The Life Ahead

The Life Ahead (La vita davanti a sé)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Life Ahead 2020 720p WEBRip x264 AAC-YTS MX
A Commentary by Pinguoin
Netflix

Tags

webrip
web
x264
720p
720
BRip
TS
YTS
Published on: 2020-11-13
Downloads: 21
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

‎NETFLIX GIỚI THIỆU

‎Uống chút nước đi con. ‎Trời nóng mà đường đi dài quá.

‎Con có mệt không? Lại đây.

‎Ngồi xuống rồi uống nước nào.

‎Con à, đừng làm ồn ào...

‎Momo?

‎Cháu làm gì ở đây thế?

‎Momo?

‎Đợi đã!

‎Cháu đi đâu thế? Momo?

‎Momo!

‎Dừng lại!

‎Momo!

‎Mở cửa ra!

‎Momo! Mở cửa ra!

‎Momo!

‎Có người nói mọi thứ đã an bài ‎và không thể thay đổi gì.

‎Mở ra!

‎Tôi muốn thay đổi mọi thứ.

‎Tôi muốn quay lại điểm bắt đầu, ‎khi chưa có gì an bài cả.

‎CUỘC ĐỜI PHÍA TRƯỚC

‎SÁU THÁNG TRƯỚC

‎Chúng ta xem phía kia nhé?

‎Ừ, nhưng đừng có lang thang.

‎Này!

‎Này! Quay lại!

‎- Bác có bị đau không? ‎- Thằng nhóc khốn nạn!

‎Gặp lại ở đó nhé.

‎- Ôi, tuyệt quá! ‎- Nói chuyện sau nhé.

‎- Xe mới à? ‎- Bỏ tay ra!

‎- Muốn gì? ‎- Em muốn gặp Ruspa.

‎- Tại sao? ‎- Em có việc với bác ấy.

‎- Phải, có việc... ‎- Ừ, có việc!

‎Nhìn đi! Chúng có giá lắm đấy. ‎Chúng là đồ cổ.

‎Đồ vớ vẩn thôi.

‎Đi chơi PlayStation đi.

‎Bác Ruspa!

‎- Tao bảo ông ta không ở đây. ‎- Biến đi!

‎- Mày muốn bị đau à? ‎- Buông em ra!

‎Khi tao nói không, nghĩa là không!

‎Biến đi, đồ đần.

‎Đừng có bén mảng lại nữa.

‎Đi đi. Không, xe tao!

‎Đồ... Khốn nạn!

‎Tôi 12 tuổi. Tên tôi là Mohamed, ‎nhưng mọi người gọi tôi là Momo.

‎Tôi mồ côi. Hồi còn bé, Dịch vụ Xã hội ‎để bác sĩ Coen nuôi tôi.

‎Nhà bác ấy mở phòng khám, ‎luôn có đông bệnh nhân.

‎Bác ấy luôn nghĩ ‎tôi phải ngoan như mấy đứa khác

‎để tương lai tươi sáng hơn.

‎Nhưng tôi không muốn giống chúng nó.

‎Momo, cháu đã ở đâu thế? ‎Bác tìm cháu khắp nơi.

‎Cái gì thế?

‎Cháu thắng đấy.

‎Một ngày may mắn. Cháu cũng thắng cái này.

‎Cháu bị ngã xe.

‎Bác sẽ hỏi cháu lần cuối. Chúng là của ai?

‎Không biết.

‎Bác không muốn ‎có đồ ăn trộm trong nhà mình.

‎Nếu cháu không nhớ lại...

‎bác sẽ báo cháu với cảnh sát.

‎Đống chân nến đó trả được ‎cả tháng tiền nhà đó. Hiểu không?

‎Bốn mươi năm trên đường phố,

‎bác chưa bị tên côn đồ nào đánh ‎hay quỵt tiền. Chưa hề!

‎Khi cháu ở tuổi bác...

‎và bị một thằng nhãi phá cháu.

‎Đúng là vớ vẩn!

‎Có gì buồn cười hả, Babu?

‎Ta bán gì để trả tiền nhà đây?

‎Khoan. Cháu đang đói lắm hả?

‎Ăn bánh quy nhé? Đây, cháu yêu.

‎Đây.

‎Giờ này còn ai gọi thế nhỉ?

‎Iosif, mở cửa đi.

‎Vâng.

‎Nhớ hỏi là ai trước khi mở đấy.

‎Chờ chút, bác tới đây.

‎Bác Rosa, là bác sĩ Coen ạ.

‎- Bác sĩ Coen, giờ này sao? ‎- Vâng, là bác ấy.

‎- Rosa. ‎- Chào.

‎Bà đã lo rồi à. Không, tôi có tin tốt.

‎Tôi mang quà tới cho bà.

‎- Ông tìm thấy ở đâu thế? ‎- Tên trộm tới xin lỗi.

‎Đúng không, Momo?

‎Mày làm tao ngã. Nếu mày mà vào tay tao...

‎Đây, tới chỗ Babu đi.

‎Tới lượt cháu.

‎Xin lỗi.

‎Nói to lên!

‎Xin lỗi!

‎"Xin lỗi bác..."

‎Sao tôi biết tên bà được?

‎Bọn trẻ luôn gọi bác là "Bác Rosa".

‎Xin lỗi nha bác Rosa.

‎Không chấp nhận được.

‎Cảm ơn vì mấy cái chân nến. ‎Tôi trả ơn thế nào đây?

‎Tôi cần nhờ bà một việc.

‎Nói nghe xem nào.

‎Ông điên à? Giết tôi đi còn hơn!

‎- Không lâu đâu, vài tuần thôi. ‎- Không.

‎Tối đa là một tháng.

‎Không được.

‎Tới khi tôi tìm được nhà tốt cho nó.

