My Liberation Notes

My Liberation Notes (나의 해방일지)

Download Vietnamese Subtitle

Specials

Release info

My Liberation Notes (My Liberation Diary / Naui Haebangilji / 나의 해방일지)
A Commentary by UtNhat
6/16 ep

Tags

other
Published on: 2022-04-24
Downloads: 43
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

‎LOẠT PHIM NETFLIX

‎Đồ uống xong rồi ạ.

‎Cảm ơn. Lần sau lại đến nhé.

‎Điều khiến tôi ngỡ ngàng nhất ‎khi tham gia câu lạc bộ tango

‎là có thể nghe rất rõ ‎tiếng thở của đối phương.

‎Thở kiểu gì mà mạnh thế?

‎Trưởng phòng đặt tay lên vai tôi

‎mà mồ hôi tay ướt nhẹp luôn.

‎Bóng bàn thì như bơi trong mồ hôi.

‎Cứ lau xong lại nhễ nhại.

‎Lúc đi thang máy cùng trưởng phòng,

‎tôi đã bất giác lùi lại.

‎Cái cảm giác dấp dính kia ‎tôi vẫn nhớ rõ như in.

‎Tôi thấy không nên tham gia ‎câu lạc bộ phải đổ mồ hôi.

‎Đỡ nhất là mấy câu lạc bộ ‎thưởng thức kịch hay nhạc kịch.

‎Chỉ cần ngồi một chỗ rồi xem.

‎Vấn đề của câu lạc bộ đó ‎nằm ở tăng hai cơ.

‎Xem xong phải có cảm nhận riêng các kiểu.

‎Đi tăng hai ‎thì thể nào cũng bị bắt nêu cảm nghĩ.

‎Tôi nói tôi thấy hay, ‎bọn họ thử chê không hay xem.

‎Tôi cáu ngay.

‎Sao không chia ra thành câu lạc bộ ‎cho người trẻ với người già nhỉ?

‎Đúng rồi đấy. Ai đó đề xuất được không?

‎Vậy thì các trưởng phòng lại dỗi cho xem.

‎Vậy hả?

‎Hội của cô tuổi tác thế nào?

‎Toàn hơn 40 tuổi.

‎Còn chỗ Mi Jeong thì sao?

‎Cô ấy không tham gia câu lạc bộ mà.

‎Đúng rồi, cô ấy không tham gia.

‎Không một cái nào luôn?

‎Công ty cấp cả tiền mà, sao không vào?

‎Nhiều người còn đi đến hai, ba cái cơ.

‎Chỉ là…

‎không có môn nào muốn tập.

‎Này, thế bọn tôi đến để tập chắc?

‎Đến để chơi chứ.

‎Quen được anh nào thì càng tốt.

‎Bước vào được ba giây ‎là tôi biết ngay không có ai hợp với mình.

‎Chín trên mười lần đều không.

‎Gần như không có. Không hề.

‎Nhưng đôi khi cũng trúng một lần.

‎Có khả năng sẽ trúng.

‎Vì cái "một lần" đó ‎nên tôi mới vào tận mười câu lạc bộ.

‎Hôm nay đi cùng tôi đi.

‎Đi mà.

‎Cố lên! Lần nữa đi!

‎Cô không tham gia câu lạc bộ nào ư?

‎Tại sao vậy? Nhiều câu lạc bộ tốt lắm mà.

‎Vì nhà tôi ở xa.

‎Nhà cô ở đâu?

‎Thành phố Sanpo.

‎Ở phía Yongin à?

‎Gần Suwon ạ.

‎Cố lên.

‎Cố lên sếp!

‎Ném đẹp quá!

‎Hay lắm.

‎Cố lên!

‎- Cố lên! ‎- Cố lên!

‎Chắc hôm nay em sẽ về muộn.

‎NGÀY 21 THÁNG 6

‎Tới luôn!

‎Này, uống thêm đi. ‎Hôm nay tớ sẽ bắt taxi về.

‎- Mi Jeong cũng về muộn à? ‎- Ừ.

‎Chị cũng về muộn. 12:00 gặp ở ga Gangnam.

‎Cố lên!

‎Ý anh là gặp mặt nói chuyện đi.

