The first 200 lines.
Ngài muốn chọn cái nào ạ? - Tôi chỉ ngắm chút thôi.
Những bộ này đang có khuyến mãi đấy ạ, và còn rất hợp thời trang nữa.
Tôi không muốn mua com lê.
Nhưng tôi thấy ngài đang ngắm...
Tôi thích ngắm. Sao không?
Vậy áo len thì sao ạ?
Tôi đang kiếm áo com lê, chứ không kiếm áo len.
Vâng, nhưng...
Câm mồm!
Được rồi.
Cái này bao nhiêu?
Cái đó đang khuyến mãi đấy ạ.
Anh vừa nói câu đấy rồi.
Cái đó đang hạ giá ạ.
Hạ giá cơ à?
Vẫn đắt quá.
Cửa hàng bên cạnh giá chỉ có một nửa.
Nhỡ đâu cái này đẹp hơn...
Sai! Sai hết rồi! Đừng có cúi xuống mà nhặt nó lên.
Không bao giờ được do dự. "Cái này đẹp hơn. "
Anh biết, ông ta biết, ai cũng biết.
- Vâng, nhưng... - Anh sợ cả chính khách hàng của mình!
- Không, đâu có ạ. - Đồ đầu đất.
Không bao giờ được mất thế chủ động. Anh làm sai hết mẹ rồi.
Ai có thể cho tôi biết lỗi của hắn ở đâu không?
Anh ta chưa là phẳng quần áo.
Hãy hỏi khách hàng điều họ muốn nghe.
Chuẩn. Không bao giờ được mời chào bằng những câu như vừa rồi.
"Tôi có thể giúp gì cho ngài ạ?" "Ngài có cần tôi giúp không ạ?"
Nhưng không bao giờ được hỏi ''Ngài muốn cái nào ạ?"
Nghe rất chuối. Ngoài ra,
lại còn đấu khẩu với cả khách. Bất đồng với họ.
Nguyên tắc thứ nhất: Khách hàng là thượng đế.
Đến con nít nó còn biết!
Không nói đến việc quỳ xuống,
làm mất uy quyền của mình và đặc biệt là việc dùng cái câu kinh khủng nhất "hạ giá".
Anh xứng đáng được điểm 0 trên 100.
Mọi người ạ,
Điểm cao nhất cho đến giờ là 12 điểm.
Chúng ta phải cố gắng rất nhiều đấy.
Đã có ai từng đạt điểm tuyệt đối chưa?
Rồi.
Có một người.
Anh ấy quá hoàn hảo.
Anh ấy làm cho chúng tôi mua tất cả quần áo.
Tôi đã mua một cái áo bóng chày, mà tôi thì ghét bóng chày.
Tôi dựng khung nó và để trong phòng mình.
Anh ấy là một cỗ máy. Anh ấy có thể đọc được suy nghĩ của ta.
Là một phù thủy, là một loài động vật...
là một sinh vật được sinh ra để bán hàng.
Tôi chưa bao giờ thấy một ai giống như vậy.
Đừng đánh giá tôi bằng những gì bạn nhìn thấy ở đây.
Đây chỉ là chỗ ở tạm thời mà thôi.
Nói đơn giản chỉ là chỗ cho tôi ngủ, chứ đây không phải nhà thật của tôi.
Tôi chỉ là một người đàn ông thanh lịch muốn sống trong một thế giới tao nhã.
Đòi hỏi như vậy là quá nhiều sao?
Trong khi đó, tôi thà chẳng có gì còn hơn là sống trong một căn nhà chứa toàn thứ tầm thường.
Một ngày nào đó, cuộc đời của tôi sẽ bước sang trang mới mà tôi xứng đáng có được.
Bạn biết vấn đề là gì không?
Con người không có khiếu thẩm mỹ. Nhìn cách họ ăn mặc này.
Thật dễ sợ. Và đừng có bảo là do họ nghèo.
Cái áo khoác này chẳng liên quan gì tới cái nghèo cả.
Bản thân tôi, tôi thà chết còn hơn sống một cuộc sống tầm thường
giống như hầu hết người khác.
Tôi biết tôi thích ngôi nhà nào, thích chiếc xe nào,
thậm chí chẳng cần biết nó có giá cao đến đâu.
