The first 200 lines.
Vào ngày đó, chàng thiếu niên đã được gợi nhớ...
cậu ta đã sống dưới nỗi sợ hãi...
Chết tiệt...
... và nhục nhã ẩn náu trong chiếc lồng mà cậu gọi là tường thành.
Phải gọi bao nhiêu lần nữa đây?!
Đã trưa rồi đấy!
Gõ cửa trước đi chứ, bà già!
Mang cái đó lên đây làm gì thế?!
Gọi bao nhiêu lần cũng không trả lời, nên mẹ đem cơm trứng lên gọi con đấy.
Đủ rồi biến dùm đi, bà già phiền phức này!
Chết tiệt, tại ai chứ?!
Mình nhất định... sẽ vào Hiến Binh Đoàn!
Cuộc sống an toàn, thoải mái ở thành trong...
mình nhất định sẽ làm được!
Nung nấu quyết tâm trong lòng,
chàng trai rời gia đình và vượt qua cuộc huấn luyện gian khổ.
Nhiều lần bẽ mặt chỉ tiếp thêm ý chí cho cậu.
Và hai năm sau, chàng trai đã trở về...
với cái lồng mà cậu đã từng trốn khỏi.
Nó lại xuất hiện nữa rồi.
Ai đó ngăn nó lại đi chứ.
Chẳng thể an tâm đi săn bắn nữa rồi.
Khiếp nhỉ?! Lần đầu tiên tớ được vào thành lớn đấy.
Có nhiều thức ăn ngon lắm đấy!
Này các cậu.
Hở?
Vào Đồn Trú Binh Đoàn thì sẽ được ở lại đây bao lâu tùy thích.
Khi vào Hiến Binh rồi tôi sẽ ra thăm các cậu.
Nè...
Nhà của Jean ở khu nào vậy?
Ở đâu mà chả được?!
Cậu sẽ tạt qua nhà bố mẹ phải không?
Thomas đã nói là sẽ về đấy.
Nhất định mẹ cậu sẽ vui lắm.
Hai đứa bây im đi!
Đừng có nói nữa!
Nghe cho kỹ đây, bọn lợn!
Việc huấn luyện chống đỡ đợt tấn công vào Trost sẽ sớm được thực hiện...
Quản lý tối cao vùng lãnh thổ phía Nam, Tư Lệnh Pixis cũng sẽ có mặt.
Bọn gia súc các ngươi...
trong hai năm qua đã biến thành binh sĩ được bao nhiêu, hãy chứng tỏ cho ngài xem!
Vâng!
Xin hãy trật tự di tản theo hướng dẫn!
Chỉ mang theo những thứ cần thiết!
Jean!
Vào tiền tuyến thế này có được không đấy?
Nhiệm vụ của chúng ta là bọn Khổng Lồ qua được tiền tuyến mà—
Đừng có cứng nhắc như thế!
Ta làm binh sĩ là để tiêu diệt Khổng Lồ mà!
Chẳng phải cậu chỉ muốn kiếm điểm sao?
Tư Lệnh.
Đội 21 đã rời khỏi vị trí.
Tư Lệnh?
Tư Lệnh!
Đến giờ dùng bữa rồi à?
Ngài vừa mới ăn rồi mà.
Ngài ấy có ung dung quá không?!
Dù sao cũng là lúc nghỉ ngơi mà.
Cứ kệ ngài ấy đi.
Chẳng biết ăn tối bằng gì đây nhỉ...
Thấy rồi...
Tôi lên đây!
Vẫn như mọi khi...
Quả nhiên chỉ có cậu là qua được tôi.
Các cậu! Bên này!
Lần này sẽ...!
Cảm ơn như mọi khi nhé, Jean!
Chén này!
Thằng kia!
Đừng có đùa với bố!
Xin lỗi nhé, Jean.
Yahui! Yahui!
Ai cũng giỏi hết nhỉ?!
Lúc nào tớ cũng vậy mà.
Nhưng so với tớ thì vẫn còn non lắm.
Bọn ăn cướp tụi bây chơi bẩn quá đấy!
Hả?
Cái bia đó tao thấy trước kia mà!
Chơi bẩn?
Cậu nói vớ vẩn thật đấy, Jean.
Đã đi săn thì có cần phép tắc gì không?
Đừng đem lý lẽ đi săn ra nói với tôi, con nhỏ khoai tây.
Khoai tây?!
Cứ tưởng mọi người đã quên hết rồi chứ...
Cậu xấu lắm!
Đúng đấy! Xin lỗi cậu ấy đi!
Vả lại ngay từ đầu khu đó đã là vùng của bọn tôi rồi.
Đúng rồi, đúng rồi!
Cơ mà hôm nay cậu lạ lắm đấy,
tự nhiên hùng hổ như thế.
