The first 200 lines.
Như anh thấy đấy, kể từ khi tôi là CEO
lượng người dùng tăng đột biến.
Mức ổn định thì hơi bị căng, y như diễn sex.
Chúng tôi vững chắc và đang bùng nổ
tập trung hết sức hơn bao giờ hết
để tạo ra phần mềm video chat
tuyệt vời nhất trên thế giới.
Có vẻ hứa hẹn đây.
Quả có thế.
- Tôi nghĩ nếu... - "Hứa hẹn"?
Bên anh là một công ti mới, nên là tôi sẽ nói nhanh gọn giúp anh nhé?
Chúng tôi còn nhiều hẹn khác.
Chúng tôi rồi sẽ ổn.
Ý cậu ấy là-
Nhưng anh-
anh không muốn bị biết đến
là người đã làm hỏng hết mọi sự đâu nhỉ?
Khi nào nhét được số liệu bọn tôi vào tận tay sếp anh
mà họ thấy có "hứng" thì nhớ là phải nhanh tay vào.
Erlich, mình đi thôi.
- Phải là "hứn." - Gì cơ?
"Hứng" chứ không phải "Hứn"
Mày mà để anh nói được nói câu nào
thì đã chả có lỗi cú pháp nào đâu nhé.
Erlich, vẫn gặp nhau Thứ năm chứ?
Cứ chờ nhé.
Không thể đợi đến lúc-
Jian-Yang ra mắt. Ý tưởng mới của cậu ấy nghe siêu hay ho.
Phải, cậu ấy- giờ nóng bỏng tay luôn.
Đấy là lí do tôi phải cho cậu ta đến trực tiếp luôn
không đợi được đến lúc đưa cho anh ý tưởng
mà đằng nào cũng được nói với anh thôi.
Tuyệt. Vậy gặp anh sau.
- Anh không biết một tí tẹo gì, phải không? - Đéo biết tí gì luôn.
Silicon Valley S04E02: Terms of service Người dịch: Ailend166
Xanh đi! Xanh đi!
Xanh đi! Xanh đi!
Xanh đi! Xanh đi! Xanh đi!
- Chào cậu. - Xanh đ-
Richard.
Cái gì? À, hiểu rồi.
Sao thế? Mấy cậu ăn mừng vụ gì à?
Chỉ là nói đồng thanh thôi.
Sao nào? Vụ thuyết trình ngon lành hả?
Ổn cả, vậy cũng được.
Cậu nói là đỉnh lắm mà.
Được rồi, cảm ơn nhé, Đầu To.
Thực ra là tôi có- vài đề nghị.
"Bọn anh" còn nhiều hơn cả vài
"vài" thường dùng cho đến ba thôi.
Mà hôm nay, bốn cái nhé.
Thế tức là- mà thế tức là sao nhỉ?
Không có gì. Không có gì đâu.
Này, mọi người không phải thế đâu.
Thật đấy. Là tôi chọn rời công ti mà
và với cả, Internet của tôi chạy ngon lắm.
Thật mà, cực kì ngon lành.
Nên là tôi muốn mọi người cũng thành công và vui vẻ hết.
Chắc chắn rồi, bà cô.
Thôi nhé. Thật đấy.
Không sao đâu. Thật lòng đó, hoàn toàn thật lòng.
Cứ tích cực lên.
Tôi sẽ đi Skype với bố đây, để báo tin mừng.
Tin mừng đúng chứ?
Vì bọn mình đều đang vui vẻ ăn mừng
- nhưng mà bây giờ lại cứ kì kì. - Đi đi, Đầu To.
Rồi. Tận hưởng nào.
Tiếp nào. Xanh đi!
- Xanh đi. Xanh đi. - Xin lỗi. Xin lỗi.
Dinesh, tôi nghĩ cậu vô tình khóa truy cập của tôi
với kho dữ liệu của phần videochat rồi.
Thật ra là tôi cố ý đấy.
Tôi loại hết nhân viên cũ luôn.
Gleb, Sanjay, Elisabet, cậu.
