The first 200 lines.
Amy?
Bill Anderson.
Anh ta là giáo sư kĩ thuật âm thanh
ở Đại học Washington.
Sao anh không nhận số tiền của Cranfield?
Hắn ta muốn tôi chấm dứt hoạt động nghiên cứu của mình.
Nhưng nếu tôi nhận tiền và tiếp tục làm việc,
sẽ có thể đem lại hậu quả.
- Anh đang tạo cái gì? - Tôi tạo một cỗ máy hồn ma.
Nằm xuống!
Gọi tôi là Marcus.
Nói với họ là anh vẫn đang truy lùng tôi.
Và khi tôi trở lại,
họ sẽ chẳng thể thấy tôi đâu.
Seattle, Washington. 9 năm trước.
3 đội đằng này, 2 đội đằng sau.
Đi thôi.
Marcus Fox. Sĩ quan cảnh sát Seattle đây.
Chúng tôi có giấy phép để lục soát ngôi nhà.
Phá cửa đi.
Sao tôi có cảm giác
khi chúng ta bắt được tên này,
hắn sẽ thủ sẵn một con dao nhỉ?
Không có dấu hiệu của Marcus Fox ở sân, thưa sếp.
Có vẻ hắn biết chúng ta đến.
Tìm hắn đi.
Có vẻ như là 8 nạn nhân.
4 nam, 4 nữ.
Những cái xác đều bị buộc bởi dây thừng.
Tôi chưa từng nhìn thấy mọi thứ như thế này.
Ngoan nào! Này! Bên dưới!
Gỡ tấm lót ván ra.
Vâng thưa sếp.
Có bao nhiêu cái xác ở dưới này vậy?
Biên dịch : Dat Tang
Liệu rằng
Anderson có nhận ra tên cầm súng không?
Chưa từng thấy hắn đến.
Như tôi đã nói, tên này biết hắn đang làm gì.
Hắn ta... Đó không phải lần đầu tiên.
Nó giống như là hắn ta chẳng quan tâm.
- Chẳng quan tâm về... - Tất cả mọi thứ.
Chà, có lẽ chúng ta nên cảnh giác.
1m87, tóc đen,
Anh có cố gắng lấy được thông tin gì của Anderson không?
Chúng tôi nói về... tờ séc
từ thân chủ của Gary mà tôi đang kể với anh,
người mà anh ta...
không thể nhận tiền vì có một số điều kiện kèm theo.
- Điều kiện gì? - Rằng anh ta phải ngừng...
vài dự án bí mật mà anh ta đang thực hiện.
Anh ta đã tạo ra một...
cỗ máy.
Thứ gì đó liên quan đến tần số âm thanh, sóng radio.
Phần lớn mọi người sẽ nghiên cứu ở 18 Hz.
Nhưng tôi thí nghiệm ở 19 Hz.
- Những tần số thấp. - Cái đó để làm gì?
Tôi gần biết được khi mà trần nhà sập xuống.
Nghe này, tôi đang nhường anh bởi những nhân chứng khác đều chắc chắn
việc anh phản ứng khi tay súng đến,
Nhưng bạn của anh, Fischer.
Anh biết cậu ta đến mức nào?
Cho tới một vài tuần trước đây, tôi không gặp cậu ta kể từ hồi cấp 3.
Vậy nên không biết nhiều lắm.
Nghe này, tôi cứ nghĩ tôi đang giúp đỡ một người bạn cũ.
Và rồi tôi nghĩ tôi...
có khả năng giúp được chàng trai tội nghiệp này.
Làm ơn nói với tôi anh sẽ không cố gắng và giúp đỡ ai đó sắp tới nhé.
Anh nghe tôi chứ?
Cuối cùng thì.
Xin chào, bé gái. Cháu bị lạc à?
Không. Không hẳn.
Đây là một tòa nhà văn phòng.
Trừ khi cháu làm việc ở đây,
điều mà cô chắc chắn là không, thì cháu nên ra ngoài đi.
Ngực đẹp đấy.
Chào.
Chào.
Nói với Rose rằng công việc của Anderson đã xong.
Cô ấy biết rồi.
Công việc của con đang trở nên cẩu thả.
Tạo nên mọi sự ầm ĩ để duy trì sự im lặng.
Thành thật mà nói,
Bill Anderson không đáng là mối lo của chúng ta ngay từ đầu.
Còn có nhiều vấn đề bức thiết hơn.
Thôi nào, ta đã đứng xếp hàng rất lâu cho cốc Americano đấy.
Tên pha cà phê tinh ranh đã làm ra nó,
bây giờ hắn làm thật cẩu thả.
Chẳng ai còn quan tâm đến việc làm tròn công việc nữa cả.
Chúng ta phải làm thế, Rich.
Cuộc sống của con đã từng thật hảm hại.
Thầy đã đẩy con ra khỏi cuộc sống ấy khi thầy tuyển dụng con.
Con nợ thầy điều đó. Con sẽ không làm thầy thất vọng.
Con nợ Reverti.
Ta chẳng đưa ra lời đề nghị gì cả.
