The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Rốt cuộc, bà ấy là mẹ cô, phải không?
Chà, tôi đoán đó thật sự không phải là việc của tôi.
Cô ổn, vậy tại sao phải lo lắng về mẹ?
Đây, uống đi, thưa bà. Nó sẽ làm cho bà cảm thấy tốt hơn.
Đó, thấy không?
Chồng bà sẽ về sớm. Tôi phải đi đây.
Hẹn gặp lại vào ngày mai, thưa bà.
Đúng bà đó là một kẻ phá bĩnh.
Eugenia, mẹ bạn bị bệnh.
Ừ, mình biết, mình có nghe.
Có một cái túi đằng sau cánh cửa nhà bếp, bạn lấy giúp mình nhé?
Thôi nào, mẹ, mẹ nên bình tĩnh lại..
Không, cảm ơn, mẹ mình sẽ ổn thôi. Tốt hơn là mẹ nên nằm xuống.
Rất xin lỗi. Nó thật sự chỉ là một trường hợp rối loạn thần kinh...
- Một trong những người bạn học của con? - Tên bạn ấy là Nicola.
- Một cái tên con trai? - Vâng, cháu biết.
Giống cô... Chồng cô, cháu biết không?
Ông ấy cũng muốn có con trai. Một đứa con trai...
Tại sao mẹ không thử lại, mẹ có thể có một đứa nữa.
Cháu biết đàn ông ngu ngốc như thế nào, họ chỉ muốn tái sản xuất chính mình!
Thôi nào, mẹ, con còn nhiều bài tập phải làm lắm.
Xin chào tạm biệt, sẽ sớm trở lại.
Eugenia không đủ thời gian dành cho những chàng trai và cô gái ở độ tuổi của nó.
Bạn sẽ hoàn thành nó?
- Chào bác sĩ. - Chào buổi tối.
Họ ở trên lầu.
Cảm ơn cô.
Ô, Emilio!
Đi đi! Con ra khỏi phòng nhé? Đi đi!
Bình tĩnh
Này, Eugenia! Làm ơn đừng nói mẹ bệnh nhé!
Tắt đèn đi!
- Chào bố. - Chào con.
Mọi chuyện ổn chứ?
Chắc rồi.
Đừng để ý.
Eugenia!
- Xong rồi. - Còn bảng câu hỏi thì sao?
Mình sẽ làm nó sau. Tốt hơn hết bạn nên đi, muộn rồi đó.
Gặp nhau trước khi đến trường vào sáng mai, được không?
- Này, bạn vẫn ở đây à? - Bạn sẽ làm gì nếu họ gọi bạn?
- Anh chàng khoa học đó sẽ làm bạn thất vọng! - Đừng lo lắng cho mình, tạm biệt!
Tạm biệt.
- Cảm ơn. Con ăn đi, không có gì cho bố. - Thôi nào, ngồi đi.
Bố có muốn một bữa ăn nấu chín?
Nó là gì, bố cảm thấy tồi tệ? Con sẽ sửa cho bố một bát súp, nó sẽ sẵn sàng sau một phút.
Không, không, sẽ tốt hơn nếu bố không ăn gì.
Bố có một mùi tồi tệ trong miệng. Rõ ràng là hút thuốc lá quá nhiều.
- Cái gì thế này? - Một cái thắt lưng.
Tốt nhất là bố không ăn. Bố chắc chắn là nó chỉ khiến cho bố bị ợ chua.
- Con sẽ trở lại ngay! - Con đi đâu?
Ôi, không...
Con muốn bố mập hả?
- Cái gì thế này, ép ăn? - Ăn!
Nuôi cho mập để giết thịt?
Không tệ. Là con tự làm hả?
Bố hài lòng?
Con để dành nó?
- Em là bạn cùng lớp với Eugenia? - Vâng.
Chúng tôi sẽ sẵn sàng sớm cho em. Tôi sẽ nói với ông ấy em đang ở đây.
- Bác sĩ? - Vâng?
Bệnh nhân tiếp theo là một cô gái trẻ, con gái ông đã hẹn.
