The first 200 lines.
Shh!
Này, em không muốn làm tốn cả tấn thời gian của thầy...
Nhưng chắc em sẽ tự tử mất.
Em chỉ nghĩ là cần phải cho ai đó biết. Không hiểu sao chuyện này lại xảy ra nữa.
Em định nhảy từ trên cầu vượt xuống đầu xe tải, hay--
hoặc xuống xe chở hàng. Không phải xe buýt nhé. Em không định diễn hề để người ta nhìn đâu.
Chiếc xe đó phải to. Phải đủ to để--
xong. Chầu trời. Xong phim.
'Bởi nếu chỉ tàn tật thôi thì -- có lợi ích cho ai đâu chứ?
Lúc đó em sẽ nhờ y tá bóp cổ em. Tàn tật thì lúc bị bóp cổ chỉ có chết--
Nói thẳng luôn là em nghĩ người lớn-- như thầy cần biết chuyện này.
Wow. Cái này, uh, khó hiểu quá, Nadine.
Thầy-- Thầy không biết nói gì với em cả.
Nhưng, thầy vừa soạn xong một bức thư tuyệt mệnh đây.
"Gửi mọi người.
Mọi người biết đấy,
Mỗi ngày đi dạy tôi chỉ có 32 phút hạnh phúc ngắn ngủi giờ nghỉ trưa,
nhưng lại bị làm phiền hết lần này đến lần khác
bởi cùng một...
đứa học sinh ăn mặc cực kì bê bối,
và cuối cùng tôi đã quyết định, mọi người biết là gì không?
Tôi thà được sống ở một nơi hư vô, tăm tối.
Tôi thà phải vậy. Được vậy... thật thoải mái.
Chúc mọi người ở lại sống vui vẻ, lũ khốn."
Nếu em tự tử thì thầy sẽ bị đuổi luôn đấy.
Thầy ước vậy còn không được nữa là.
Để tôi kể lại từ đầu.
Khoảng năm lớp 2 Tôi đã nhận ra rằng.
Có 2 loại người trên thế giới này.
Loại người từ lúc sinh ra đã có sự tự tin và giỏi giang--
Đúng! Đúng rồi!
Và còn lại là loại người mong những người kia nổ banh xác chết.
Hay lắm, tiêu diệt tụi nó đi, nhóc.
Anh trai Darian của tôi từ nhỏ đã giỏi giang và có cả triệu fan hâm mộ.
Tạm biệt.
Mà fan cuồng nhất-- là mẹ tôi.
Tạm biệt, con yêu.
Oh, xem này.
Okay, bà chủ, hẹn gặp lại tối nay nhé.
Nadine, con không được làm thế nữa nhé.
Con đã hứa rồi. Ra khỏi xe nào.
Rồi, được thôi.
Mẹ và tôi như chó với mèo vậy.
Oh. Không.
Và người duy nhất có thể xử lý ... chính là bố.
Hey, hey, hey, hey. Bố có nhiệm vụ gần như vô phương giải quyết--
là dàn xếp giữa 2 người chúng tôi.
Này con,
Bố biết là trẻ con hay nghịch ngợm.
Nhưng nếu không thích ai, hãy xì hơi vào cặp của họ nhé.
Con ước bố là trẻ con.
Thì ít ra tôi cũng có người để ăn trưa cùng.
Tuy nhiên, trong trường tôi chỉ nhận được sự để ý từ 3 đứa này.
Không ai thích mày đâu. Đồ ngốc như mày sẽ bị bệnh aids thôi.
Bên này! Chạy!
Tuổi thơ của tôi là một ngọn lửa đầy giận dữ,
và tôi không thể chịu nổi cơn ác mộng khó chịu này--
Bạn ơi.
Và rồi, trên bầu trời xanh kia, một thiên thần đã xuất hiện.
Bạn tránh ra chút, được không?
Cậu ấy mặc quần áo như một quý ông đứng tuổi nhỏ con vậy.
Và hơi thở thì có mùi của kẹo Sweetarts.
Cậu muốn cầm nó không?
Nhưng đừng có làm bẹp nó đấy.
Chào, anh bạn.
Nếu cậu thích, cậu có thể cùng tớ làm mẹ của nó.
