The first 200 lines.
Chúng sống
Dựa trên truyện ngắn của Ray Nelson "Tám giờ sáng"
CƠ HỘI VIỆC LÀM
Do một lỗi máy tính,
chương trình tem phiếu thực phẩm sẽ tạm ngừng cho đến khi có thông báo mới.
Vui lòng không đăng ký vào thời điểm này.
Tất cả ứng viên xin việc giờ sẽ sang khu D.
Xin cảm ơn.
Nơi làm việc cuối ở đâu?
Denver, Colorado.
Đã làm ở đó được 10 năm. Rồi tình hình không còn thuận lợi.
Họ mất 14 ngân hàng trong một tuần.
Vậy nên...
Hiện giờ không có vị trí nào cho anh.
Chúng dùng lưỡi mình để lừa gạt.
Nọc rắn độc ẩn dưới môi của chúng.
Miệng chúng chứa đầy những lời ganh ghét và nguyền rủa.
Trên đường chúng đi qua để lại cảnh tiêu điều và khốn cùng.
Chúng chẳng có sự kính sợ Đức Chúa Trời ở trước mắt chúng.
Chúng đã lấy đi cái tâm và tầm của những người lãnh đạo.
Chúng đã tập hợp những kẻ giàu sang và quyền lực,
và khiến chúng ta đui mù trước sự thật.
Tinh thần con người bị xuống cấp.
Tại sao chúng ta tôn thờ lòng tham?
Bởi vì bên ngoài tầm nhìn hạn hẹn của chúng ta,
những kẻ lợi dụng ta, chèn ép ta từ khi sinh ra cho tới lúc chết,
là chủ sở hữu chúng ta!
Những kẻ sở hữu chúng ta!
Chúng đứng trên ta. Chúng chi phối ta.
Chúng là chủ của ta.
Thức tỉnh đi! Chúng là các bạn, và ở xung quanh các bạn.
Đôi lúc khi tôi xem ti-vi, tôi không còn là chính mình,
tôi như một ngôi sao phim truyền hình, có chương trình khách mời của riêng mình,
tôi xuất hiện trên tin tức khi đang bước ra từ xe Limo, đến một nơi quan trọng.
Mọi thứ tôi chỉ phải làm là trở nên nổi tiếng.
Người người theo dõi tôi, họ yêu quý tôi.
Tôi sẽ không bao giờ già đi.
Tôi sẽ không bao giờ chết đi.
Xin lỗi. Ông cần người chứ?
- Có thể. - Tôi có sẵn dụng cụ rồi.
Đây là việc làm của công đoàn.
Thế thì...
Xin phép được nói chuyện với tổ trưởng công đoàn.
Được không?
Ê, không được ngủ lại ở công trường này,
anh tìm chỗ khác mà ngả lưng đêm nay đi.
Xin lỗi.
Thế khi nào tôi được trả công?
Thứ năm.
Anh cần một chỗ ngủ à?
Khu Chesterfield ở phố thứ 4. Họ có thức ăn nóng hổi và chỗ tắm nóng.
Trên đường đến đó luôn, nếu anh muốn tôi chỉ đường.
Tôi không thích ai bám theo tôi trừ khi tôi biết lý do.
Còn tôi không đi theo ai cho tới khi tôi biết họ đang đi đâu.
Họ sẽ sớm mang thức ăn ra.
Tốt, tôi đang chết đói đây.
Chào Frank, thế nào rồi?
Anh có thể có cơ hội gặp gỡ vài người ở đây.
Đây là Gilbert. Cần gì cứ nói, ông ấy biết chỗ cần tìm.
- Xin chào. - Chào.
- Cái gì trong ba lô thế, đồ nghề à? - À vâng.
Nếu anh biết dùng, chúng tôi có thể cần tới anh.
Vòi tắm ở bên kia bị hỏng.
Bỏ gì đó vào bụng thôi.
Của anh đây!
Xin chào!
- Ăn đậu chứ? - Vâng.