‎Khoan, ông là người bảo trợ của nó. ‎Tôi thì liên quan gì?

‎Tôi nghĩ nó nên ở đây, với bà.

‎Thật ư? Tại sao?

‎Thằng bé cần một hình mẫu phụ nữ.

‎Ai đó cứng cỏi, ra lệnh cho nó ‎phải tôn trọng. Giống như bà.

‎Tôi không làm vậy được.

‎Tôi già rồi.

‎Và tôi là thiếu niên, đúng không?

‎Ông là bác sĩ của tôi.

‎Ông biết tình trạng ‎tim tôi và tôi đau thế nào.

‎- Tôi sẽ nói lại, chỉ tới khi... ‎- Không!

‎Momo không phải như bà nghĩ đâu.

‎Tôi biết rõ nó mà.

‎Nó được gửi cho tôi ngay sau thảm kịch đó.

‎Tôi thử rồi, ‎nhưng không tìm ra ai đồng ý nhận nuôi nó.

‎"Thảm kịch" à?

‎Sang phòng khách đi.

‎Bác sẽ sang ngay.

‎Không đời nào. Tôi quyết rồi.

‎Không để con bọn điếm chạy quanh nhà nữa.

‎Tôi trông nom quá nhiều đứa ‎và chịu nhiều rủi ro bao năm qua.

‎Nhưng dân đường phố luôn giúp nhau.

‎Thà là tôi còn hơn Dịch vụ Xã hội.

‎Vậy nên tôi mới hỏi bà!

‎Giúp tôi với.

‎Nhưng ông đâu phải gái điếm.

‎Tôi nói rõ rồi. Xong nhé.

‎- Còn Iosif thì sao? ‎- Đừng bận tâm.

‎Lẽ ra nó chỉ ở đây một tuần thôi, ‎nhưng mẹ nó bỏ đi.

‎Dù sao, may mà mẹ nó ‎gửi tiền thường xuyên.

‎- Nếu là vì tiền... ‎- Không, thôi bỏ đi.

‎Tôi quý ông, và biết ơn ‎ông đã lấy lại chân nến cho tôi.

‎Tôi có thể trả tiền nhà, ‎nhưng giờ, tới lúc ông đi rồi.

‎Thế 600 euro một tháng được không?

‎Tôi vẫn còn một ít tiền tiết kiệm.

‎Đi đi.

‎Này.

‎Này!

‎Ông bỏ quên tên trộm này!

‎700 euro.

‎750 euro.

‎Hai tháng, không hơn một ngày.

‎- Cháu sẽ không ở cùng con điếm đó! ‎- Cháu dám!

‎- Rosa là người tốt. ‎- Vậy bác đi mà ở cùng bà ấy!

‎Momo, hoặc là bác ấy ‎hoặc quay về Dịch vụ Xã hội.

‎Cháu không quan tâm!

‎Dịch vụ Xã hội!

‎Tôi tới đây!

‎Này, đồ láu cá!

‎Nếu ăn nói với bác như thế, ‎bác đập cháu gãy răng.

‎Bác ngồi ở quán cà phê ‎và nghe cháu cãi nhau.

‎Cháu sẽ không nói thế với bác, ‎đặc biệt nếu bác thuê cháu làm.

‎Sao không ở với mụ già đó?

‎Dịch vụ Xã hội sẽ không ám cháu nữa.

‎Và việc này cũng có lợi cho làm ăn mà.

‎Cháu hiểu ý bác không?

‎Sau khi nghỉ làm gái bán hoa,

‎bà bác bắt đầu chăm sóc con ‎của các gái điếm khác để kiếm tiền.

‎Bà đã cưu mang rất nhiều đứa.

‎Một trong số đó trở thành cảnh sát trưởng ‎bảo vệ bà khỏi bị kiểm tra.

‎Trong khu này, ‎họ gọi chỗ này là "trại tị nạn".

‎Tôi gọi nó là...

‎"hố phân".

‎Nó sẽ cư xử phải phép.

‎Nó chỉ cần ít kỷ luật và được âu yếm.

‎Được rồi, bác sĩ. ‎Giờ biến đi trước khi tôi đổi ý.

‎Mời xuống giường.

‎Xuống giường tao ngay!

‎- Để tao yên. ‎- Xuống ngay!

‎Dừng lại!

‎Dậy! Dậy đi!

‎Không đi giày trên giường!

‎Và cháu, đừng phí thời gian nữa, ‎đi học tiếng Hebrew đi.

‎Bác kiểm tra sau.

‎Cháu, đi với bác. ‎Bác sẽ cho cháu ở chỗ khác.

‎Đây.

‎Đây là gì ạ?

‎Phòng cháu.

‎Đây là hố phân!

‎Cháu mong có cung điện hoàng gia à? ‎Tha cho bác đi!

‎Đúng là hố phân.

‎Bỏ tao ra! Bác ơi!

‎Đủ rồi!

‎Dừng lại! Bác nói đủ rồi!

‎Iosif, về phòng đi. ‎Cháu, về hố phân của cháu.

‎Vì Chúa!

‎Tôi còn chả có ảnh nào của mẹ,

‎nhưng tôi có nhớ vài điều về bà.

‎Nụ cười của bà khi đặt chân tôi ‎lên chân bà và chúng tôi cùng khiêu vũ.

‎Bà thích khiêu vũ lắm.

‎Có lần, tôi sơ ý làm bà ngã

‎nhưng bà chẳng hề bực bội.

‎Chúng tôi lăn trên thảm. ‎Bà ôm tôi vào lòng rồi cười.

‎Bà cười nhiều lắm.

‎Bà ấy vô cùng xinh đẹp.

‎Bắt đầu với mấy cái này.

‎Mỗi túi một liều.

‎Đừng để bị bắt.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left