The first 200 lines.
Chị đã thấy một cô gái tự sát.
Và cô ấy trông giống hệt chị.
Elizabeth Childs. Để tìm hiểu cô ta là ai
hay xoáy mấy thứ vớ vẩn còn lại?
Beth là cảnh sát. Chị là cảnh sát.
Ai là Maggie Chen?
Là người mà Beth đã bắn.
Cách duy nhất cô giành được quyền chăm sóc Kira là
- cho tôi thấy cô vẫn có thể làm được. - Chúng ta là các nhân bản.
Chúng ta là thí nghiệm của ai đó và chúng sẽ giết hết ta!
Người Đức chết rồi.
Kẻ nào đó đã bắn cô ấy ngay trước tôi!
Cô cần tống khứ cái xác.
Cộng sự của Beth tìm thấy người Đức...
hay ít nhất một phần của cô ta.
Nếu xác trùng khớp với tôi, cảnh sát sẽ thấy
ảnh căn cước của người trông giống Beth,
thật sự chỉ có mỗi của cô vì tôi được cho là đã chết rồi.
Beth có một món tiền lớn,
ngân quỹ cô ấy dùng để mua
thông tin chúng tôi không thể có một cách công khai.
Quỹ là cách mà tôi có thể đóng góp.
Tên sát thủ đã liên lạc với Art.
Anh ta đã ở hiện trường nơi Katja bị bắn.
Thứ đó ở chỗ tay bắn tỉa.
Chúng ta có một tên khờ. Các cuộc điện thoại, dấu vết bỏ trốn.
"Tôi được tạo thành rất mực tuyệt mỹ."
Tôi ổn! Đuổi theo hắn, đi mau!
Oh!
Tôi không phải Beth!
"Tôi không phải Beth."
"Tôi không phải Beth."
"Tôi không phải Beth."
"Tôi không phải Beth."
Shh.
Translator: sfpd - HDVietNam.
Tại sao một người trong bọn đang lùng giết ta?
Có chuyện gì với cô ả?
Hôi miệng. Điên dại.
Ả biết về tôi, về lũ nhóc của tôi không?
Sao cô biết mình chẳng
đem ả đến ngay cửa nhà tôi?
Vì ả bị đâm bằng thanh cốt thép và tôi sẽ chẳng làm thế.
Tôi sống trong cơn ác mộng này
lâu hơn cô nhiều, Sarah.
Tôi đã giải thích là mình có gia đình để bảo vệ.
Tôi làm những gì có thể.
Phải, cô cung ứng tài chính.
Nên cô muốn số tiền mà Beth đang giữ.
Tự mà quản lấy quỹ.
Cô đúng đó, tôi sẽ lấy cắp nó
và bỏ trốn, nhưng tôi không thể làm thế,
vì tôi cũng có gia đình, Alison,
con gái tôi.
Con gái cô?
Phải. Tên con bé là Kira
và tôi có ý định gặp nó hôm nay,
nhưng tên sát thủ này dí sau mông tôi.
Đợi tí, con bé là con đẻ
hay được nhận nuôi, giống con tôi?
Con đẻ. Tại sao?
Cô không nghĩ mình nên kể cho chúng tôi việc ấy trước đây sao?
Sao tôi lại làm thế?
Tôi sẽ nói cô biết ngay vì chúng ta phải
thỏa thuận về việc này hả?
Beth ở trong danh sách của tên sát thủ, và giờ là tôi.
Rồi sao? Tôi được cho là làm gì?
Tôi có thể giúp thế nào?
Sẵn sàng đi.
Bằng cách nào đó, tôi có lẽ cần cô.
Wow, thật giàu có.
Thứ này trông như lưỡi dao rời mới keng
trong một tay cầm cổ,
nên con cá là ả điếm, đang nói đến ký hiệu,
như một biểu tượng chung của sự mắn đẻ.
Ngoài ra các đôi cánh này, mặc dù, chúng là...
Thật sự thì, cô ta đang nói gì thế?
Yên nào. Cô ấy chỉ khác thường.
Xin lỗi. Xin lỗi.
Được rồi, tiếp tục diễn tiến đó.
Nếu ả chưa chết,
chúng ta cần tìm ả, tìm ra những gì ả biết.
Cô điên à?
Ả là kẻ cuồng sát.
Phải, nhưng ta cần tìm ra ả là ai, Sarah.
Ả... ả phát hiện ra chúng ta.
Ả có câu trả lời.
Cách duy nhất để tôi làm thế
là quay trở lại làm cảnh sát.
Không.
Không thể nào. Chị sẽ không trở về làm Beth.
Việc đóng vai một sĩ quan quá cố,
đó hoàn toàn là tội ác mới.
Thành thật mà nói, chị nghĩ mình an toàn nhất khi làm cảnh sát.
Câu nói đó thực sự vừa thốt ra từ miệng chị?
