僕と妻の1778の物語
The first 200 lines.
1778 CÂU CHUYỆN CỦA TÔI VÀ VỢ
Anh ấy nói...
Phải chăng cô là người từ tương lai du hành thời gian đến đây?
Tuy nhiên cô ấy lại nói "Không."
"Tôi cũng không phải người đến từ một hành tinh lạ nào cả."
"Tôi đến từ một thế giới khác."
"Một thế giới song song. Anh có thể hiểu không nhỉ?"
Khi người đàn ông ngẩng đầu lên...
ở trên đó, đột nhiên...
một phương tiện lạ không rõ xuất xứ hiện trước mặt anh ta.
Hân hạnh đón tiếp quý khách.
Xin cho tôi rút 30.000 yên.
Vâng, tôi hiểu rồi.
Tôi đang nghĩ, nếu thực sự có người Hỏa tinh...
chắc họ đâu chỉ có hình dạng con bạch tuộc như người ta thường nói?
Hỏa tinh ở cách xa Mặt trời... Nếu mà để sinh tồn được...
thì họ phải có cơ chế chống lạnh thật tốt, cô nghĩ sao?
Đúng là như vậy.
Có khi họ giống những con côn trùng với lớp vỏ cứng cũng nên.
Vậy à.
Người Hỏa tinh là côn trùng, đúng là côn trùng.
Đây là 30.000 yên, tiền lãi tháng này của anh, xin hãy kiểm tra.
Côn trùng... côn trùng.
Xin cảm ơn quý khách.
Côn trùng... côn trùng, côn trùng. Người Hỏa tinh là côn trùng.
Những con rô-bốt côn trùng.
"Sakutaro và Setsuko Makimura"
Côn trùng, côn trùng. Người Hỏa tinh là côn trùng.
Côn trùng, côn trùng.
Côn trùng... là côn trùng.
Côn trùng côn trùng.
Người Hỏa tinh là côn trùng.
Quá đúng.
Em về rồi đây!
Anh Saku?
Nhìn này, có giống Mộc tinh không nào?
Xong rồi!
Ôi, thịt nướng à!
Thôi, hôm nay cứ ăn trước đi mình.
Không được, em đã quyết phải đọc bản thảo của mình trước đã.
- Vậy tôi dùng bữa nhé. - Xin mời!
Hả, nhân vật chính này lại đến một xứ sở lạ nữa sao?
Ừ, giống thế giới hiện tại nhưng có chút khác biệt.
Có hàng loạt các thế giới khác nhau tồn tại song song, đúng chứ?
Ở thế giới khác đó, nhân vật chính có một cuộc đời khác.
Và đã gặp được cô gái của đời mình. Nhưng mà cô ấy không phải con người...
Này! Không nói nữa!
- Không phải con người... - Em đã nói là được rồi...
Đừng nói nữa!
Thì cô ấy không phải con người...
Đứng nói nữa, để em đọc!
Cô ấy không phải con người đâu!
Anh Niimi.
Ô, tôi đang đợi cậu đây.
Cảm ơn cậu.
Ngồi, ngồi đi.
Sê-ri của cậu Makimura rất được hưởng ứng đấy nhé.
Nhân vật chính phiêu lưu cùng người Hỏa tinh ở một thế giới khác.
Đúng là thiên tài!
Thật tốt quá.
Nhân tiện nói về tập san tiếp theo.
Chủ biên muốn đăng một câu chuyện ái tình.
Ơ, đây chẳng phải tạp chí viễn tưởng sao?
Đúng là nó đã từng.
Truyện viễn tưởng đã không còn bán chạy như ngày xưa nữa.
Đương nhiên không phải chúng tôi muốn cậu nghỉ viết.
Tôi biết chuyên môn của cậu Makimura là viết truyện viễn tưởng.
Nhưng mà...
tác giả khác cùng thời với cậu, anh Takizawa,
anh ấy đã chuyển từ truyện viễn tưởng sang tình cảm nam nữ,
và bây giờ là tác giả được tiêu thụ sách nhiều nhất.
Vì thế, cậu cũng nên...
Tôi không có hứng thú với...
chuyện tình ái, thần thoại hay sử thi gì đó...
Nếu tôi viết về mấy chuyện đó...
thì nhân vật chính của tôi vẫn sẽ là
thanh niên du hành thời gian, thế thân, hay người vũ trụ cũng nên...
Chuyện tình yêu con người và rô-bốt liệu có ổn không?
Thời đại sẽ là thế kỷ 22!
Trên một hành tinh hiện đại được điều khiển bằng máy móc!
Chính thế, chính thế. Ý tưởng tuyệt đấy, cậu Makimura!
Câu chuyện của cậu sẽ thành tâm điểm mới cho mà xem!
Cứ làm vậy đi.
Setsuko.
Đây, có chút quà chia cho cháu.
Ôi, cám ơn bác nhiều ạ, lúc nào bác cũng thế này.
Bác đọc tác phẩm mới nhất của chồng cháu rồi.
Đúng là nhiều Katakana quá. Sách "tưởng viễn" khó đọc thật đấy.
Là "viễn tưởng" bác à.
Đúng đúng, "viễn tưởng."
Có chuyện gì thế cháu?
Cháu thấy... khó chịu quá.
Có làm sao không?
Đợi... đợi bác một lát nhé.
Đây, uống chút nước đi.
Cháu thấy khó ở à?
