The first 200 lines.
Chủ nhân, tiểu nhân về rồi.
Ngươi tìm thấy người ta cần chưa?
Chưa tìm thấy.
Chủ nhân, tiểu nhân vô dụng.
Tiểu nhân đã lục tung cả ngọn núi này
cũng không thấy bóng dáng cô ta đâu.
Muốn thoát khỏi lòng bàn tay ta à?
Không có cửa đâu.
Đừng để ta bắt được.
Nếu không...
Ngươi dám.
Nếu cô ta thiếu sợi tóc nào,
ta sẽ lấy mạng ngươi.
Chủ nhân, tiểu nhân nói đùa thôi.
Liệu Hồ Yêu đó có trốn khỏi núi rồi không?
Cũng có thể.
Đồ vô dụng nhà ngươi
muốn ta phải đích thân ra tay à?
Không, không, không, tiểu nhân đi xử lý.
Tiểu nhân sẽ xuống núi ngay.
Nhưng mà chủ nhân,
tiểu nhân phát hiện ra tên đạo sĩ thối đó.
Hừ.
Tên đạo sĩ thối đó liên tục dồn ép, đúng là ức hiếp người quá đáng.
Nếu không phải hắn đến quấy nhiễu yến tiệc của ta,
Hồ Yêu sao có thể nhân cơ hội bỏ trốn chứ.
Ta mà bắt được ngươi,
ta nhất định sẽ giết ngươi.
Sao tướng công vẫn chưa về.
Không biết chuyện giải quyết thế nào rồi?
Lưu tẩu.
Dạ.
Bảo Cẩu Nhi đi xem tướng công về chưa.
Vâng.
Cô nương,
cô tỉnh rồi.
Cô nương.
- Cô nương. - Đừng qua đây.
Cô nương đừng sợ, tiểu sinh không phải người xấu.
Mọi người gọi ta là Vương Sinh.
Cô...cô là cô nương nhà nào vậy?
Tại sao...
Ngươi...
không phải ngươi đến bắt ta sao?
Sao cô nương lại nói như vậy?
Vì con đường này gần nhà ta nhất
nên ta đi ngang qua đây.
Ta và cô vốn không thù không oán,
sao ta lại phải bắt cô?
Cô nương, y phục của cô vẫn chưa khô,
hay là chúng ta quay lại chỗ đống lửa đi.
Cô nương, cô tên là gì?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tiểu nữ tên Hương Nhi.
Tiểu nữ vốn là nha hoàn của một gia đình giàu có,
không chịu nổi sự ngược đãi của chủ nhân, nên trốn ra ngoài.
Nhất thời nghĩ không thông nên mới...
Cô nương, thân thể là của cha mẹ,
cô không được coi thường sinh mạng.
Hương Nhi cô nương, nếu cô tin tưởng ta,
nhà ta vẫn còn một phòng trống
cô nương có thể ở tạm.
Không biết ý của cô thế nào?
Sao vậy được?
Không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?
Hơn nữa
Hương Nhi cũng không dám làm phiền công tử.
Cô nương.
Ta thật lòng mời cô.
Đêm hôm khuya khoắt, lại ở nơi hoang vu.
Cô nương đi lúc này
chẳng phải càng nguy hiểm sao?
Vậy Hương Nhi đa tạ công tử.
Cô nương đi từ từ thôi.
Thiếu gia về rồi.
Thiếu gia, chậm thôi.
Hương Nhi cô nương, mời.
Nương tử.
Nương tử.
Tướng công, cuối cùng chàng cũng về rồi.
Vị cô nương này là...
À, cô nương này
ta cứu được trên đường về nhà.
Cô ấy tên Hương Nhi.
Hương Nhi cô nương, đây là nương tử của ta.
Bái kiến phu nhân.
Lưu tẩu,
tẩu đi thu dọn phòng trống kia
cho Hương Nhi cô nương ở đi.
Vâng, thiếu gia.
Hương Nhi cô nương, mời đi theo tôi.
Tướng công đói chưa?
Để Cẩu Nhi hâm lại đồ ăn.
Ta không đói.
Thiếu gia, để tiểu nhân hâm nóng lại thức ăn cho ngài nhé.
Cẩu Nhi, ngươi đi hâm nóng đồ ăn
đem cho Hương Nhi cô nương trước đi.