Gleb? Cái gì, cậu coi tôi như Gleb?
Khi ta đồng ý tách công ti, đã nói rõ là
cậu có thể dùng thuật toán cho video chat
và tôi có thể dùng dữ liệu cho hệ thống
để tối ưu hóa thuật toán cho việc của tôi mà.
Ta đã thỏa thuận. Nhưng mà là nói thôi,
cơ bản thì không phải là thỏa thuận.
Đéo gì thế, Dinesh?
Chơi đi! Chơi đi! Xanh, xanh! Xanh đi! Xanh đi!
Chơi vui đi, đang tiệc đấy. Ăn cả pizza cơ mà.
- Xanh đi. - Sao nào? Tôi phải viết ra thì mới được hả?
Giờ lại muốn kiện nhau nữa hả? Cậu biết là ta chỉ là bọn ngồi xó trong nhà còn gì.
Nhưng tôi không muốn chỉ là bọn ngồi xó trong nhà.
Đấy là vấn đề chính. Tôi muốn trở thành công ti thực sự kia.
Không ý gì đâu nhưng sau tất cả đống hổ lốn mà ta trải qua
cuối cùng thì tôi đã huy động được vốn đàng hoàng rồi
Tôi không thể lặp lại vụ Intersite nữa được.
Đấy là tại Russ và chai tequila như cứt của hắn.
Cậu biết mà? Cậu đã ở đó. Có phải lỗi của tôi đâu.
Richard, nó xảy ra khi cậu đứng đầu công ti.
Tôi xin lỗi. Thực lòng đấy.
Nhưng câu trả lời là không.
Tìm cu mà bú đi nhé.
Xin lỗi cậu nói cái gì đấy?
- Áo blaze đẹp đấy. - Cảm ơn.
- Mua đâu thế? - Liên quan gì?
Chỉ là tôi muốn biết có chỗ nào mua áo
để trông tôi giống hệt một thằng đểu giả chó má thôi.
Ngạc nhiên chưa?
Không thể tin được.
Anh em này, sao mình không
tiệc tùng ở ngoài nhỉ?
Phải, mình ở Cali cơ mà.
Phải tận hưởng chứ.
Gavin, ông bảo tôi phải nhắc
nếu Jack Barker đến gặp ông. Xin phép nhé.
Phải. Cho ông ta vào đi.
Tôi đã nghĩ Barker sẽ phát rồ chỉ sau một ngày dưới cái hầm đó.
Thế mà sự thật là mất tận hai tuần để lão thú nhận
việc cướp quyền trên máy bay của tôi rồi từ chức
hóa ra lại ngọt ngào không tả.
Chào thuyền trưởng.
Xin lỗi vì đường đột. Tôi nợ anh lời xin lỗi.
Thật sao? Vì lí do nào nhỉ?
Khi anh bắt tôi xuống cái tầng hầm
tôi đã tự hỏi, "Jack, mày làm sai cái quái gì thế?"
Rồi tôi thấy tiếc vì mãi lâu thế mà tôi mới thủng ra sự việc.
Cuối cùng tôi đã hiểu mọi sự.
Tôi mừng được nghe đây.
Anh đang làm chính xác những gì Bobby Iger làm ở Disney.
Gì cơ?
Ông ấy bắt mọi quản lí
đều phải mặc bộ đồ Goofy một ngày trong năm.
Bởi vì đôi khi, người ta phải hiểu sản phẩm làm thế nào
thì mới tìm ra con đường tốt nhất đi tiếp.
Và một khi tôi nhận ra thì, bùm!
Quá rõ ràng. Chính là thuật toán.
Pied Piper đưa middle out vào video chat
và giờ nó quá tuyệt vời, tôi biết. Giờ tôi chat với lũ cháu suốt.
Ta có thể dùng middle out để chỉnh đốn lại toàn bộ sản phẩm.
Ta sẽ tạo ra hàng tỉ đô, anhgiám đốc ạ.
