The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Uống chút nước đi con. Trời nóng mà đường đi dài quá.
Con có mệt không? Lại đây.
Ngồi xuống rồi uống nước nào.
Con à, đừng làm ồn ào...
Momo?
Cháu làm gì ở đây thế?
Momo?
Đợi đã!
Cháu đi đâu thế? Momo?
Momo!
Dừng lại!
Momo!
Mở cửa ra!
Momo! Mở cửa ra!
Momo!
Có người nói mọi thứ đã an bài và không thể thay đổi gì.
Mở ra!
Tôi muốn thay đổi mọi thứ.
Tôi muốn quay lại điểm bắt đầu, khi chưa có gì an bài cả.
CUỘC ĐỜI PHÍA TRƯỚC
SÁU THÁNG TRƯỚC
Chúng ta xem phía kia nhé?
Ừ, nhưng đừng có lang thang.
Này!
Này! Quay lại!
- Bác có bị đau không? - Thằng nhóc khốn nạn!
Gặp lại ở đó nhé.
- Ôi, tuyệt quá! - Nói chuyện sau nhé.
- Xe mới à? - Bỏ tay ra!
- Muốn gì? - Em muốn gặp Ruspa.
- Tại sao? - Em có việc với bác ấy.
- Phải, có việc... - Ừ, có việc!
Nhìn đi! Chúng có giá lắm đấy. Chúng là đồ cổ.
Đồ vớ vẩn thôi.
Đi chơi PlayStation đi.
Bác Ruspa!
- Tao bảo ông ta không ở đây. - Biến đi!
- Mày muốn bị đau à? - Buông em ra!
Khi tao nói không, nghĩa là không!
Biến đi, đồ đần.
Đừng có bén mảng lại nữa.
Đi đi. Không, xe tao!
Đồ... Khốn nạn!
Tôi 12 tuổi. Tên tôi là Mohamed, nhưng mọi người gọi tôi là Momo.
Tôi mồ côi. Hồi còn bé, Dịch vụ Xã hội để bác sĩ Coen nuôi tôi.
Nhà bác ấy mở phòng khám, luôn có đông bệnh nhân.
Bác ấy luôn nghĩ tôi phải ngoan như mấy đứa khác
để tương lai tươi sáng hơn.
Nhưng tôi không muốn giống chúng nó.
Momo, cháu đã ở đâu thế? Bác tìm cháu khắp nơi.
Cái gì thế?
Cháu thắng đấy.
Một ngày may mắn. Cháu cũng thắng cái này.
Cháu bị ngã xe.
Bác sẽ hỏi cháu lần cuối. Chúng là của ai?
Không biết.
Bác không muốn có đồ ăn trộm trong nhà mình.
Nếu cháu không nhớ lại...
bác sẽ báo cháu với cảnh sát.
Đống chân nến đó trả được cả tháng tiền nhà đó. Hiểu không?
Bốn mươi năm trên đường phố,
bác chưa bị tên côn đồ nào đánh hay quỵt tiền. Chưa hề!
Khi cháu ở tuổi bác...
và bị một thằng nhãi phá cháu.
Đúng là vớ vẩn!
Có gì buồn cười hả, Babu?
Ta bán gì để trả tiền nhà đây?
Khoan. Cháu đang đói lắm hả?
Ăn bánh quy nhé? Đây, cháu yêu.
Đây.
Giờ này còn ai gọi thế nhỉ?
Iosif, mở cửa đi.
Vâng.
Nhớ hỏi là ai trước khi mở đấy.
Chờ chút, bác tới đây.
Bác Rosa, là bác sĩ Coen ạ.
- Bác sĩ Coen, giờ này sao? - Vâng, là bác ấy.
- Rosa. - Chào.
Bà đã lo rồi à. Không, tôi có tin tốt.
Tôi mang quà tới cho bà.
- Ông tìm thấy ở đâu thế? - Tên trộm tới xin lỗi.
Đúng không, Momo?
Mày làm tao ngã. Nếu mày mà vào tay tao...
Đây, tới chỗ Babu đi.
Tới lượt cháu.
Xin lỗi.
Nói to lên!
Xin lỗi!
"Xin lỗi bác..."
Sao tôi biết tên bà được?
Bọn trẻ luôn gọi bác là "Bác Rosa".
Xin lỗi nha bác Rosa.
Không chấp nhận được.
Cảm ơn vì mấy cái chân nến. Tôi trả ơn thế nào đây?
Tôi cần nhờ bà một việc.
Nói nghe xem nào.
Ông điên à? Giết tôi đi còn hơn!
- Không lâu đâu, vài tuần thôi. - Không.
Tối đa là một tháng.
Không được.
Tới khi tôi tìm được nhà tốt cho nó.
Khoan, ông là người bảo trợ của nó. Tôi thì liên quan gì?
Tôi nghĩ nó nên ở đây, với bà.
Thật ư? Tại sao?
