The first 200 lines.
Hãy bắt đầu.
Rất tốt
Vợ của ông tên gì?
- Mary. - Mary, được rồi.
Ông ấy đang tìm linh hồn của Mary Browning.
Mary, chúng tôi mời bà vào vòng tròn
Mary Browning, chúng tôi mời bà vào vòng.
- Chúng tôi tìm bà trong tình yêu và ánh sáng. - Bố à, đừng trả tiền cho cô ta.
Mary.
Mary, nếu là bà, hãy cho chúng tôi một dấu hiệu.
Thổi tắt những ngọn nến đi.
Chào mừng, Mary.
Ông có thể hỏi ba câu hỏi.
Sao chỉ có ba vậy?
Mary, chúng tôi hỏi, nếu bà để nến chảy nghĩ là câu trả lời là "Đúng."
Thổi tắt là "Không."
Mời ông hỏi.
Marry.
Em còn đau đớn nữa không?
Không.
Đau đớn mà bà ấy phải chịu đựng trước khi mất,
bà ấy nói đó là do một căn bệnh.
- Ung thư? - Phải.
Bà ấy đã hồi phục. Bà ấy...
Bà ấy trẻ lại, xinh đẹp.
Bây giờ đã mãi mãi xinh đẹp.
Mary, anh..
Em có thể tha thứ cho anh không? Sau tất cả mọi chuyện.
Bà ấy nói có. Bà ấy tha thứ cho ông...
và bà ấy muốn được tha thứ lại.
Được rồi, tôi không biết cô làm như thế nào...
Đừng phá vỡ vòng tròn.
Ai cũng có thể rung bàn bằng đầu gối hết.
Bà ấy sẽ không ở đây lâu hơn nữa đâu.
Hỏi câu cuối đi.
Anh...
Anh phải hỏi anh về Jenny.
Nó đang gặp gỡ một người đàn ông, Don, và...
- chúng xin nhiều tiền từ anh. - Đừng.
Anh phải thế chấp ngôi nhà,
nó đáng lẽ là một cuộc đầu tư lớn...
và anh ta nói sẽ cưới nó nếu chuyện đó thành công.
Được rồi. Con không biết cô ta làm vậy bằng cách nào,
nhưng đây là trò lừa bịp.
Oh.
Tôi xin lỗi.
Thế giới tâm linh khó đoán lắm.
Bà ấy có vẻ giận dữ, rất giận dữ.
Nó khó giải thích lắm
À, uh.
- Cảm ơn cô đã bỏ thời gian. - Ồ, không, không, không,
không, tôi không thể.
Ông chỉ cần nhớ những gì bà ấy nói thôi.
Bà ấy đã thanh thản và bà ấy yêu ông.
Đó là tất cả những gì cần nhớ cho hôm nay. Chuyện còn lại là việc của người sống.
Uh, phải. Phải, cảm ơn cô.
Chuyện gì vậy?
Xém làm ông già tội nghiệp đó lên cơn đau tim đó.
Paulina Zander, vào đây.
Cô ta xứng đáng bị vậy mà. Cô ta đang cố gắng ăn cắp tiền của bố mình.
Đó không phải chuyện chúng ta làm ở đây. Chúng ta có nhiệm vụ là an ủi họ,
không phải đánh giá họ.
Nhiệm vụ của con là đứng sau tấm màn,
và không tấn công khách hàng.
- Và con, cô gái trẻ. - Con nghe tiếng hét nên sợ.
Con không cố ý mà.
Chuyện này không thể chấp nhận được.
Cô ả đó mới không chấp nhận được.
Cô ta là con khốn thật sự
Phù thủy. Con không xin lỗi đâu.
Nó làm chúng ta tốn 5 USD đó.
Để con xem nào.
Ông ta dựa vào bàn quá làm mẹ khó mà bám lên được.
Trò lừa bịp là gì?
Cô kia nói chúng ta làm trò lừa bịp.
Doris, nghe mẹ nè,
trò lừa bịp là nói dối. Chúng ta không nói dối.
Chúng ta giúp người. Ta cho họ sự kết thúc.
Cho họ bình yên.
Chúng ta... chúng ta hàn gánh vết thương của họ.
Và điều đó không thể xảy ra nếu không có vài màn biểu diễn.
Chúng ta nói cho họ sự thật. Chúng ta chỉ cần giúp họ tin thôi..
Oh.
Được thôi.
Chà, chúng ta sẽ cần làm ấn tượng màn biểu diễn một chút,
vì nó đang trở lên cũ rồi.
Và nếu chúng ta không ở đây để đánh giá họ, vậy sao mẹ không thổi tắt cái nến cuối?
Không ai trong chúng ta hoàn hảo hết Lina.
Cô ta thật sự là một con khốn phải không?
Tôi nghĩ cô chính là Lizzy Borden,
phải nói là cô khác những gì tôi tưởng tượng đó.
Tôi không phải Lizzy, tôi là Emma.
Oh, cô em. Mm.
Để tôi coi, đã hàng năm trời kể từ hồi mẹ và bố cô...
Oh, mẹ. 10 phút nữa thôi.
Oh. Xin lỗi con, mai là ngày đi học rồi.
Chị tôi đã được minh oan và chúng tôi không bao giờ nói tới nó nữa.
Đương nhiên là không. Nhưng cô biết là công chúng khá thích thú đấy.
Bây giờ tôi đại diện cho hãng Sacramento.
- Cô là một trong những phóng viên? - Phải.