- Xin lỗi, lúc nãy tôi quên nói với ông. - Được rồi, để cô ấy vào.
- Bác sĩ sẽ gặp em bây giờ. - Cảm ơn chị.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Mời ngồi.
- Tôi hy vọng nó không có gì nghiêm trọng. - Ở đây đau quá,
đặc biệt là khi cháu chạm vào nó. Rõ ràng là một cái răng khôn.
À, một cái răng khôn!
Rất tốt. Bây giờ cháu đã đưa ra chẩn đoán của mình về trường hợp này...
Vì vậy, bây giờ, với sự cho phép của cháu,
Bác sẽ đưa ra ý kiến của riêng bác.
Há miệng ra. Đừng sợ.
- Giữ yên. Giữ yên. - Đừng cử động.
Bác thậm chí còn chưa chạm vào nó!
Bây giờ...
Đây rồi.
Há miệng ra. Há ra.
Đúng rồi, đúng rồit... đừng nhúc nhích!
Nếu em không ngừng vặn vẹo, ông ấy không thể nhìn thấy gì đâu!
Bác không thể cho cháu thuốc mê sao? Sao làm điều đó một cách khó khăn?
Không có gì sai, tại sao cháu muốn gây mê?
Bác cho cháu Novocaine, hoặc cháu đi!
- Làm theo ý cháu đi! - Bác phải trả giá gì?
Làm ơn cho cháu Novocaine. Cháu không thể chịu đựng được đau đớn.
Là một người mẹ tương lai, cháu sẽ có thể chịu đựng một chút đau răng.
Chà, nó sẽ khiến em tự hỏi làm thế nào họ có thể sống sót khi có một đứa con...
Em cho rằng chị đã đánh rơi chúng khắp nơi!
Bây giờ ngoan nhé. Chuẩn bị tiêm.
Cô có thể trở lại văn phòng, tiểu thư đã hứa xử sự tốt.
Nếu tôi cần cô, tôi sẽ gọi.
Vui vẻ chứ?
Há miệng cháu ra.
Há ra. Rộng hơn. Thư giãn đi. Đừng căng cứng lên như vậy.
Bác đảm bảo với cháu,
cháu sẽ hoàn toàn không cảm thấy gì.
Bình tĩnh. Bình tĩnh...
Giữ yên... đó.
Không đau, phải không?
Trong vài phút, cháu sẽ ổn thôi.
Có chuyện gì vậy?
Cháu không cảm thấy tốt sao? Bác sẽ hạ chiếc ghế này xuống.
Hít thở sâu. Vậy là xong, hít thở sâu.
Thắt lưng quá chặt.
Này.
Này, này, này! Bây giờ cháu không cảm thấy tốt hơn sao?
Cháu sẽ ổn thôi.
Cháu làm gì vậy? Nicola!
Cháu có mất trí không ?!
Cháu không biết mình đang làm gì!
Có nhiều người ở ngoài đó!
Nicola!
Cháu làm gì vậy?
Cháu làm gì vậy?
Nicola.
Mở mắt ra. Coi nào.
Nicola.
Cháu xin lỗi vì đã nhấn mạnh, nhưng cháu không thể chịu đựng bất kỳ sự đau đớn nào.
Cháu sẽ cần phải quay lại, phải không?
- Đến lượt tôi, thưa bác sĩ? - Ừ, vào đi.
Tôi đã đợi suốt hai giờ.
Tất nhiên, bây giờ tôi đã nghỉ hưu, thời gian của tôi không còn nhiều.
Nhưng hôm nay, tôi đã hứa đưa bà xã đi xem phim.
Nếu tôi không đưa bả đi, tôi sẽ không bao giờ nghe được phần cuối của nó.
Một cái gì đó khác: Một phòng chờ nha sĩ thật sự đặt nỗi sợ hãi của Chúa vào một người.
Tôi từng là kế toán trưởng của Bộ Công trình công cộng,
và tôi nói, phòng chờ của chúng tôi không...
???
???
???
... không được chăm sóc trên thế giới, và tôi đã cắn vào thứ được cho là bánh mì thịt,
chỉ có tôi đánh vào xương rắn, và sau đó nứt! Cầu bị sập.
