The first 199 lines.
(Ngày 3 tháng 12 năm 2005, 7:15 tối, Chung cư Yeongseong)
Chú ơi, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.
Chú không thể phát tờ rơi khi chưa có sự cho phép của người dân.
Tôi đã bảo người dân đừng chặn đường phòng khi có hỏa hoạn rồi,
nhưng không ai chịu hợp tác cả.
Chú đang nói cho cả thế giới biết
khu chúng ta đậu xe bừa bãi đấy.
Tôi đã làm mọi việc có thể
như kiểm tra hệ thống phòng cháy,
nhưng ý thức an toàn cháy nổ thì đúng là quá kém.
Quá kém? Cái gì cơ?
Chú nói ai?
Cô à, cô không thể nhắm mắt làm ngơ vấn đề an toàn của người dân.
Chú bị điên à?
Biết sao không? Chú bị sa thải rồi.
Cái gì?
Đùa tôi à.
Cún! Con muốn nuôi cún!
- Đủ rồi. - Nhưng con muốn nuôi một con.
Mẹ ơi, con muốn nuôi cún!
An, đủ rồi!
Sinh nhật tặng con một con đi.
- Con muốn có một con. - An à, thôi nào.
Sao mẹ không chịu tặng cho con một con vào ngày sinh nhật chứ?
Con muốn nuôi cún!
Tèn ten. Cún của con đây.
Gâu gâu!
Không phải cái này, cún thật cơ.
Con cún biết sủa thật cơ!
Con muốn có một con!
Cứ mua cho nó một con đi.
- Con qua đây. - Cái gì?
Anh dọn dẹp cho nó à?
- Không. - Con dọn.
- Anh cho nó ăn sao? - Để con.
Anh sẽ dắt nó đi dạo và tắm cho nó chứ?
Con sẽ làm hết!
Con chỉ nói vậy thôi.
An, hay là con cân nhắc...
món quà khác nhé?
Trừ cún ra thì con muốn gì cũng được.
Vậy con muốn có em.
Em để số điện thoại của trung tâm cứu trợ động vật ở đâu rồi nhỉ?
Tôi có thể giúp gì cho chú?
Chú có chuyện gì muốn nói sao?
Gì thế này...
Cô ơi? Trời ơi! Ôi không!
Xảy ra chuyện gì vậy?
Để con đi bấm thang máy.
Con cầm theo thứ đó làm gì vậy?
Cái này ạ?
Để phòng hờ kẻ xấu xuất hiện.
Ý bố là cái kia kìa.
- Con vui đến thế sao? - Vui lắm ạ.
Đặt tên cún con là gì nhỉ?
Con nghĩ ra được gì chưa?
Chuyện gì vậy?
- Có chuyện gì vậy? - Ổn cả chứ?
- Vâng. - An, ôm chặt mẹ.
- Chuyện gì vậy? - Xảy ra chuyện gì vậy?
Xin chào?
Có ai ở đó không? Chúng tôi bị kẹt trong thang máy.
Bố ơi...
- Cháy! - Cháy!
- Cháy! - Cháy rồi!
- Cháy! - Cháy!
Cháy nhà! Ra khỏi đây ngay!
- Cháy nhà! - Cháy rồi!
Mau ra khỏi đây.
Chuyện gì vậy?
- Phải làm sao đây? - Gọi cảnh sát.
Chúng tôi bị kẹt trong thang máy.
- Bố ơi! - Làm ơn cứu chúng tôi.
Này! Cậu bé!
Cậu bé, con chú bị kẹt trong này. Cháu đưa nó đi cùng nhé.
- Làm ơn. - Bố ơi...
Đưa nó đến nơi an toàn.
Chuyện gì vậy? Mọi người không sao chứ?
- Vâng. - Mau ra khỏi đây. Đi thang bộ đi.
- Không sao đâu. - Nhanh lên!
Đưa thằng bé ra.
Mẹ ơi.
Được rồi.
Nào, tôi giữ được rồi.
Cảm ơn.
Mẹ ơi. Bố ơi.
Chúng tôi không thể đến gần hơn được.
Đừng đi đường đó!
Không thể chờ thêm nữa.
(Psychometry, từ tiếng Hy Lạp nghĩa là "tâm hồn" và "đo lường")
(Khả năng đo lường và thấu hiểu tâm hồn của người hay vật)
Cô nói sao? Ngoại cảm?
Thanh tra Eun, cô không đùa đấy chứ?
Không có máy quay an ninh...
nước và tro bụi tạo ra một mớ hỗn độn.
Đến chứng cứ còn không tìm được, đừng nói là nghi phạm.
Tôi đang phát điên lên đây. Còn tâm trí đâu mà đùa?