Hay là... ở cữ rồi?
Có khi là thế thật.
Nhất cháu nhé!
Alô?
Ô, xin chào.
Không sao đâu, tôi sẽ viết xong vào trưa mai thôi.
Vâng, chào anh.
Alô?
Chị nhà đã đến khám thai, nhưng...
Bất chợt chị nhà bị đau ruột thừa.
Chúng tôi phải cấp cứu ngay lập tức.
"Đang phẫu thuật"
"Setsuko Makimura"
Setsuko!
Setsuko không bị đau ruột thừa.
Họ tìm thấy một nút thắt trong ruột.
Một khối u ung thư ác tính.
Sau khi mổ khoang bụng, chúng tôi đã thấy khối u ung thư ở đó.
Chúng tôi đã cắt được phần lớn khối u ở bên phải ruột.
Nhưng có những khối u nhỏ bám khắp thành ruột của cô ấy.
Không thể cắt bỏ được hết.
"Ung thư"
Để tẩy được hết khối u, cô ấy cần được trị liệu ung thư.
Đến đây anh còn câu hỏi nào không?
Sẽ chữa được phải không bác sĩ?
Nhìn theo bệnh trạng thì...
có lẽ cô ấy sống thêm được một năm nữa cũng đã là khó khăn rồi.
Ung thư tiến triển rất nhanh.
Với tuổi 32 của chị nhà thì...
dù có dùng thuốc cũng chỉ có giới hạn thôi.
Nếu may mắn thuốc có tác dụng tốt đi chăng nữa...
với tình trạng bệnh như chị nhà thì...
tỉ lệ để cô ấy sống được thêm 5 năm...
là con số 0.
Sáng hôm sau, tôi đã nói với Setsuko về bệnh tình của cô ấy.
Về việc phần lớn khối u đã được cắt bỏ.
Nhưng tế bào ung thư vẫn lưu lại nhiều nơi trong cơ thể.
Và sự cần thiết dùng thuốc để loại bỏ hết khối u.
Tác dụng phụ của thuốc sẽ khiến mình buồn nôn và có cảm giác thiếu máu.
Bác sĩ cũng nói, mình không nên hoạt động mạnh cơ thể.
Cho nên tôi nghĩ... mình nên tạm thời nghỉ làm việc...
Vậy à.
Mình có muốn hỏi gì nữa không?
Thế là em sẽ khỏi bệnh đúng không?
Tôi... đã nói dối.
Tôi nói với Setsuko... cô ấy chắc chắn sẽ khỏi bệnh.
"Ung thư ruột"
Cái này... là của Sakutaro à?
Vâng, mùa đông năm ngoái anh ấy đánh mất đôi cũ rồi.
Chả phải năm nào cũng vậy à? Đến thành thói quen mất thôi.
Sắp tới...
con sẽ nghỉ việc một thời gian.
Vậy à.
Mẹ à.
Bác sĩ nói trong thời gian con trị liệu ung thư, sẽ không thể sinh con được.
Ừ, đúng vậy.
Con xin lỗi, mẹ lại phải đợi để ngắm mặt cháu.
Đừng để ý. Mẹ không có vội đâu.
Xin hãy cẩn trọng.
Chị Makimura!
Sau khi đi khỏi đây, chị hãy tận hưởng thời gian thật vui vẻ.
Hãy quên hẳn đi mình là bệnh nhân ung thư.
Bởi người ta nói, nụ cười có thể đem đến kỳ tích.
Xin hãy cẩn trọng.
Cám ơn bác sĩ đã chăm sóc.
- Được rồi, em đi giặt quần áo. - Thôi mình để tôi làm cho.
"Thức ăn để không thua bệnh ung thư"
Xong rồi đây!
Đúng là... phải để em làm thôi.
Xin lỗi.
Được rồi mà! Em cũng đâu muốn thành con bệnh suốt ngày được phục vụ.
Tôi... nên làm gì bây giờ?
Viết tiểu thuyết đi thì sao nhỉ?
"Tôi có thể làm gì đây?"
Tôi... không muốn mất Setsuko.
Tôi... phải làm gì mới được đây?
Phải làm một cái gì đó.
Cái gì đó.
Ăn chuối không?
Không phải là chuyện đó.
"Đồ chơi Kaneko"
Mình làm cái khỉ gì thế này?
Người ta nói, nụ cười có thể đem đến kỳ tích.
Xin bán cho cái này.
Tôi là một tiểu thuyết gia.
À thế à.
Bởi vậy, tôi đã hiểu rồi.
Vậy sao.
Tôi chỉ có thể viết tiểu thuyết thôi.
Thì đúng rồi.
Nào, ta sẽ viết truyện cười.
Thật là buồn cười.
Để cho những khối u trong bụng Setsuko cũng phải ngoác miệng ra mà cười!
Ngày nào tôi cũng sẽ viết.
Ít nhất là ba trang giấy trở lên.
Sẽ không giống kiểu nhật ký hay bản nháp trước giờ tôi vẫn viết.
Nhất định phải là một câu chuyện!
Một câu truyện cười!
Em về rồi đây!
Sakutaro, mình nghĩ đây là hoa gì này!
Bạn đồng nghiệp tặng em vì bất chợt xin nghỉ làm đấy!
Vì 10 năm phục vụ đấy.
Mình quá chú tâm viết sách phải không?
Setsuko, mình đọc đi này.
No comments yet. Be the first to leave one.