‎Toàn là hẹn hò qua tin nhắn. ‎Bảo yêu, bảo nhớ,

‎đến cả cãi nhau cũng qua tin nhắn.

‎Giờ chia tay cũng dùng tin nhắn à?

‎Ít nhất là khi chia tay, anh muốn phải ‎hét thủng cả màng nhĩ để em nghe cho rõ.

‎Anh sẽ đợi.

‎Đã bảo sẽ đợi mà!

‎- Ném hay lắm! ‎- Ném hay lắm!

‎Anh cũng về muộn.

‎Lát nữa gặp.

‎- Ban nãy anh chơi hay quá. ‎- Không phải dân chuyên đấy chứ?

‎Anh chơi giỏi thật đấy.

‎Giỏi quá đi.

‎- Giỏi quá. ‎- Giỏi thật đấy.

‎Một phát đổ mười pin.

‎Sao mà ngầu quá vậy?

‎- Lần nào cũng đổ mười pin hết. ‎- Không có đâu ạ.

‎- Đúng đấy nhỉ? ‎- Chơi giỏi thật đấy.

‎Dáng tôi lại không chuẩn.

‎Sao? Về luôn à? ‎Ở lại thêm chút rồi hẵng đi.

‎Trễ rồi.

‎Tôi xin phép về trước.

‎Sao? Mới đó đã về ư?

‎Sắp hết xe rồi ạ.

‎Nhà cô ấy xa lắm.

‎Cô bảo nhà ở đâu nhỉ?

‎Sao không chuyển nhà?

‎Công ty có hỗ trợ tiền thuê nhà mà nhỉ?

‎Chỉ mười triệu won thôi ạ.

‎- Chỉ thế thôi sao? ‎- Vâng.

‎Nào, cạn ly.

‎Chị ở đâu?

‎Chào mọi người.

‎Sao đến sớm thế?

‎Lâu rồi không gặp. ‎Em không yêu đương gì à?

‎Cho tôi xin thêm ‎một ly bia và một đôi đũa với.

‎Vâng.

‎Anh ta hỏi nhà tớ ở đâu.

‎"Tôi là người Gyeonggi ‎nên đi đâu cũng phải qua Seoul.

‎Anh cứ thoải mái chọn chỗ hẹn".

‎Tớ bảo như vậy.

‎Thế thì ít ra cũng nên hỏi là ‎nhà tớ ở phía nào của Gyeonggi chứ.

‎Anh ta chỉ bảo, "Vậy à?"

‎Cuối cùng thì hẹn ở Samcheong.

‎Tin nổi không chứ?

‎Tớ đi theo đường quốc lộ số một ‎qua cả chặng đường dài,

‎vượt cả sông Hàn để lên đó.

‎Chắc chắn cái tên kia ‎không biết Gyeonggi trông như thế nào.

‎Khổ sở lắm mới lên được tận đó, vậy mà…

‎Khóc mất thôi.

‎Này, nước mình bán súng ở đâu nhỉ?

‎Cỡ này chỉ tát thôi không đủ.

‎Bắn cho mấy phát mới hả cái dạ.

‎Cậu hiểu người Gyeonggi cuối tuần ‎phải lên Seoul là cảm giác gì chứ?

‎Vậy mà vẫn giới thiệu một gã như thế?

‎Tớ không hề phàn nàn ‎chuyện anh ta từng ly hôn.

‎Thời đại này cái đó có to tát gì.

‎Tớ mong vậy còn chẳng được. ‎Ly hôn hai lần cũng không thành vấn đề.

‎Nhưng làm mai một người góa vợ đã có con ‎mà nghe được sao?

‎Đời này làm gì có người nào ‎thương ai hơn con họ.

‎Nhưng nó chả quan trọng tí nào với tớ. ‎Con của người khác cơ mà.

‎Từ khúc này ‎bắt đầu có bất đồng lớn thế nào ư?

‎Nam nữ có cùng tư tưởng nên mới sống chung

‎nhưng thứ họ quý trọng nhất lại khác nhau. ‎Vậy mà được sao?

‎Này.

‎Con anh ta học lớp tám đấy. ‎Biết tuổi đó chứ?

‎Không hiểu não chúng nó là não động vật ‎hay sinh vật cơ khí bị hư nữa…

‎Nhiều người có con riêng ‎vẫn lấy nhau rồi sống tốt lắm.