Art đang tìm kiếm tên sát thủ rồi.
Chị dõi theo anh ta như Beth,
Chị để họ phát hiện chuyện gì xảy đến với ả,
và rồi, khi ấy chị cũng tìm ra,
chị có thể bắt đầu công kích và thỏa hiệp.
"Thỏa hiệp"?
Em đang dần nhận ra sự điên khùng di truyền.
Phải, đặc tính trí óc kém
có thể bị di truyền,
nhưng môi trường... đó là riêng biệt, đúng không?
Ý tôi là, hoàn toàn là
vấn đề tự nhiên/nuôi nấng ngay tại đấy.
Được rồi, hãy bàn tới tự nhiên.
Cho đến giờ, có 9 người,
một là kẻ tâm thần đã sát hại 4 người khác,
một đã tự sát,
một là bà mẹ hoạt bát trời đánh,
và sau đó, là cô.
Bà chị điên của tôi không điên, khi so sánh.
Cám ơn, Fe.
Tôi nghĩ thứ này có lẽ giúp ta tìm ra
ả ta từ đâu đến, nên tôi sẽ xem xét nó.
Ah, công việc cảnh sát.
- Art có manh mối. - Tốt.
Này, cô đã không cho Alison xem thứ này
phải không?
Cô đùa à? Cô ta là kẻ vô tích sự.
Tôi dặn Alison sẵn sàng rồi.
Đảm bảo Gemma cài dây an toàn!
Em sẽ gửi bọn trẻ về nhà cha mẹ
trong giờ tới trường.
À, chúng sẽ ở lại tới tối.
Đó đâu phải câu trả lời.
Anh đâu cho nó là thắc mắc, phải không, Donnie?
Được thôi. Tại sao?
Sao em hủy hết các hoạt động của chúng?
Em chỉ muốn có chút thời gian cho riêng mình.
Anh có tối thứ năm thường nhật bù khú với khách hàng, đúng chứ?
Ừ.
Vậy em sẽ gặp lại khi anh
lẻn vào lúc 3:00 sáng, giờ thường lệ.
Anh đâu có lẻn vào nhà.
Một lần.
Oh, vớ vẩn thật.
Xin lỗi.
Tôi cũng giật mình.
Đầu anh sao rồi?
Chắc chắn tương tự cô.
Là một ngày đẹp trời còn sống, Beth.
Bọn nhóc của tôi cám ơn cô.
Cả vợ cũ của tôi cũng cám ơn cô.
Ừ, đừng nhắc tới.
Tôi đâu có. Họ nói đó.
Tôi có một món quà cho cô.
Tay sát thủ của ta đã dừng chân nghỉ mệt.
Đó là xe của hắn.
Họ tóm được hắn chưa?
Chưa, nhưng ta có nhân chứng.
Cứ theo con đường gạch đầy máu.
Này, anh ấy đây rồi, thương binh của chúng ta.
Anh ổn cả chứ, Art?
- Ừ. - Ừ à? Chào, mừng là cô không sao.
Chúng ta sẽ thó được gã này. Đừng lo lắng, được chứ?
Vậy gã của anh đeo găng. Không có dấu tay.
Nhưng hắn không che đậy dấu vết đầy đủ.
Đi xem thử.
Tự chữa lấy.
Hắn là gì, quân nhân à?
Có vẻ đau đấy.
Oh, nhân chứng sẵn sàng rồi.
Art, anh muốn tóm hắn?
Không.
Đi nào.
Tôi ngủ trong suốt sự việc.
Tôi chẳng thể tin nổi.
Trevor bước vào phòng.
Trời thì tối,
và người ngợm nó
ướt đẫm máu.
Nó nói có một thiên thần giận dữ.
Chào, Trevor.
Cháu có thể nói chú biết vị thiên thần giận dữ trông thế nào không?
Người trong phòng tắm là một phụ nữ?
Điều đó hợp lý không?
Để tôi nói chuyện với cậu bé.
Ừ, được.
Không sao đâu, bé cưng.
Cô không phải cô ta.
Cô ấy nói cô sẽ đến.
Chọn một màu đi ạ.
Đỏ.
Cái đó.
Đợi, đợi tí. Cho cô xem cái đó.
- Cô có thể giữ nó không? - Được ạ.
Cô có gì thế?
Quà lưu niệm.
Cái quái gì vậy?
Anh đóng gói thứ này nhé?
Ổn rồi. Ổn rồi.
Phải, một lần nữa, 8:00, trước giờ ngủ.
Mẹ con hả?
Không phải, cưng à.
Bà vừa mới nói con bé không phải tôi sao?
Sarah, sao cô lại gọi điện?
Nếu cô không xuất hiện, sau toàn bộ trạng thái đề phòng này, tôi sẽ...
No comments yet. Be the first to leave one.