The first 200 lines.
Tóm tắt tập trước của Dexter...
Tôi tin rằng
tên sát nhân đó có thể từng là bệnh nhân cũ của tôi.
Hắn đã gửi cả hai lọ này cho bà.
Có thể hắn chưa tìm ra cách nào để tìm ra tôi.
- Chưa thôi. - Tôi phải tóm được hắn
trước khi hắn tóm được tôi.
- Tôi đang để mắt tới Joey Quinn.. - Quinn?
Không thể nào mà cậu ta lại có thể vượt qua được bài kiểm tra lên Trung Sỹ.
Cậu ấy sẽ vượt qua được.
Tôi đã đưa cổ mình qua vạch vì cậu.
Cậu tốt nhất đừng làm đổ bể đấy.
Trung Sỹ Morgan?
- Có vấn đề gì không vậy anh sĩ quan? - Ah, có.
Cô đang ở trong xe, say xỉn, và lon bia kia thì mở nắp.
- Quinn. - Sao cô ta lại gọi cho anh??
Cô ấy là một người bạn. Anh đâu thể từ chối.
Ý em là, coi nào, anh từng ngủ với cô ta mà.
Không có chuyện gì xảy ra giữa anh và Deb nữa.
Cháu muốn biết nếu có bất cứ điều gì không bình thường
về cái chết của bố cháu.
Ông ấy đã tự tử, Dexter.
Harry đã bước vào cuộc đời của thứ ông ấy đã tạo ra,
và vì lẽ đó, ông ấy không thể sống với chính bản thân được nữa.
Hãy tin tôi khi tôi nói có một nơi trong thế giới này
cho con trai anh.
Tôi đã nói rồi, cậu rất hoàn hảo.
Sao bà vẫn có thể nói ra những lời đấy
khi bà biết tôi đã làm những gì với Deb?
Tôi đã bắn nhầm người trong chiếc container đó.
Em trai anh vừa thú tội rằng đã giết LaGuerta.
Cái gì?
Tôi đang nói toàn bộ sự thật đấy!
Các người chẳng thể làm gì để ngăn tôi lại đâu!
- Deb, làm ơn. - Dừng l--!
Tôi nghĩ tôi có thể sửa chữa điều này, nhưng bà đã đúng--Tôi không thể.
Tôi chỉ làm cho cô ấy cảm thấy tệ hơn thôi.
Bà nghĩ bà có thể giúp cô ấy chứ?
Phải.
Dừng lại!
Làm đi, Debra. Bắn hắn đi.
Đây đâu phải là cô.
Cô là một cảnh sát tốt.
Cô là một người tốt.
Cô không hề giống hắn.
Hạ hắn đi!
Không sai.
Tất cả những gì cô ấy nói.
Em là một người tốt.
Không sao đâu. Hãy làm những gì em nên làm đi.
Dex...
Kể tôi nghe những gì cô thấy xem.
Tôi không muốn nói về chuyện đó.
Debra, tôi đưa cô tới đây là để chúng ta có thể bắt đầu
loại bỏ đi thứ sức mạnh đã giữ chân cô lại.
Có nói về nó thì cũng không có thay đổi được gì đâu.
Vậy những chuyện ở đây sẽ lại tiếp tục nếu cô vẫn cứ kìm nén bản thân như vậy.
Kìm nén cái cứt.
Và tôi chắc như cứt luôn là bà không cần phải nhắc nhở tôi
về chuyện gì đã xảy ra ở đây đâu.
Cô biết đấy, cơn thèm khát giết chóc đó của Dexter đã có
cũng từ một chiếc container như thế này,
và cậu ấy cũng đã bị mắc kẹt lại sau bức tường này kể từ đó.
Là một kẻ tâm thần, cậu ấy sẽ không bao giờ tự do sau chuyện đó được nữa.
Nhưng cô thì có thể,
bằng cách hồi tưởng lại những sự kiện đêm hôm đó và...
Tôi đã giết anh ta.
Tôi bắn Dexter thay vì là LaGuerta.
Đó là những gì tôi đã thấy.