Vậy cậu ta chạm vào thi thể,
ngoại cảm gì đấy...
sẽ cho cậu ta biết nghi phạm và cậu ta đang ở đây à?
Có thể không thấy được nghi phạm, nhưng sẽ thấy thứ khác.
À không. Nhất định phải thấy.
Trước khi Công tố viên Kang đến.
Là họ phải không?
Nạn nhân vụ hỏa hoạn ở Viện điều dưỡng Hanmin.
Đúng vậy.
Những người khác đã bị ngạt thở mà chết,
nhưng ba người phụ nữ này chính là vấn đề.
Họ đều có vết đâm sâu ở phần bụng phải.
Trận hỏa hoạn xảy ra sau khi họ bị đâm.
Thế nào? Em làm được không?
Tất nhiên là được.
Một căn phòng tràn ngập khói lửa.
Chúng ta đều biết họ bị giết trước khi xảy ra hỏa hoạn,
nên điều này không có ý nghĩa gì cả.
Mình cần một manh mối cốt lõi.
Ai vậy? Nạn nhân sao?
Hay là thủ phạm?
Làm ơn. Cho tôi thấy chi tiết đi.
Đó là gì?
Mấy con số đó?
Ngay trước khi chết, tất cả nạn nhân đều thấy vài con số.
Con số? Con số gì chứ?
80B.
75A.
75A...
85C.
80B.
75A.
- Cái gì? - 85C.
- 85C. - C.
Toàn bộ là tổ hợp số và chữ.
Chắc là khuôn mẫu rồi.
Là gì nhỉ? Số biểu đồ?
Chắc là không phải.
Có thể là tin nhắn tuyệt mệnh.
Có khi nào nghi phạm đã phóng hỏa để tiêu hủy tin nhắn tuyệt mệnh không?
Chúng ta phải tìm hiểu xem những con số đó có ý nghĩa gì.
Đó là tất cả những gì em thấy được.
Còn ý nghĩa của những con số đó...
các chị phải tự tìm hiểu lấy.
Mà này.
Chị thấy em có đủ năng lực trở thành nhà ngoại cảm...
của Đơn vị Điều tra Đặc biệt không?
85C?
Có phải là...
Sao? Cô nghĩ ra gì à?
- Lee An, em... - Nói thật,
em không hiểu "năng lực giỏi đi kèm với trách nhiệm lớn" nghĩa là gì.
Em chỉ cảm thấy năng lực này phiền thôi.
Nhưng mà...
không ngờ có ngày nó lại hữu dụng.
Này. Em có biết thứ em thấy là gì không hả?
Đây là thứ em thấy sao?
Phải. 80B.
75A. 85C.
Nội y của nạn nhân tìm thấy ở hiện trường.
Không thể nào.
Sao em không thấy thứ khác mà lại thấy mấy con số đó?
Chị cũng muốn hỏi em câu đó.
Đến đây. Chị phải giết em.
Đợi đã, đợi đã.
Có lẽ không phải manh mối, nhưng em nhìn thấy một người phụ nữ.
Đúng rồi. Cô ta có đeo một chiếc nhẫn.
Không có thi thể nào đeo nhẫn cả.
Cô ta không phải là nạn nhân thì chính là thủ phạm.
Thủ phạm?
Nói như đúng rồi. Em định lừa chị luôn hả?
Lại đây.
Bác sĩ Hong, tôi là Kang Seong Mo.
Bác sĩ Hong?
- Làm sao đây? - Sao lại hỏi chị?
Em nói năng lực giỏi đi kèm trách nhiệm lớn mà.
Nói cho anh ta biết thứ em thấy đi.
Tự tin lên.
Ban đầu là chị gọi em đến giúp mà.
Em sẽ không đi một mình đâu.
Thằng nhóc này...
Bác sĩ Hong.
- Trốn đi. - Không có chỗ nào trốn được hết.
Em tự đi mà tìm.
Không thể tin được.
Xin chào.
Thủ phạm đúng là một tên điên.
Giết người thôi vẫn chưa đủ,
tại sao sau đó hắn còn phóng hỏa nơi đó?
Có vẻ như đó là hành vi điển hình của thủ phạm
muốn che đậy sự thật.
Chính xác. Hắn điên thật mà.
Ý tôi là cô, không phải thủ phạm.
Phản ứng hiện tại của cô vô cùng thái quá.
Cô còn tránh ánh mắt của tôi nữa.
Bởi vì vụ án này
là bản sao hoàn hảo của vụ án ở Chung cư Yeongseong 11 năm trước.
Nó khiến tôi khó chịu.
Trời ơi, bực bội thật.
Nạn nhân của vụ án đó là tôi, tại sao cô lại khó chịu?
Chung cư Yeongseong?
Tôi lo lắng thay anh thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.