The first 185 lines.
CÓ LẼ LÀ YÊU
Tập 1
Trong cuộc sống của tôi,
điểm tuyệt đối cũng giống như giấc mơ vậy,
đều là hàng xa xỉ số lượng có hạn.
Còn tôi, chính là người qua đường đứng ngoài tủ kính mà không mua nổi.
Còn việc đạt giải thưởng gì đó
thì càng không có duyên với tôi,
dù cố gắng đến đâu cũng chẳng được.
Chỉ có vận may bùng nổ trong phút chốc rồi tắt.
Nhưng vận may của tôi chắc là
vào lúc thi
trường cao đẳng nghệ thuật này đã dùng hết rồi.
Sau đây sẽ trao tặng học bổng Vân Mã.
Học bổng Vân Mã
do tập đoàn Vân Mã tài trợ toàn bộ.
Đây là chủ nhiệm khoa chúng tôi, họ Tiêu.
Ngoại trừ mấy trường hợp chung như lễ trao học bổng này
thì thầy ấy chỉ luôn xuất hiện,
lúc thúc giục nộp học phí.
Vậy nên biết nhau rất rõ.
Sinh viên tốt trong miệng thầy ấy
có lẽ không bao gồm tôi
một đứa nghèo kiết xác nợ học phí dài hạn.
Sau đây, sinh viên nghe thấy tên của mình
mời lên bục nhận học bổng.
Khoa thiết kế môi trường, Vương Lôi.
Khoa thiết kế sản phẩm, Trần Húc.
Khoa thiết kế thời trang, Trần Tiếu.
Trên đây là những sinh viên
được học bổng Mã Vân năm 2015.
Mọi người vỗ tay chúc mừng.
Chủ nhiệm, vẫn còn thiếu một sinh viên.
Xin lỗi, vừa rồi vẫn còn sót một người.
Khoa mỹ thuật hội họa, Chu Thị.
Em Chu Thị có ở đây không, em Chu Thị?
Đây đương nhiên không phải Chu Thị.
Chu Thị mà có một nửa vẻ nữ tính,
của Lâm Phi Phi
thì cũng không đến nỗi tới bây giờ vẫn còn độc thân.
Người thầy ấy vừa gọi là Chu Thị sao?
Mình không nhe nhầm đấy chứ?
Em ấy thế mà lại được học bổng.
Cậu không nghe nhầm đâu.
Cái tên kỳ lạ như vậy
trong khoa mỹ thuật chỉ có một thôi.
Cũng không phải chữ hiếm gặp,
xác suất gọi nhầm cả hai lần gần như bằng không.
Cái người vừa nhìn qua đã thấy học rất giỏi này
tất nhiên cũng không phải Chu Thị.
Chị ấy thậm chí còn không phải là sinh viên trường này,
chỉ là đến ăn ké nhà ăn mà thôi.
Cứ nhằm đúng hôm nay mà đến muộn.
Mời sinh viên Chu Thị lên bục nhận học bổng.
Chu Thị, đây này.
Đến đây.
Em ngồi đây làm gì, lên nhận học bổng đi.
Nhận học bổng gì?
Em sao?
Tức chết quá.
Em nhận được học bổng.
Chính là cái mà tập đoàn Vân Mã tài trợ đó.
Đùa cái gì vậy? Em làm gì may đến thế.
Em yên tâm, may mắn và chỉ số IQ không liên quan đến nhau.
Hơn nữa, em nghèo lâu như vậy rồi,
cũng đến lúc chó ngáp phải ruồi rồi, mau lên, mau lên đi.
Vận may gì đó,
tám trăm năm trước đã dùng hết rồi.
Bảo tôi tin là đã đến thời, vận may ập tới
thì thà tin là người ta bị dở hơi.
Vậy thì vấn đề đến rồi,
rốt cuộc là vị nào của công ty đầu óc có vấn đề
lại trao học bổng cho một người
không có tài cán gì như tôi?
Chúc mừng bạn.
Đơ ra đấy làm gì, nhận đi chứ.
Chu Thị phải không?
Tôi đã xem tranh của cô, rất có tiềm năng.
Sao lại là...
Sao lại là anh chứ?
Chúng ta từng gặp nhau sao?
Tiểu Vương, Tiểu Vương.
Đi xem thử đi.
Chữ "Chu" trong từ "chu toàn", chữ "Thị" trong từ "thị phi"
Thị?
Cái tên này rất hiếm thấy đó.
Cũng bình thường mà, tôi tự đặt đó.
Tên gốc của tôi là thế này.
Chu Thi.
Nhưng mà tôi thấy nó quá nữ tính,
cái tên bây giờ đọc vẫn thuận miệng hơn.