40,000 euro đã tính thuế.
Ghế bọc da, bảng điều khiển bằng gỗ, hệ thống GPS.
Đừng chỉ nghĩ. Hãy hành động.
Nếu cứ ngồi một chỗ và mong chờ, ta sẽ thất bại. May mắn không có tồn tại đâu.
Ta phải theo đuổi mục tiêu từng ngày.
Những cơ hội luôn ở trước mắt đang đón chờ ta.
Ta chỉ cần dũng khí để theo đuổi nó.
Tôi không bao giờ chần chừ.
Nếu tôi thích cái gì, tôi cứ lấy.
Đó chính là lí do tại sao con người ta không hạnh phúc.
Họ bị vây quanh bởi những thứ họ ham muốn,
nhưng lại không theo đuổi nó.
TỘI ÁC HẢO HOÀN NGƯỜI DỊCH: Nekromantik Tên phim hoàn toàn chính xác.
Ta sẽ luôn dậm chân tại chỗ nếu không có mục tiêu.
Tôi có một mục tiêu, một đích đến, và tôi sắp chạm được tới nó.
Chào mừng đến thế giới của tôi, nơi mọi thứ đều tuyệt hảo.
Ánh sáng, âm nhạc, những màu sắc...
mùi hương...
- Để làm gì vậy? - Một chút lưu niệm.
Em khỏe không?
Hồi hộp. Tối nay hai ta vẫn quẩy chứ?
Mười giờ tối tại phòng thay đồ.
Thật hoang dại.
Tôi yêu phụ nữ. Yêu tất cả bọn họ.
Chà, yêu gần hết thôi.
Không có gì cuốn hút hơn là một người đàn ông độc thân.
Họ có thể ngửi được ta. Tôi xem trong phim tài liệu chiếu trên TV.
Bản năng khiến phụ nữ tìm kiếm tới hôn nhân.
Phụ nữ muốn kiểm soát chúng ta, thống trị ta, và trên hết,
sinh con. Đó chính là chu kì của cuộc sống.
Nên họ chọn một người đàn ông, phô trương vẻ bề ngoài của mình...
và bỗng nhiên ta gánh cục nợ trên vai,
nuôi một đàn con và thế là hết đời.
Chỉ nghĩ về điều đó thôi mà tôi rợn hết cả người.
Đây là số phận của tôi ư?
Không.
Đây là ngôi nhà của tôi, nơi ẩn náu.
Tôi là một tu sĩ trong điện pagan, được vây quanh bởi những môn đồ của mình.
Roxanne. Hoang dại và nồng nhiệt.
Thích làm tình trong phòng thay đồ.
Bản năng gốc của cô ấy hiện lên rõ nhất là ở những nơi không ngờ tới nhất.
Alonso già tốt bụng.
Cậu ta tôn thờ tôi tới mức sẽ làm bất cứ điều gì vì tôi.
Một tên bợ đít, nhưng đáng tin.
- Đang làm việc hay gì? - Dĩ nhiên ạ.
Susana. Đã cưới, hai con.
Thoải mái và quyến rũ.
Những năm tháng hôn nhân buồn chán đã biến cô ta thành một quả bom sex.
Jaime, gã tội nghiệp.
Phải bỏ học trường luật để cưới con bạn gái có chửa.
Lúc nào cũng kể về con mình để bao biện cho bản thân, nhưng cậu ta là một đứa tốt.
Helena. Ngây thơ và giản dị, nhưng thân hình thì mỹ mãn
Mẹ ơi, ngực đầm!
Và mông phúc hậu. Cặp mông đó...
Đây là biên giới.
Cái rìa tách biệt với vương quốc của tôi.
Đi qua biên giới này là vùng đất tối. Nơi bày trang phục dành cho nam.
Ê.
Chào buổi sáng.
Don Antonio, lão làng. Đã làm ở đây hơn 20 năm.
Lão thích công việc của mình. Thử đồ cho nam giới.
Dù tôi nghi là lão thích cởi đồ của họ hơn.
Mặc dù cái bộ tóc giả của lão nhìn muốn ói,
nhưng ở đây Antonio là đối thủ duy nhất của tôi cạnh tranh cho chức quản lí.