Mau đi đi!
Dạ, vâng.
Nương tử.
- Nương tử. - Hả?
Chúng ta vào trong rồi nói.
Vâng.
Tướng công
Uống từ từ thôi!
Tướng công, có gặp được Lý thần y không?
Gặp rồi.
Vậy ông ấy...
Nàng yên tâm,
ông ấy nói với ta rồi.
Mấy hôm nữa ông ấy nhất định sẽ đến.
Cũng không biết Lý thần y có thể chữa khỏi bệnh của thiếp không.
À, đúng rồi.
Hương Nhi cô nương lúc nãy là sao?
Nương tử, là thế này.
Hương Nhi cô nương, lát nữa ta đun chút nước nóng.
Cô đi tắm, thay bộ quần áo sạch sẽ,
vứt bộ quần áo này đi.
Vậy... đa tạ.
Không có gì.
Sau này, cô cứ gọi tôi là Lưu tẩu.
Lưu tẩu.
Ừ.
Vậy cô nghỉ ngơi một lát đi.
Nếu từ đây xuống núi
giống như mò kim đáy biển vậy.
Lưu tẩu.
Dạ.
Tẩu đi gọi Hương Nhi cô nương qua đây
ăn cùng chúng ta đi.
Thiếu gia, tôi vừa gọi Hương Nhi cô nương rồi,
cô ấy nói cô ấy sẽ đến ngay.
Được.
Ồ.
Bái kiến công tử.
Phu nhân.
Hương Nhi cô nương.
Cô qua đây,
chúng ta ngồi cùng nhau.
Vâng.
À, ngồi đi.
Đi thôi.
À, ăn đi.
Ăn thôi.
Này...Hương Nhi cô nương,
tối qua cô ngủ ngon không?
Đa tạ công tử, tiểu nữ ngủ ngon.
Vậy thì tốt, vậy thì tốt.
Hương Nhi cô nương, cô đừng khách sáo.
Nếu cần gì
cô dặn dò Lưu tẩu là được.
Vâng.
Hương Nhi cô nương, cô cứ coi nơi này như nhà mình nhé.
Đa tạ công tử, phu nhân.
Ăn đi.
Mau ăn đi.
Này mẹ,
mẹ có cảm thấy Hương Nhi cô nương đó có vấn đề không?
Lúc cha con còn sống đã từng nói,
nửa đêm gặp được mỹ nữ ở nơi hoang dã
đa phần đều là yêu quái.
Tiểu tử thối, mày nói linh tinh gì vậy?
- Mày xem tao có đánh chết mày không? - Mẹ, con sai rồi.
- Tao đánh chết mày. - Mẹ.
Mày chạy đi, mày xuống đây cho tao.
- Mẹ, con sai rồi, đừng đánh nữa. - Mày chạy tao đánh mày.
- Mày chạy đi. - Con sai rồi.
- Mày chạy đi. - Mẹ.
Ôi trời.
Tiểu tử thối, tao nói cho mày biết.
Nếu mày còn dám nói linh tinh nữa,
mày có tin
tao bảo thiếu gia đuổi mày đi không?
Của Hồ Yêu à.
Tuyệt thế giai nhân, nhan sắc khuynh thành.
Hương Nhi cô nương.
Hương Nhi cô nương.
Công tử.
Muộn thế này rồi còn chưa ngủ sao?
Tiểu sinh đến thăm cô nương.
Mời công tử vào.
Hương Nhi cô nương ở đây có quen không?
Đa tạ công tử, rất tốt ạ.
Tuy chỗ ta sơ sài
nhưng vẫn có thể che mưa chắn gió.
Cơm canh đạm bạc
mong cô nương đừng trách móc.
Công tử nói gì vậy?
Hương Nhi được công tử cứu giúp, đã vô cùng cảm kích rồi.
Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp.
Ấy,
Hương Nhi cô nương,
cô cũng thích chơi chữ à?
Không giấu công tử,
tiểu nữ chỉ hiểu chút cầm kỳ thi họa thôi.
Hay lắm.
Vậy ngày mai ta bảo Lưu tẩu lấy ít giấy cho cô.
À, còn có một cây đàn nữa.
Lúc nào rảnh rỗi, cô nương
có thể viết chữ, đánh đàn.
No comments yet. Be the first to leave one.