Thật à?
Ta sẽ làm mẹ và chăm sóc cậu thật tốt.
Tôi đã vô tình làm nó ngạt thở chết trong hộp bút chì 2 giờ sau đó.
Nhưng cuối cùng tôi đã có được người bạn đầu tiên của mình.
Chúng tôi đã nói với nhau những thứ chưa từng nghĩ sẽ nói với giọng to đến thế.
Có lần, cái vạt áo ngủ của ông mình bị phất lên
và mình đã thấy cái xúc xích của ông mình thấy ân hận lắm.
Mẹ của tớ phải uống thuốc nếu không bà ấy sẽ nổi cáu và mua sạch đồ trong siêu thị luôn.
Sự thật đấy.
Thực ra cuộc sống của Krista cũng không hoàn hảo gì.
Tôi đang đi đây, được chứ? Tôi là ai hả, là mẹ anh chắc? Tôi phải chăm sóc--
nhưng chúng tôi đã cùng vượt qua được.
Chơi cái này nhé.
Tụi mình chơi với Bà Chim cánh cụt này. Hee hee.
Vài năm sau đó, mọi chuyện cứ như phép màu vậy
và rồi, một chuyện cực kì tồi tệ đã xảy ra.
Ôi, Chúa ơi.
Tôi biết mà. Giống nhân vật trong phim Napoleon Dynamite
Chỉ giống phần tóc thôi mà.
Không sao đâu. Cứ để nó sẽ dài ra thôi.
Ngài có công bằng không vậy?
Này, đi ra. Để anh đi tè.
Darian, thì lại, càng trở nên đẹp trai hơn,
và tên khốn đấy biết thế.
Tối hôm đó tôi cùng bố đi mua hamburger.
Con có thứ gì tốt đâu chứ? Bố nói đi. Con có gì nào?
Con có nhiều đấy. Có tình yêu thương. Con có tình thương của bố.
Rồi con sẽ có ngay mấy cái bánh hamburger nữa.
Oh, này.
Thấy bố nói chưa nào? Bánh đây rồi.
Mmm!
-Bố ăn khoai tây chiên không? -Oh, yeah.
Oh, này. Đó là Billy Joel.
Đừng bỏ qua bài của Billy Joel chứ.
-Bố?
Bố--
bố, bố có sao không?
Bố!
Bố!
Tôi không muốn tình tiết sau đó làm bạn thấy phiền lòng.
Nên... hãy cùng nói về những năm tệ hại về sau thôi.
Ôi, trời.
Ngoại trừ một chuyện.
Tôi đã có Krista.
Lúc này là vào thứ 6 tuần trước.
Nhìn tôi kìa. Lúc đó tôi đang hưng phấn.
-Tớ thích biết trước nội dung phim. -Không.
Đúng vậy đấy. Vì thế tớ không cần phải đi xem nữa.
Tớ chỉ cần biết thế rồi tiếp tục sống thôi.
Mình sẽ gợi ý nhé.
Biết ngay mà. Biết ngay mà. Họ sẽ cưới nhau. Đúng rồi.
Ohh.
Trời, cậu ấy hot quá.
Oh, trời. Mình quên nói với cậu chuyện này.
Cậu ta làm việc ở tiệm Petland đấy.
Tớ nên đến đó là giả bộ như,
"xin lỗi, quầy cá cảnh ở đâu vậy? Mà này, cậu cho chim vào trong tớ nhé?"
Oh! Không phải nói với cậu đâu.
Trời. Nếu chuyện xảy ra thì sao nhỉ? Nếu cậu mất zin ở tiệm Petland thì sao?
Mình nghĩ lại hay đấy chứ.
Tất cả bọn cá đều được xem. Thần thánh vãi.
Oh, trời ơi. Cậu có thấy cái áo sơ mi ngu ngốc của anh tớ không kìa?
Oh, nhìn thấy cả ti luôn.
Sao anh ấy không nhận ra ăn mặc vậy giống như là,
"Tôi có bo đỳ còn tệ hơn con gái nữa."
Anh ấy tập thể hình nhiều không?
Tập muốn điên luôn.