Muốn gặp mẹ nên ngứa ngáy rồi phải không?
Ra là vậy à?
Làm quái có!
Hai người thôi đi.
Jean nữa.
Coi chừng không vào được Hiến Binh Đoàn đấy.
Vậy ta sẽ giải quyết vào cuộc huấn luyện ngày mai,
để coi ai hạ được nhiều bia hơn.
Thú vị lắm!
Tư Lệnh Pixis.
Trận đấu đó... ta sẽ chủ trì.
Ý chí chiến đấu ngất ngưỡng của các ngươi rất đáng khen ngợi.
Tuy nhiên,
dùng bài tập huấn để tranh đấu thì không được phép.
Hãy thi nấu ăn đi.
Sao ạ?
Thi nấu ăn đi!
Huh?
Nấu ăn?!
Phải, nấu ăn.
Thi nấu ăn!
Nấu ăn?!
Nấu ăn là sao?
Sao lại là nấu ăn chứ?
Lẽ ra phải lấy hết rượu của ông ấy đi.
X-Xin lỗi nhưng thưa Tư Lệnh Pixis,
chúng tôi là binh sĩ, nấu ăn thì không—
Jean! Cậu thì biết gì về nấu ăn chứ?!
Phải đấy! Toàn ở nhà ăm bám mẹ thôi!
Tôi sẽ cho cậu Jean khờ khạo này biết thế nào là nấu ăn.
Thế thì chiến luôn đi!
Nấu ăn hay quét dọn gì cũng được.
Nếu tôi thắng, thì cậu không được cản đường tôi nữa,
con nhỏ khoai tây này!
Tốt lắm.
Trận quyết chiến vào tối nay.
Hai người sẽ nấu món chính cho bữa ăn tối.
Hãy đem ra món ngon nhất của các ngươi!
Trận tay đôi nấu ăn giữa Sasha và Jean đấy!
Đáng xem lắm đây!
Tối nay khỏi ngủ luôn!
Không, đừng hòng được ngủ nhé!
Gì thế này?
Chịu.
Tốt! Đã thấy nó rồi!
Sao lại phải đi săn chứ?
Biết làm sao được, Annie.
Chúng ta phải hợp sức như một đội mà.
Ngày xưa tôi rất thường hay chơi trong khu rừng này.
Trong đó có con lợn rừng khổng lồ nổi tiếng.
Nếu bắt được và dùng nó làm thịt, thì coi như thắng là cái chắc.
Còn luyện tập nấu ăn thì sao?
Làm gì có thời gian mà nghĩ tới chuyện đó!
Ấy da, trùng hợp quá nhỉ?
Các cậu...
Tại sao thế?!
Sasha đánh hơi được mùi thịt thượng hạng.
Tôi không để cậu lấy hết chỗ thịt đâu!
Hyah!
Khỉ gió.
Đi thôi Jean!
Đây là "sân vườn" của cậu mà?
Lợi thế nằm trong tay ta!
Jean...
Có khi nào ta bị lạc...?
Không có.
Nhưng chỗ này vừa mới—
Đi qua cái búa á!
Xem kìa!
Cái dấu trên cây này.
Có thể lúc nãy đã thấy dấu vết tương tự,
nhưng nhất định là nó ở gần đây thôi!
Này, này.
Cứ đi lòng vòng thế này thì chẳng tìm ra nó đâu.
Ở chỗ không có tuyết mà lần dấu chân thì... tệ lắm cũng mất 4-5 ngày...
Nó đây này, Connie!
To khiếp...
Ừ.
Hàng khủng rồi.
Mà vẫn còn tươi nữa.
Tổ của nó phải ở gần đây thôi.
Vừa rồi có thể các cậu đã gặp may thôi.
Nhưng con lợn rừng không dễ—
Thấy rồi!
Đúng là to khủng khiếp.
Ừ.
Chắc là loại Siêu Đại Hình rồi.
Được...
Về thôi.
Không bắt nổi nó đâu.
Khuỷu tay ư?!
Sao cậu lại nói như thế được?!
Tớ buồn lắm đấy!
Rồi tổ tiên cậu sẽ nghĩ như thế nào đây?
Thế giới được gắn kết với nhau mà!
Xin lỗi, Sasha.
Tuy không hiểu cậu muốn nói gì, nhưng tớ đã sai rồi.
Cậu biết vậy là tốt rồi.
Nào!
Hãy giương cao niềm tin vì thịt đi nào!
Vâng!
Hai cậu!
Chiến thôi nào, Sasha!
Được!
Cậu lên trước đi!
Được!
Thịt...
Thịt!
Là con lợn rừng!
Bọn họ...!
No comments yet. Be the first to leave one.