tôi biết bà ta. Vợ một nông dân.
Chồng bà ta đã sát hại viên quản lý của ngài.
Gò má cô ta cao đấy. Và vú nữa!
Chồng tôi bắn quản lý của ngài chỉ để tự vệ.
Tôi chỉ là nông dân, nhưng tôi nói sự thật.
Không phải chỗ này, cũng không phải lúc.
Đó là chuyện của cảnh sát.
Phần thưởng cho việc bắt bớ ...
Barti? Varmi?
- Tôi biết cách nói ... - Còn tôi biết nghe.
Chúng ta hãy chia sẻ với bà ấy.
Bà đang làm phiền bạn bè ta,
và thậm chí là gia đình ta đấy.
Nhưng bà đến cầu xin ân huệ...
thì đã quá muộn.
Tất cả những gì tôi muốn
là công lý và một tòa án công bằng ...
Im đi!
Đứng lên.
Đừng cố xoa dịu hay ngã giá với tôi.
- Phần thưởng là bao nhiêu? - 20 đồng vàng Louis.
Tăng gấp đôi.
Không, lên 100.
100 đồng Louis cho phiến quân Bonaparte!
100 đồng vàng!
100 con bò đấy!
Hài lòng chưa, thưa bà? Bây giờ công lý sẽ được thực thi
No comments yet. Be the first to leave one.