Giờ thì, trừ phi bà định còng tay tôi lại lần nữa,
còn không thì tôi muốn đi khỏi đây.
Khi cô bắn Dexter, điều đó khiến cô cảm thấy như thế nào?
Khá hơn. Tệ hơn. Tôi biết thế đéo nào được.
Mấy chuyện này--mấy chuyện này thì có nghĩa gì chứ?
Ý tôi là, LaGuerta chết thì vẫn chết.
- Cô có thể đã làm gì nữa? - Bắt anh ta.
Tuyệt vời, giờ anh trai cô đang xếp hàng chờ chết. Tiếp đi.
- Chúng tôi có thể cùng chạy trốn. - Chỉ để lại bị bắt thôi.
Cô thì vào tù, Dexter lại nhận án tử hình một lần nữa.
Debra, cô đang bị ám ảnh bởi cuộc đời mà cô đã sống,
mà quên mất một cuộc sống mà cô đã cứu.
Dĩ nhiên là bà đang cố bảo vệ anh ta rồi.
Bà đã tạo ra anh ta cơ mà.
Bà đang dùng anh ta để lần theo gã sát nhân hàng loạt kia.
Chuyện này không phải về Dexter hay là tôi.
Mà là về việc giúp cô khá hơn.
Nhưng tôi có thể không muốn khá hơn đấy thì sao?
Tôi không tin là vậy.
Thế đéo nào mà tôi lại phải tin bà?
Thậm chí tôi còn đéo quan tâm chút nào cơ mà?
Cô đang khó chịu à?
Chính thế đấy
Tốt.
Ít ra thì cô cũng không tránh né cảm xúc của mình.
Chúng ta xong rồi đấy.
Hôm nay thôi.
Có vô số cách để gây tổn thương
về mặt thể chất lên cơ thể con người,
và đôi khi, những vết thương đẫm máu nhất,
lại là những thứ mà ta hầu như không thể thấy được.
Nó quá sâu,
như vết thương tôi đã làm với Deb.
Thế nào rồi?
Ah thì, những vết nặng nhất thì đều ở trên mặt.
Cổ thì có vài vết bầm tím.
Có vẻ như đã có va chạm gì đó ở đây.
Không có dấu hiệu đột nhập.
Yeah, những vết thương này cho thấy không có sự đề phòng
và khoảng cách tấn công rất gần,
Tôi có thể nói rằng chúng ta cần tìm người nào đó cô ấy biết
- Có tên nạn nhân chưa? - Norma Rivera.
Landlord nói cô ấy sống ở đây một mình.
Tôi vừa gác máy với luật sư của nạn nhân.
Cô ấy từng làm quản gia ở Vịnh Biscayne.
- Mã vùng ngon đấy. - Yeah, um...
họ đều nói cô ấy có một gã bạn trai cũ
cứ hợp rồi tan, tên Roberto Sagastume.
Tôi và Miller có thể ghé qua chỗ hắn.
Hắn từng có tiền án rồi.
Thấy cậu chủ động được như thế này tôi rất vui,
Trung Sỹ nào cũng nên như vậy.
Whoa, whoa, whoa. Yo...
Anh có kết quả kiểm tra của tôi rồi à?
Cậu ghim nó lên bảng rồi đó, anh bạn.
Giờ thì bỏ cái mặt hớn hở của cậu đi trước khi Miller nhìn thấy nó.
Yeah--không, tôi chưa bao giờ thấy vui như thế này
khi đi thi lại được kết quả tốt, anh biết chứ?
Con em gái tôi thấy gì ở cậu vậy nhỉ?
Ê "Nửa Lít". Trước khi tôi quên mất,
thì có một cô gái bốc lửa nhờ hỏi cậu
quay về sở sớm đấy.
Và cô trông rất ngạc nhiên, sao vậy?
Cô ấy nói sẽ quay lại sau.
Luôn quay lại với số lượng lớn thì có.
Hey. Deb sao rồi?
Yeah, Tiến Sĩ Vogel nói cô ấy vẫn đang trong giai đoạn phải chữa trị theo dõi mỗi ngày.
Nói với cô ấy rằng tôi luôn nghĩ cho cô ấy nhé.