Con nói lời chúc ngủ ngon đây vì con đang mệt...
và con có một ngày không tốt ở trường,
vì Terry vẫn trêu cái váy của con.
Vậy nên hãy gửi tiền cho chúng con để mua một cái váy mới.
Oh, và Lina lại gặp rắc rối nữa.
Nhưng con vẫn ngoan.
Con yêu và nhớ bố mỗi ngày.
Bố ngủ ngon nhé. Amen.
Sao mẹ không cầu nguyện nữa?
Ai nói mẹ không cầu nguyện?
Mẹ từng cầu nguyện mỗi ngày với con và bố.
Nhưng từ khi bố mất, mẹ không bao gì cầu nguyện nữa.
Con vẫn còn cầu nguyện bố à? Có nhớ bố Tom nói gì không?
Đáng lẽ con phải cầu nguyện cho Chúa chứ.
Con thà nói chuyện với bố còn hơn, nhưng bố không bao giờ trả lời cả.
Những người mà ta giúp,
mẹ và bố của họ ở thiên đường nói chuyện với họ.
Tại sao bố không nói chuyện với chúng ta?
Chỉ vì con không thể nghe được bố thì không có nghĩa là bố không ở đó.
Cái gì vậy?
Chỉ chúc ngủ ngon thôi mà.
Ngủ ngon nhé.
Lâu vậy.
Này, Zander.
Lina, Lina, bambino, cho cô ấy một li cà phê nào.
Khá muộn cho cà phê rồi đó.
Mẹ tớ để chìa khóa ở ngoài.
Hấp dẫn đó. Khi nào bà ấy quay lại?
Sau chơi bài Brit của bà ấy á? Thường thì sau nửa đêm,
sặc mùi cà phê nếu cậu hiểu.
Muốn một ít không?
Tớ không nghĩ vậy đâu.
Ý tớ là, tại sao không? Chúng ta ngắm trăng mỗi ngày mà.
Tại sao một trong chúng ta không thể điều tra nó chứ?
Có quá nhiều thứ ngăn cản chúng ta.
Tớ ủng hộ Betty về vụ này.
- Ờ. - Tại sao không chứ?
Phải, họ chỉ đội một cái.. mũ bảo hiểm lên thôi mà.
Mẹ tớ mới mua đó.
Bà ấy và câu lạc bộ bài bridge thỉnh thoảng có chơi.
Là cái bảng để nói chuyện với ma phải không?
Ừ, phải.
Không cảm ơn. Tớ chịu đựng đủ ở ngày rồi.
Nó khá đáng sợ đó.
Các cậu muốn chơi không?
Chúng ta có thể chỉ nói chuyện thôi cũng được mà.
Luật chơi.
Không bao giờ chơi một mình.
Không bao giờ chơi ở nghĩa địa.
Luôn luôn nói lời tạm biệt.
Chơi theo vòng tròn.
Thôi nào.
Thôi nào.
Như những người bạn, chúng ta tập trung ở đây, những trái tim là thật,
những linh hồn ở gần, chúng ta gọi các ngươi.
Có linh hồn nào ở đây không?
Trời ơi.
Bình tĩnh đi, Betty.
Ngươi có ở chung phòng với chúng ta không?
Ôi trời ơi.
- Ellie, cậu làm phải không? - Không, tớ thề.
Hỏi câu hỏi của cậu đi.
Thế giới bên kia như thế nào?
Lạnh.
Trời ơi.
Được rồi. Là vậy phải không?
Tất cả chúng ta đều để tay lên nên chúng ta không nói được ai di chuyển nó.
Chúng ta phản ứng với một lực kéo nhỏ bằng cách vô thức giúp di chuyển nó.
Được rồi.
Ý tớ là trò này được thiết kế để chúng ta tự làm mình sợ.
- Phải. - Không có gì ở thế giới bên kia đâu, tin tớ đi.
- Đươc rồi. - Các cậu chẳng biết đùa gì cả.
Được rồi. Nếu chúng ta chỉ đang nói chuyện với nhau,
uh, linh hồn,
liệu Lina có đi dự dạ hội với tôi không?
- Thôi nào, Ellie. - Là linh hồn mà.
Các cậu, điều này thật sự bắt đầu làm tớ sợ rồi đó.
- Làm gì có linh hồn, Betty. - Được thôi.
Linh hồn, chứng minh với chúng ta là ngươi có ở đây đi.
Hãy cho chúng ta một dấu hiệu.
Phải, cậu nói đúng.
Thấy không? Đó, không có linh hồn gì cả.
Không có linh hồn đâu.
Ellie!
- Mẹ, con xin lỗi. - Vào đi.
Tại sao con lại làm những chuyện này?
Nếu mẹ tính cấm túc con thì làm luôn đi.
Vì lần trước có tác dụng lắm.
- Tụi con chỉ chơi ngu tí thôi. - Mẹ có thể ngửi được hơi thở của con đó.
Mẹ biết việc này khó khăn với con và mẹ hiểu con cảm thấy như thế nào.
Nhưng mẹ cần con giúp, Lina.
Vì tất cả chúng ta.
Mẹ đang hỏi con đó.
Con sẽ cố.
Thật hả, một bàn Ouija?
Nó khá là vui đó.
Mẹ nên cân nhắc việc thêm nó vào màn diễn đi.
Mẫu đất được đem về trái đất,
8 nhà khoa học khách mời sẽ tham gia với 14 người khác...
ở trung tâm nghiên cứu Ames gần San Francisco...
No comments yet. Be the first to leave one.