- Thêm không? - Vâng.
Tôi có vợ và hai đứa con ở Detroit.
Tôi chưa gặp họ đã sáu tháng rồi.
Nhà máy thép liên tục sa thải công nhân.
Cuối cùng họ bị phá sản.
Chúng ta cho các công ty thép thời gian hồi phục.
Biết họ tự cho mình cái gì không?
Tăng lương.
Quy tắc vàng rồi.
"Người có vàng thì đặt ra luật."
Nếu họ đóng cửa một nhà máy nữa,
chúng ta nên vác búa tạ đập nát một con xe ngoại sang trọng của họ.
Anh cần học cách nhẫn nại một chút.
Ờ, tôi hết kiên nhẫn rồi.
Mọi thứ giống như một trò chơi điên rồ.
Họ đặt anh vào vạch xuất phát,
tên của trò chơi là "Vượt qua khó khăn trong cuộc sống."
Chỉ có điều thân ai người nấy lo và đồng thời tìm cách triệt hạ người khác.
Là thế đấy anh bạn.
Luật chơi là vậy. Anh làm được gì thì làm,
nhưng nhớ lấy, tôi sẽ làm hết sức để hạ gục anh.
Thế anh định vượt qua khó khăn kiểu gì?
Tôi làm việc vất vả mỗi ngày để kiếm tiền, tôi chỉ muốn một cơ hội. Nó sẽ đến.
Tôi tin vào nước Mỹ. Tôi tuân theo luật lệ.
Thời buổi này ai cũng có khó khăn của riêng mình.
Các bạn luôn nghĩ mình không thể gắn móng giả
vì mọi hoạt động mà bạn tham gia ư?
Nếu bạn đã sẵn sàng cho những bộ móng đẹp tự nhiên, dễ sử dụng,
được phun bảy sắc màu khêu gợi,
hãy...
Động lực của ta đang bị thay đổi.
Chúng ta đang sống trong một trạng thái ý thức giả tạo
tương tự như lúc ta ngủ.
Đồ tin tặc chết tiệt. Đây là lần chen ngang thứ hai trong tối nay đấy.
Phong trào đã được bắt đầu từ tám tháng trước
bởi một nhóm nhỏ các nhà khoa học. Họ đã tình cờ phát hiện ra
những tín hiệu này đang được gửi qua...
- Cái đó làm tôi nhức đầu quá. - Ừ, tôi cũng vậy.
Tên tin tặc hẳn phải mất nhiều tháng mới biết cách làm như này.
Người nghèo và người thuộc tầng lớp dưới cùng đang tăng lên.
Công lý chủng tộc và quyền con người không tồn tại.
Chúng đã lập nên một xã hội đàn áp,
và chúng ta đã vô tình tiếp tay cho chúng.
Chúng toan tính thống trị bằng cách tiêu diệt ý thức.
Chúng ta đã bị đưa vào trạng thái thôi miên.
Chúng khiến ta thờ ơ với chính mình, với những người khác.
Chúng ta chỉ chăm chăm vào lợi ích của bản thân.
Chúng ta...
Hãy hiểu rằng,
chúng còn an toàn, chừng nào chúng chưa bị phát hiện ra.
Đó là cách thức sinh tồn chủ yếu của chúng.
Bắt chúng ta ngủ say, bắt chúng ta vụ lợi, bắt chúng ta lãnh đạm.
Nói cái rắm ấy!
Tối qua nhóm hợp xướng luyện tập hơi muộn nhỉ?
Nhà thờ cho chúng tôi dùng bếp ăn của họ.
Đến bốn giờ sáng à?
Chúng tôi chăm lo cho nhiều người ở đây mà.
Chúng đang tiêu diệt tầng lớp trung lưu còn đang mê muội.
Ngày càng có nhiều người trở nên nghèo khó.
Chúng ta là gia súc của chúng.
Chúng ta được nuôi để làm nô lệ.
- Lại nữa ư! - Chúng tôi không thể phá tín hiệu của chúng.