Giờ tôi đang tích cực làm vài kế hoạch
gây bão đến độ thổi tung cả mớ tóc giả trên đầu anh đấy.
Lão định làm cái đéo gì thế?
Trông giống tóc giả lắm hả?
Vấn đề là, Jian Yang, mày không tự nói được.
Anh mới là người sắp lịch. Đấy phần cộng sinh giữa chúng ta.
- Không. - Không là ý gì?
Không. Jian Yang, Piper Chat đang múa hot lắm đấy.
Mình thì làm thử cũng được
nhưng mà vẫn phải biên đạo đàng hoàng.
Không phải cứ ngúng nguẩy cái mông
là mọi quỹ đều hứn lên theo mày hết đâu.
Anh là nhà đầu tư chính của mày, mày phải tôn trọng anh chứ.
Tôi không có tôn trọng anh.
Anh chẳng đầu tư đầu tiếc gì hết. Anh hổng có cái gì sất.
Anh có 10 phần trăm. Mày sống trong lồng ấp của anh.
Không, anh đuổi tôi rồi.
- Tôi bỏ 10 phần trăm của anh ra. - Mày nói cái gì thế?
"Văn phòng chánh án Santa Clara"
"Tình nguyện chuyển đi hoặc bị cưỡng chế."
Nào, Jian Yang, lúc làm cái đơn này anh đâu có biết
là người ta sẽ làm thật.
Jian Yang, nói đi- nói anh nghe ý tưởng của mày đi,
để anh có thể thuyết phục mức nào?
Này, Jared, cậu cũng ở đó, đúng chưa?
Khi ta chia đôi công ti,
- Dinesh và tôi đã- - Thôi, thôi. Xin cậu.
- Richard, cậu làm gì thế? - Cái gì?
- Ý cậu là sao? - Tôi đang nói về Dinesh.
Nó-nó chơi xấu.
Giờ cậu cấy là sếp tớ rồi, Richard.
Thế thì sếp cậu là thằng chó.
Richard, mình phải tách riêng quan hệ của bọn mình ra.
Tớ với cậu không bao giờ được thảo luận về việc kinh doanh nữa, nhé?
Mình chỉ- mình chỉ nên nói về những chuyện bọn đàn ông nói thôi.
Về thể thao, tỉ số, hay gái gú
nhưng mà cậu với tớ không bao giờ được nói về chuyện làm ăn.
Này, dù gì đi nữa
thì tớ cũng nghĩ là Dinesh khốn nạn quá thể.
Tớ biết cái cảm giác là thằng duy nhất không ở trong công ti.
Ờ thì-
Nếu cậu muốn thông tin đăng nhập của tớ, thì tớ đưa hết đấy.
Thật á?
- Ừ mà. - Cảm ơn nhé.
Mà này?
Chắc tớ không nên làm. Dinesh nói không mà.
- Với cả, đây là cheat code trong Skyrim mà. - Ôi, mịa. Đúng rồi.
Này, phỏng vấn trên Bloomberg của tôi kìa!
Làm thế nào mà tôi lại nghĩ ra PiperChat?
Câu hỏi hay đấy..
Chắc là chúa trời hiển linh với tôi thôi.
Tự dưng tôi biết biến tạo ra thứ tuyệt vời nhất của một dịch vụ
mà HooliChat làm dở như hạch rồi biến nó-
Nói thế nào nhỉ?
Không thể tin nổi.
Mọi người có nghĩ tôi dùng keo hơi nhiều không?
Không, tôi nghĩ phải dùng nhiều hơn nữa.
Khoan. Ý cậu là tại vì vốn tôi trông đã buồn cười
nên cậu muốn tôi trông càng buồn cười hơn nữa?
Trả lời thế nào để cậu sẽ bôi keo nhiều hơn nữa?
nhưng cứ giả sử-
Khoan khoan. Nhìn này.
Đoạn tôi làm Emily Chang cười này.
Vậy là công ti phát triển cũng lòng vòng
mà mãi vẫn chưa tới đâu được.
No comments yet. Be the first to leave one.