Cô nói xem cô,
học mỹ thuật ở một thành phố lớn,
lẽ ra không thiếu chỗ thực tập mới phải.
Chạy xa thế này, đến chỗ hẻo lánh
để làm việc.
Cô có ý đồ gì vậy?
Đâu có.
Ở đây non xanh nước biếc, phong cảnh đẹp.
Ngồi tàu lửa cũng chỉ có mấy tiếng.
Bình thường về đọc sách, làm bài kiểm tra
cũng rất tiện nữa.
Cô vẫn nên ăn ngay nói thật đi.
Mục đích thật sự khi đến đây là gì?
Tôi thật sự đến đây để thực tập mà.
Bây giờ không phải đang nghỉ hè sao?
Dù sao ở nhà cũng rảnh rỗi.
Chỗ anh không phải là đang thiếu người sao?
Cứ thuê tôi một tháng thử xem sao.
Chỉ cần có thể đợi đến ngày 28 tháng sau.
Cô có phải là phóng viên săn ảnh không?
Nếu không thì
cô chính là fan hâm mộ của sếp chúng tôi,
cố tình chạy đến đây để chụp trộm.
Xin lỗi, sếp của anh là ai?
Sếp của chúng tôi...
Cảm ơn cô gái.
Chuyện nhỏ, bình thường tôi chuyển tượng thạch cao
còn nặng hơn thế này.
Quản lý, tôi quên nói với anh,
ngoại trừ vẽ vời, tôi còn biết điêu khắc,
bình thường toàn “giao tiếp” với mấy khối bùn.
Anh xem, tôi làm mấy việc chân tay này có được không?
Được lắm, được lắm, được lắm.
Phóng viên sẽ không như thế này.
Cô mau đến phòng nhân sự nhận quần áo đi.
Cảm ơn quản lý.
Đi đi.
Cảm ơn quản lý.
Đi đi, đi đi.
Ngày 28 tháng sau.
Ngày 28 là ngày gì?
Thời kì cao điểm của các trận mưa sao băng Perseids năm nay
sẽ rơi vào ngày 28 tháng 8
21 giờ 15 phút cho đến
9 giờ 45 phút giờ Bắc Kinh ngày hôm sau.
Đúng vào ngày lễ Thất Tịch của Trung Quốc,
vì thế được cư dân mạng quan tâm.
Minh Thành, cậu nói cái khách sạn đó
tên là gì nhỉ?
Khách sạn Sơn Cư Họa Lãng.
Đúng, đúng.
Là do bạn gái cậu đặt trước giúp chúng ta.
Còn bao lâu nữa đến?
Không kẹt xe thì ba tiếng nữa,
nếu mà cậu tập trung lái xe.
Còn nữa, Chu Thị không phải bạn gái tôi,
cô ấy là em gái hàng xóm thôi.
Không phải bạn gái cậu à?
Không phải bạn gái cậu
mà có thể đến khách sạn trước một tháng
đặt được phòng nội bộ
giúp chúng ta tiết kiệm tiền à?
Nói cho đúng thì là thanh mai trúc mã.
Vậy cô gái đó chắc chắn là thích cậu.
Cậu nghĩ nhiều rồi,
từ nhỏ cùng nhau lớn lên, biết cũng biết hết rồi.
Cô ấy mà có ý đó
thì tôi không thể không biết.
Nói không chừng
là đợi cơ hội này tỏ tình với cậu đó.
Cậu nghĩ xem,
lễ thất tịch mà không ở bên bạn trai,
lại chạy đến đây cùng đám mê thiên văn như chúng ta.
Trừ chuyện muốn tiếp cận cậu ra,
tôi không nghĩ ra được lý do gì khác nữa.
Bạn trai?
Cô ấy dám sao?
Tiếng Anh cấp bốn còn chưa đậu mà đòi yêu đương gì.
Người làm anh như tôi sẽ là người đầu tiên phản đối.
Minh Thành, cậu coi cậu kìa,
bản thân học giỏi thì thôi đi,
sao lại đi hại con gái người ta chứ?
Người ta học mỹ thuật,
ngoại hình xinh đẹp là được rồi.
Thông minh quá làm gì?
Cậu nghĩ ai cũng giống như
chị Nhiễm Du trường mình, tài mạo song toàn à?
Nhìn đường đi.
Mong là tỏ tình thành công, mong là tỏ tình thành công.
Mong là tỏ tình thành công.
Chuyện quan trọng phải nói ba lần.
Linh vậy sao?
Anh Minh Thành, anh đến đâu rồi?
Đang trên đường,
No comments yet. Be the first to leave one.