Thiết bị phát của chúng tôi không đủ mạnh.
Tín hiệu phải được ngắt tại nguồn phát. Chúng tôi...
- Billy, em đau đầu quá. - Anh cũng vậy.
Xin vui lòng chờ
Ai đó làm ơn cho tôi biết chuyện đó là thế nào đi.
Chỉ là tên hâm tự sướng ấy mà.
Giáo hội Giám lý
CHÚNG SỐNG TA NGỦ
Nó chẳng có vấn đề gì cả.
Ta phải đối diện với sự thật thôi. Chỉ lên sóng được có vài giây.
Đến lúc quên đi việc xen vào tín hiệu của chúng rồi.
Chúng sẽ lại làm nhiễu tín hiệu của ta thôi.
Thế thì ta phải phân phát hàng ra ngoài kia.
Làm thế không có tác dụng đâu. Chúng ta đã nói rõ chuyện này rồi!
Chúng ta không có lựa chọn nào khác.
Cướp ngân hàng.
Sản xuất mắt kính Hoffman đến khi sức cùng lực kiệt.
Ta không thể phát cho đủ số người!
Ta phải tìm những người mới và tài giỏi làm việc với chúng ta.
Thế mới phải chứ.
Tôi định đi ra... Các ông để cửa mở.
Tôi chỉ muốn đóng lại. Đâu muốn ai đột nhập.
- Đi tuần khu phố mà. - Ừ.
Để tôi sờ mặt anh.
- Được thôi. - Tốt lắm. Giờ là tay của anh.
- Cũng được. - Tốt.
- Anh là dân lao động. - Đúng thế.
Đây là cuộc cách mạng. Để tôi cho anh thấy.
Tôi phải đi ngay bây giờ. Có lẽ để khi khác nhé?
Sao?
Thế giới này có thể làm tôi đui mù,
nhưng Chúa đã cho tôi nhìn thấu!
Rồi anh sẽ quay lại!
Tôi có nghe được vài tin vỉa hè mấy tuần vừa qua.
Quái lạ lắm.
Họ bàn tán về một loại đại dịch bạo lực.
Tôi có nói chuyện với một ông bạn đến từ San Anselmo.
Ông ấy bảo tôi là ở đó có một tổ chức giáo phái.
Nói về tận thế các kiểu.
- Thế họ làm những gì? - Bắn giết người, cướp nhà băng.
Toàn mấy chuyện thường thấy.
Cả đám người phát điên vì có một giấc mơ dở hơi nào đó.
Muốn biết sự thật không?
Mấy chuyện như này xảy ra vào cuối mỗi thế kỷ.
Đúng đấy.
Toàn những người sợ phải đối diện với tương lai, chỉ thế thôi.
Chuyện gì à?
Tôi đã vào đó một lúc.
Toàn là thùng các tông, kiểu như phòng thí nghiệm vậy.
Ý anh là sao?
Không phải hát hò đâu. Thu âm sẵn rồi phát thôi.
Đừng lo chuyện bao đồng, anh bạn ạ.
Nó chẳng phải việc của tôi, hay của anh.
Ừ, nhưng ông bạn Gilbert của ta đang ở đó giúp họ kìa.
Giờ tôi đã có công ăn việc làm, và tôi định giữ việc.
Lúc nào tôi cũng sống theo khuôn phép.
Tôi không làm phiền ai. Không ai động đến tôi.
Anh nên bắt đầu làm giống thế đi.
Sống biết điều thì không cần biết nhiều.
Sống như vậy là tồi tệ nhất.
Gặp anh sau.
Hẹn gặp lại.
Bước xuống. Cẩn thận.
Từ từ thôi. Lối này.
Được rồi. Giờ thì băng qua đường.
Đường đất đấy.
Nhanh lên!
- Đi đi! - Nhanh nào, lối này.
Frank!
Chúng ta biết các ngươi là ai!
Để chúng ta yên.
No comments yet. Be the first to leave one.