Chỉ đề nghị những gì họ yêu cầu thôi.
Frank, nếu đây...
là cách mà cuộc sống diễn ra...
thì nó không chỉ là của họ. Nó nên thuộc về mọi người.
Đừng có nói kiểu đó. Dừng lại ngay.
Frank.
Tất cả những năm tháng mà thầy đã từng tham gia, những gì thầy đã thấy,
thầy chưa từng nghi ngờ về chúng sao?
Chỉ hai người đang nói chuyện thôi phải không?
Chỉ hai người đang nói chuyện.
Rose yêu cầu ta làm gì đó cho cô ấy
tránh khỏi sổ sách.
Không đúng đắn cho lắm.
Cô ấy yêu cầu ta tìm một ai đó.
Nhưng đó là vấn đề của ta.
Còn vấn đề lớn nhất của tất cả chúng ta
đó là ai đó đã giúp Marcus Fox trở lại.
Chúng ta phải tìm Fox ngay lập tức.
Giết hắn.
Rồi tìm hiểu xem ai trong số chúng ta giúp hắn quay lại.
Hãy nhìn thẳng vào mắt ta và nói đó không phải là con đi.
Sao con lại đem Marcus Fox trở lại cơ chứ?
Tiền, anh em trai, hoàn vốn với Reverti.
Ta không cần biết tại sao.
Ta chỉ cần biết. Đó có phải con không?
Tất cả những gì ta đã trải qua, thầy hỏi con một câu hỏi như thế ư?
Chính vì thế nên ta mới lịch sự hỏi con như thế.
Có phải con không?
Không.
Nó có thể đã giết ta đấy, Rich.
Có thể đã giết ta nếu con nói "Phải".
Tìm hiểu xem ai đã giúp Marcus quay lại.
Thầy muốn con làm gì với người đó khi con tìm ra họ?
Với thằng ngu khốn nạn đó, cứ cẩu thả như con muốn.
Alo?
Anh ở đâu vậy?
Trong thành phố.
Nghiên cứu cho cuốn sách.
Thời gian không cho phép anh.
Anh nghĩ là anh chỉ ở đây thôi.
Anh ổn chứ?
Anh ổn không à?
Có, anh ổn,
đang xem xét vì sao mà vợ anh lại đòi li thân.
Anh đang ở đâu?
Le Soleil.
Anh muốn biết cuộc sống của những người khác tế nào.
Anh ở phòng nào?
Phòng nào?...
Anh không...
Tầng ba, phòng hai, ngay bên thang máy.
Nghe này, anh ổn.
Anh chỉ không muốn em phải lo cho anh.
Em sẽ luôn luôn lo cho anh, Jack.
Không cách này thì cách khác.
Anh yêu em.
Ai thế?
Cô là ai?
Sao cô gọi tôi vào ngày đó
và cảnh báo tôi không được tới nhà của Anderson?
Tôi không cảnh cáo anh. Tôi đe dọa anh.
Vậy tôi đe dọa cô là tôi sẽ nói với cảnh sát
đang điều tra vụ giết người của Anderson về cuộc gọi của cô nhé.
Cô biết đấy, tôi ở cùng anh ta khi mà anh ta bị giết.
Anh chỉ còn sống bởi vì vợ anh thôi.
Vợ tôi thì dính líu gì tới cô?
Ngày mai, 10h sáng. Tại Pier Nine.
Pier Nine?
Anh thích phòng 112 ở The Pilgrim Motor Lodge chứ?
Kiểm tra tin nhắn.
Không có tin nhắn mới nào.
Gọi Gary Fischer.
Đang gọi Gary Fischer.
Đây là Gary. Hãy để lại lời nhắn.
Gary, Jack đây. Cậu ở chỗ quái nào thế?
Helm, Faulkner, và Ketteringham.
Xin chào, Gary Fischer, làm ơn.
Anh Fischer hiện không làm việc trong công ty này
đã nhiều tháng nay rồi.
Um...
Được rồi, cảm ơn.
Người chết quay trở lại cuộc sống?
Cậu ở nơi quái nào vậy?
Jack, cậu ổn chứ?
Không, Gary. Tớ không ổn.
Tớ có cảm giác cậu đã nói dối tớ suốt từ đầu.
Jack, tớ...tớ không nói dối cậu.
Nhưng cậu không hoàn toàn trung thực.
Cậu không nói với tớ những gì cậu biết về chuyện gì đang diễn ra, phải vậy không?
Jack, làm ơn, nghe này...
Tớ...
Được rồi, tớ sẽ nói những gì tớ biết. Nhưng cậu phải đến gặp tớ.
Tớ không muốn rời phòng mình.
Tại sao?
Tại sao ư?
Máu của Bill Anderson đã phun lên khắp món bơ tỏi đấy.
Cậu ở đâu?
Le Soleil.
Le Soleil?
Phải.
Tất cả đều liên kết với nhau, Jack.
Được rồi, ở yên chỗ đó nhé.
Tớ sẽ đến sau vào hôm nay.
Qui Reverti?
Bà Gilchrist gửi lời tới anh.
No comments yet. Be the first to leave one.