Quản lí.
Biết thế có nghĩa là gì không?
Là làm vua đấy. Được sở hữu hoàn toàn cái thiên đường này.
Có cổ phần trong công ty, được ăn tiền theo sản phẩm,
và qua thời gian, có cơ hội được chen chân vào ban quan trị.
Trước kia...
Chà, đó là lão Emilio.
Tôi còn nhớ lão như một vị thần bất tử,
rảo bước giữa nhân viên, biết rằng mình không cùng dòng máu với chúng tôi.
Mà đúng thế thật. Lão chết vào giáng sinh năm ngoái vì bệnh bạch cầu cấp.
Bem, bem, bem.
Giờ vị trí đó đã trống, và chỉ có một trong hai người bọn tôi.
Họ nghĩ sẽ rất vui
khi được nhìn thấy hai bọn tôi cắn xé lẫn nhau.
Doanh thu tháng này sẽ quyết định tất cả. Hoặc là lão ta
hoặc là tôi. Không có người nào khác nữa cả.
Sẵn sàng chưa, nhà vô địch?
Ngày cuối cùng rồi. Em có thể cảm nhận được là sếp sẽ càn quét tất cả.
Cậu có con số tổng quát chứ?
Tính cả ngày hôm qua, là 90,000 euro ạ.
Antonio thì sao?
95,000 euro ạ.
Mẹ nó.
Lão ta bán kiểu gì nhỉ? Lúc nào cũng bán mỗi cà vạt với tất thôi mà.
Tôi có 8 tiếng, phải không?
Bắt đầu trong...
bắt đầu trong...
Chờ, chờ đã...
Ngay lúc này.
Chào cô.
- Cả hai trông thật lộng lẫy. - Cảm ơn anh.
Diễm phúc của tôi mà. Đây, để tôi.
Anh thật tốt quá.
Eva, gói cái này làm quà hộ tôi.
Tạm biệt bà. Bà mặc sẽ đẹp lắm.
- Cậu thật biết xu nịnh! - Anh ấy thật hấp dẫn.
- Thấy tôi làm thế nào? - Tốt. Rất tốt ạ.
- Có chuyện gì thế? - Đoán đi sếp.
Lão ta vừa bán được một bộ to lắm.
Sếp không tin được đâu. Là bộ tuxedo đấy.
- Bộ cho năm mới ấy hả? - Không, cái đắt cơ ạ.
Đáng cả gia tài đấy ạ.
Cái này trông sẽ hợp hơn với đôi mắt của cô.
Cảm ơn anh.
Mẹ cái lão già này. Mấy giờ rồi?
-9:30. - Còn lại nửa tiếng.
Hết cách rồi. Phải bán 7 bộ nữa.
Phải bán cái gì đắt cơ.
Như là TV tinh thể lỏng.
Tinh thể là gì?
Tinh thể á? Là cái họ cho vào trong TV ấy.
Ở đây chúng ta không bán TV.
Tôi cần phải tăng tốc!
Đó là lúc tôi nhìn thấy bà ta.
Bà ta chính là mục tiêu.
Đây rồi. Để bà ta cho tôi.
- Nhưng sế... - Im, cậu làm bà ta sợ bây giờ!
Đây rồi, ngay trước mắt tôi.
Dạo qua những bộ đồ lót, như một chú hươu con
dưới những bụi cây nhỏ. Những bà như này rất hiếm
trong thời tiết như bây giờ. Bà ta chỉ xem qua đồ.
Cái cách bà ta mang túi xách. Đung đưa nó...
Cho thấy mặc dù bên ngoài thì không, nhưng sâu thẳm bên trong
bà ta rất muốn mua thứ gì đó, bất kể thứ gì...
để xua đi nỗi phiền muộn,
nỗi lo âu đang gặm nhấm trong bả, vì bà ta bị thừa cân
và không ai chú ý tới mình, nên bà ta cảm thấy rất cô đơn...
- Không. - Cái gì?
- Đó không phải bà. - Sao lại không?
Chiếc áo đó dành cho phụ nữ lớn tuổi.
No comments yet. Be the first to leave one.