Emilio! Emilio!
Vâng?
Tôi để lại những con chó với anh.
Tôi sẽ đi dọc dòng sông.
Đi lên đó cũng chẳng có nghĩa lý gì, anh thậm chí không thể vượt qua được.
Và nếu nó là một bông hoa?
Chà, mình nghĩ nó sẽ là một bông hoa trà.
Sau đó, đó là Sandra!
Ồ không, tốt nhất nó nên là một cây cỏ hôi.
Nếu nó là một con vật? Hãy nhớ, đây là lần đoán cuối cùng của bạn!
Một con vật?
Một con nai nhỏ màu nâu.
- Mình không biết, đó có thể là ai đó. - Nào, Eugenia, là bạn!
Vậy theo bạn, mình là hươu sao?
Làm tốt lắm, Nicola!
Đối với mẹ, nó dường như luôn giống như một chú nai nâu nhỏ...
Theo mình, cả hai đều không biết mình thật sự như thế nào!
Tại sao? Con là con vật nào?
Con không biết. Mình đoán, mình giống... một con báo hơn.
Một con beo!
- Con thỏ con của mẹ... - Mình cá là bạn có thể ăn một ít bánh.
Mẹ vừa nướng nó.
Nó dành cho bố, con biết mà.
Đối với chúng ta, mẹ bảo ông ấy mua ít bánh ngọt.
Nếu con muốn, con có thể có vài cái bánh tối nay.
Thậm chí có thể để dành một ít trong số đó cho bạn bè của con...
Bánh táo...
Cô đã nướng một lần khi đầu tiên Emilio đến nhà cô.
Ngay trước khi cô và chú đính hôn.
Ông ấy luôn nói rằng ông ấy cưới cô vì chiếc bánh táo của cô!
Tất nhiên ông ấy chỉ muốn nói đùa...
Đó là những điều nhỏ nhặt quan trọng đối với gia đình cô.
Vậy, bạn cũng không đồng ý?!
Đây.
Đi nào.
Cô đã làm điều đó.
Eugenia đã đi ra ngoài, cháu đoán tốt hơn là cháu nên đi.
Không, không! Ngồi lại đây, chúng ta sẽ đợi con bé quay lại.
Cô rất vui vì cháu có thể tiếp tục bầu bạn với cô. Ngồi xuống đi.
- Cháu có biết đan móc thế nào không? - Không đủ để khoe khoang về nó.
Không? Nó đơn giản thôi mà, xem này:
Đầu tiên tạo một vòng lặp xuống, sau đó tạo một vòng lặp lên...
Đây, thử xem.
Thắt chặt sợi chỉ. Đúng rồi...
Đúng rồi...
Để đó đi, cô cho cháu thấy vài thứ cháu sẽ phát điên về nó!
Nó đây!
Nhìn nó thật đáng yêu làm sao!
Đẹp phải không? Cô chỉ...
20.
Cố lên nhóc. Trong đó! Mày cũng vậy. Vào đi.
Chó ngoan!
Anh có gặp bất kỳ báo cáo nào về phản ứng bất thường của
Novocain hay Procaine? - Phản ứng gì?
Chúng ta biết là chúng không ảnh hưởng gì với một số người nhất định.
Nếu đúng như vậy,
chúng ta phải sử dụng các thuốc gây tê cục bộ khác.
- Tại sao có sự chú ý đột ngột như vậy? - Ồ, không có lý do gì cả.
Sự thật là, thuốc mê là một con dao hai lưỡi.
Một bệnh nhân có thể được miễn dịch và bệnh nhân tiếp theo có thể bị ngừng hô hấp.
Tôi nhớ có một bệnh nhân đã rơi vào trạng thái hoàn toàn cuồng loạn...
Buổi thương nghị đầu tiên của cô.
Đó cũng là lần cuối cùng.
Đêm đó cô đã...
... được giới thiệu với Emilio.
Cháu sợ mình có thể làm rách nó.
Cô có thể tiếp tục sự nghiệp của mình, ừ, ừ...
No comments yet. Be the first to leave one.