Cậu nên thấy cảnh anh ấy nổi điện vì mẹ tớ không cho anh ấy mua bột tăng cơ nữa,
vì nếu dùng sẽ làm bi teo đi.
Lúc đó thì tớ bảo, "Em hiểu, Darian. Em hiểu.
mẹ cứ tưởng chỉ với nhân cách của anh là có thể hơn được người khác sao?"
Này, thì, uh, để em nói luôn,
trong bài giảng ngày hôm qua, lúc đó thầy đang,
"oh, blah, blah, blah và miền Bắc ly khai khỏi chính phủ."
Ý thầy là miền Nam đã ly khai. Nhưng thầy nói nhầm là ngược lại.
Lúc đó em không muốn giơ tay và rằng, "thầy ơi, mấy đứa này thấy gì đó sai sai."
Em nghĩ thầy cần biết chuyện đó.
-Oh.
Này.
-Có chú ý đấy. -Yeah.
Hiện tại, thầy biết hôm đó bài rất dài và hẳn em cũng còn nhớ,
nhưng mà, uh, có khi nào suốt buổi học đó em có tự nghĩ,
"ôi, cuộc đời là gì nhỉ" không ?
Không.
Không có, lúc đó em đang chú ý xem thầy đang lảm nhảm gì thôi.
Thầy hiểu. Nhưng chắc em biết thầy luôn có niềm tin. Nhé.
Okay.
Chào.
Chào.
Tớ thích áo cậu mặc hôm nay đấy.
Nhìn đẹp lắm. Cảm ơn cậu.
Cậu mua ở đâu thế?
Cái ao-- cái-cái áo đấy.
Tớ-- Tớ không biết nữa. Tớ không-- Tớ không nhớ.
Đẹp thật.
Nhỉ. Yeah.
Tớ không biết nó hiệu gì, nhưng--
- cậu ta tên gì nhỉ? -Erwin Kim.
Mình không biết cậu ta. Cậu sẽ thích hắn đấy. Hắn dễ thương lắm.
Thế cậu định làm quen cậu ta à?
Không, không phải. Kiểu dễ thương mà khờ khờ ấy.
Chắc mình sẽ mang hắn đi chơi bằng cái địu cho trẻ em ấy.
Oh! Oh, tốt, tốt, tốt, tốt. Gặp con rồi. Mừng quá.
Oh! Con thích bộ váy này không?
Trông có xấu không? Mẹ nghĩ nó không đẹp lắm.
Có vẻ hơi đầy đặn quá--
Mẹ không biết nữa. Thấy cánh tay mẹ có xấu không?
Không.
Cách con nói có vẻ khó tin quá và con đang làm mẹ băn khoăn đấy, Nadine.
Cánh tay mẹ nhìn hấp dẫn lắm.
-Mẹ định đi đâu vậy? -Cuối cùng thì,
Brent đã gọi cho mẹ, cái-cái ông nha sĩ đấy,
và ông ấy hỏi mẹ có muốn đi chơi ở Manzanita vào cuối tuần này không,
và con biết mẹ nghĩ sao không?
Mình cũng phải hưởng thụ một chút chứ, nên--
Mẹ cứ đi bao lâu tùy thích.
Vui nhỉ. Chủ nhật này mẹ sẽ về.
Okay.
Vừa kịp lúc để làm con bất ngờ. Mẹ đã gọi cho Darian, nhưng chắc nó đang bận học nâng cao rồi.
Uh, Con-- Con sẽ báo cho anh ấy.
Nhớ ngoan nhé.
Mm-hmm.
Hả?
Có tin. Sao?
-Có tin, có tin, có tin. -Muốn nói gì thì nói đi?
Mẹ sẽ chịch lão nha sĩ ở Manzantia trong 2 ngày, nên em ở nhà gọi báo tin đây.
Ew. Tạm biệt.
Em nói chuyện bệnh hoạn quá.
Cặp ngực của mẹ đang vỗ vào mặt lão nha sĩ này. Anh có thấy không, Darian.
Xem cặp ti úp hẳn vào mặt lão kìa.
Nếu cậu che răng lại chắc anh ta thích lắm đấy.
- Ooh, chắc thế rồi. - Yeah!
Không.
Cậu đi đâu vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.