‎Hai bên đều hiểu ‎con cái của nhau quan trọng thế nào

‎và chăm sóc cho nhau.

‎Sao lại bảo đừng nói gì?

‎Hai bố con cãi nhau à?

‎Sinh nhật con bé mà làm vậy ư?

‎Mẹ cháu tặng gì?

‎Mau ăn đi.

‎Nhìn cái mặt này xem. ‎Trông giống đang đói lắm à?

‎Mẹ cháu tặng quà gì?

‎Không tặng gì sao?

‎Mẹ cháu có tặng.

‎Thế sao không trả lời? Mẹ tặng gì?

‎Cháu bảo mẹ gửi tiền.

‎Chúc mừng sinh nhật.

‎Tai nghe đắt tiền đấy.

‎Cháu cảm ơn.

‎Cảm ơn cháu đã sinh ra trên đời.

‎Thật lòng biết ơn cháu.

‎Bác cả với bác, ‎ngoài cháu ra thì còn ai nữa đâu.

‎Sau này già rồi cần tình thương ‎thì vẫn có người để gọi.

‎Đừng áp lực quá.

‎Hai bác không quấy rầy cháu đâu. ‎Quá lắm thì các bác chầu trời một thể.

‎- Biết rồi. ‎- Bác thấy yên tâm lắm.

‎May mà còn có cháu, cứ như có bảo hiểm ấy.

‎Hồi mới sinh, cháu chỉ bé tẹo chừng này. ‎Không biết có lớn thành người được không.

‎Vậy mà giờ ‎cũng có da có thịt rồi. Sao vậy nhỉ?

‎Nhưng mà ở quán nướng, ‎mọi người thường nói nhỏ vậy sao?

‎Lần đầu tôi thấy có người vừa uống rượu ‎vừa thầm thì ở quán nướng đấy.

‎- Mệt quá. Tớ uống nhiều quá rồi. ‎- Ừ.

‎Này, muộn rồi đấy. Về thôi.

‎Ừ, cũng muộn rồi.

‎Đi nào.

‎Tôi xin phép.

‎Nhặt giúp người ta đi.

‎Bia của tôi đâu?

‎Đi đâu rồi?

‎Cảm ơn anh.

‎Mặc dù tôi đã ly hôn,

‎nhưng điều đúng đắn nhất ‎tôi từng làm trong đời

‎chính là kết hôn.

‎Nếu không thì sao có thể ‎gặp được đứa trẻ đáng yêu thế này?

‎Sao em với anh ta biết nhau?

‎Làm cùng công ty.

‎Vậy phải tỏ vẻ quen biết từ đầu chứ.

‎Chỉ biết mặt nhau thôi, ‎đâu có làm chung phòng.

‎Jo Yu Rim!

‎Cháu ăn canh rong biển ‎bác nấu hồi sáng chưa?

‎Đó mà gọi là canh à? ‎Canh gì mà không múc nổi một chút nước.

‎Bác hai mua gì cho cháu thế?

‎Quà xịn ghê.

‎Chúc mừng sinh nhật

‎Bọn chị tới nơi rồi. Mau đến đi.

‎Đến ngay đây! Sắp tới nơi rồi!

‎Cái thằng trời đánh.

‎YEOM GI JEONG

‎Em vừa nhắn tin với anh, ‎vừa nhắn tin với thằng khác còn gì.

‎Lúc 1:00, cùng lúc hai phòng chat.

‎Anh thì không chắc? ‎Ai mà chả nhắn tin hai, ba người cùng lúc.

‎Là anh thì không đời nào ‎nhắn cho đứa khác lúc 1:00 đâu.

‎Đang nhắn thì lỡ tay gửi cho người yêu ‎"Em cũng nhớ anh" rồi xóa.

‎Ai lại làm vậy.

‎Với bồ thì không, với bọn nó thì thả tim, ‎cười phớ lớ ra. Đời nào anh làm thế.

‎Thế em đã gặp rồi thả thính anh ấy chưa?

‎Nhắn tin vốn phải vui vẻ thế đấy ‎vì không thấy mặt nhau.

‎Không ai biết thực chất ‎mình đang đùa hay đang nghiêm túc.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left