Sẽ.
Cô ấy sẽ ổn thôi.
Mở cửa hàng. Tập chạy.
Caffeine. Đều là những thói quen buổi sáng.
Nhưng dạo gần đây, việc có mặt của tôi ở đây lại bao gồm
cả việc đợi người đàn bà mà tôi đã gửi gắm cô em gái
để làm điều tôi không thể-- Giúp Deb trở lại như xưa.
- Cảm ơn. - Cô ấy thế nào rồi?
Cậu vẫn đang là thứ khiến cô ấy liên tưởng lại
nỗi đau của mình.
- Tôi muốn gặp cô ấy. - Không, tôi nghĩ sẽ tốt hơn
nếu cậu vẫn tiếp tục giữ khoảng cách như bây giờ.
Đã gần một tuần rồi cơ mà?
Dexter, tôi vẫn chưa chắc
nếu em gái cậu đập đầu vào đá chưa nữa đâu.
Là sao?
Tôi chỉ muốn cậu chuẩn bị cho khả năng
Deb sẽ không bao giờ chấp nhận việc cậu quay lại cuộc đời cô ấy nữa.
Không.
Tôi đâu thể... cứ để cô ấy đi như thế.
Vậy, cậu đã có may mắn gì với gã sát nhân của chúng ta chưa?
Tôi vừa gạch thêm 3 cái tên trong sách của bà rồi.
Vậy người tiếp theo là ai?
- Chương bảy. - A.J. Yates.
Tôi sẽ kiểm tra thêm ngay khi tôi tìm ra hắn.
A.J. Yates.
Theo như trong sách của Vogel thì hắn đã tấn công bạn cùng lớp
với một cái ghế khi chỉ mới 12 tuổi.
Rồi bị quản thúc khi 15 tuổi.
Có vẻ như Vogel đã thử điều chỉnh lại khuynh hướng bạo lực cho hắn,
nhưng hắn lại nằm ngoài sự giúp đỡ của bà ta.
Nên cuối cùng, hắn lại bị chuyển sang viện khác.
Giờ Yates trông như một nhân viên cộng đồng cho xã hội.
Hắn là một kẻ khá đa năng-- dây cáp, điện thoại, internet.
Nhưng mình cần phải biết nếu có gì đó trong chỗ vali đồ kia chứng minh hắn là kẻ sát nhân.
Chẳng có gì ở đây cả.
Chẳng có gì trong sổ của Vogel về việc hắn bị phẫu thuật não cả.
Vết sẹo của hắn.
Có phải là dấu hiệu bà ấy để lại sau "phương pháp độc đáo" đó không?
Cảm ơn đã cho tôi dùng cái máy chạy bộ.
Nó tốt cho cô hơn là tôi.
Tôi chẳng mấy khi chạy một chỗ như thế.
Đấy là cách nói tránh của bà để ám chỉ tôi phải không?
Thế à? Cô muốn chút trà không?
Có thứ gì mạnh hơn không?
Coi nào, tôi vừa chạy bốn dặm xong.
Một cốc bia thì sao?
Bia rượu và các chất kích thích sẽ làm cô bị tê liệt,
khiến các triệu chứng PTSD của cô tồi tệ hơn.
Nhấc mông ra khỏi bàn đi.
Bà muốn tôi ở đây đến bao giờ?
Tôi nhìn thấy ở cô rất nhiều thứ giống ông ấy.
Harry cũng đã từng vật lộn với những nghi ngờ tương tự về Dexter.
Cô không hề đơn độc như cô vẫn thường nghĩ đâu.
Thật tình mà nói, tôi không biết vấn đề ở đây là gì.
Thằng bé đặt tất cả những thứ đó đầy ra sàn phòng ngủ.
Dexter nhìn thấy trên báo
cách gã này thoát khỏi sự điều tra bằng công nghệ như thế nào,
rồi nó theo dõi hắn, rà soát hắn.
thậm chí nó còn tìm được một phòng tử hình
trong một căn nhà hoang gần công viên.
Như những gì chúng ta đã dạy nó.
Anh đã nói gì với Dexter?
No comments yet. Be the first to leave one.