Thằng bé cần một hình mẫu phụ nữ.
Ai đó cứng cỏi, ra lệnh cho nó phải tôn trọng. Giống như bà.
Tôi không làm vậy được.
Tôi già rồi.
Và tôi là thiếu niên, đúng không?
Ông là bác sĩ của tôi.
Ông biết tình trạng tim tôi và tôi đau thế nào.
- Tôi sẽ nói lại, chỉ tới khi... - Không!
Momo không phải như bà nghĩ đâu.
Tôi biết rõ nó mà.
Nó được gửi cho tôi ngay sau thảm kịch đó.
Tôi thử rồi, nhưng không tìm ra ai đồng ý nhận nuôi nó.
"Thảm kịch" à?
Sang phòng khách đi.
Bác sẽ sang ngay.
Không đời nào. Tôi quyết rồi.
Không để con bọn điếm chạy quanh nhà nữa.
Tôi trông nom quá nhiều đứa và chịu nhiều rủi ro bao năm qua.
Nhưng dân đường phố luôn giúp nhau.
Thà là tôi còn hơn Dịch vụ Xã hội.
Vậy nên tôi mới hỏi bà!
Giúp tôi với.
Nhưng ông đâu phải gái điếm.
Tôi nói rõ rồi. Xong nhé.
- Còn Iosif thì sao? - Đừng bận tâm.
Lẽ ra nó chỉ ở đây một tuần thôi, nhưng mẹ nó bỏ đi.
Dù sao, may mà mẹ nó gửi tiền thường xuyên.
- Nếu là vì tiền... - Không, thôi bỏ đi.
Tôi quý ông, và biết ơn ông đã lấy lại chân nến cho tôi.
Tôi có thể trả tiền nhà, nhưng giờ, tới lúc ông đi rồi.
Thế 600 euro một tháng được không?
Tôi vẫn còn một ít tiền tiết kiệm.
Đi đi.
Này.
Này!
Ông bỏ quên tên trộm này!
700 euro.
750 euro.
Hai tháng, không hơn một ngày.
- Cháu sẽ không ở cùng con điếm đó! - Cháu dám!
- Rosa là người tốt. - Vậy bác đi mà ở cùng bà ấy!
Momo, hoặc là bác ấy hoặc quay về Dịch vụ Xã hội.
Cháu không quan tâm!
Dịch vụ Xã hội!
Tôi tới đây!
Này, đồ láu cá!
Nếu ăn nói với bác như thế, bác đập cháu gãy răng.
Bác ngồi ở quán cà phê và nghe cháu cãi nhau.
Cháu sẽ không nói thế với bác, đặc biệt nếu bác thuê cháu làm.
Sao không ở với mụ già đó?
Dịch vụ Xã hội sẽ không ám cháu nữa.
Và việc này cũng có lợi cho làm ăn mà.
Cháu hiểu ý bác không?
Sau khi nghỉ làm gái bán hoa,
bà bác bắt đầu chăm sóc con của các gái điếm khác để kiếm tiền.
Bà đã cưu mang rất nhiều đứa.
Một trong số đó trở thành cảnh sát trưởng bảo vệ bà khỏi bị kiểm tra.
Trong khu này, họ gọi chỗ này là "trại tị nạn".
Tôi gọi nó là...
"hố phân".
Nó sẽ cư xử phải phép.
Nó chỉ cần ít kỷ luật và được âu yếm.
Được rồi, bác sĩ. Giờ biến đi trước khi tôi đổi ý.
Mời xuống giường.
Xuống giường tao ngay!
- Để tao yên. - Xuống ngay!
Dừng lại!
Dậy! Dậy đi!
Không đi giày trên giường!
Và cháu, đừng phí thời gian nữa, đi học tiếng Hebrew đi.
Bác kiểm tra sau.
Cháu, đi với bác. Bác sẽ cho cháu ở chỗ khác.
Đây.
Đây là gì ạ?
Phòng cháu.
Đây là hố phân!
Cháu mong có cung điện hoàng gia à? Tha cho bác đi!
Đúng là hố phân.
Bỏ tao ra! Bác ơi!
Đủ rồi!
Dừng lại! Bác nói đủ rồi!
Iosif, về phòng đi. Cháu, về hố phân của cháu.
Vì Chúa!
Tôi còn chả có ảnh nào của mẹ,
nhưng tôi có nhớ vài điều về bà.
Nụ cười của bà khi đặt chân tôi lên chân bà và chúng tôi cùng khiêu vũ.
Bà thích khiêu vũ lắm.
Có lần, tôi sơ ý làm bà ngã
nhưng bà chẳng hề bực bội.
Chúng tôi lăn trên thảm. Bà ôm tôi vào lòng rồi cười.
Bà cười nhiều lắm.
Bà ấy vô cùng xinh đẹp.
Bắt đầu với mấy cái này.
Mỗi túi một liều.
Đừng để bị bắt.
No comments yet. Be the first to leave one.