The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
Đồ uống xong rồi ạ.
Cảm ơn. Lần sau lại đến nhé.
Điều khiến tôi ngỡ ngàng nhất khi tham gia câu lạc bộ tango
là có thể nghe rất rõ tiếng thở của đối phương.
Thở kiểu gì mà mạnh thế?
Trưởng phòng đặt tay lên vai tôi
mà mồ hôi tay ướt nhẹp luôn.
Bóng bàn thì như bơi trong mồ hôi.
Cứ lau xong lại nhễ nhại.
Lúc đi thang máy cùng trưởng phòng,
tôi đã bất giác lùi lại.
Cái cảm giác dấp dính kia tôi vẫn nhớ rõ như in.
Tôi thấy không nên tham gia câu lạc bộ phải đổ mồ hôi.
Đỡ nhất là mấy câu lạc bộ thưởng thức kịch hay nhạc kịch.
Chỉ cần ngồi một chỗ rồi xem.
Vấn đề của câu lạc bộ đó nằm ở tăng hai cơ.
Xem xong phải có cảm nhận riêng các kiểu.
Đi tăng hai thì thể nào cũng bị bắt nêu cảm nghĩ.
Tôi nói tôi thấy hay, bọn họ thử chê không hay xem.
Tôi cáu ngay.
Sao không chia ra thành câu lạc bộ cho người trẻ với người già nhỉ?
Đúng rồi đấy. Ai đó đề xuất được không?
Vậy thì các trưởng phòng lại dỗi cho xem.
Vậy hả?
Hội của cô tuổi tác thế nào?
Toàn hơn 40 tuổi.
Còn chỗ Mi Jeong thì sao?
Cô ấy không tham gia câu lạc bộ mà.
Đúng rồi, cô ấy không tham gia.
Không một cái nào luôn?
Công ty cấp cả tiền mà, sao không vào?
Nhiều người còn đi đến hai, ba cái cơ.
Chỉ là…
không có môn nào muốn tập.
Này, thế bọn tôi đến để tập chắc?
Đến để chơi chứ.
Quen được anh nào thì càng tốt.
Bước vào được ba giây là tôi biết ngay không có ai hợp với mình.
Chín trên mười lần đều không.
Gần như không có. Không hề.
Nhưng đôi khi cũng trúng một lần.
Có khả năng sẽ trúng.
Vì cái "một lần" đó nên tôi mới vào tận mười câu lạc bộ.
Hôm nay đi cùng tôi đi.
Đi mà.
Cố lên! Lần nữa đi!
Cô không tham gia câu lạc bộ nào ư?
Tại sao vậy? Nhiều câu lạc bộ tốt lắm mà.
Vì nhà tôi ở xa.
Nhà cô ở đâu?
Thành phố Sanpo.
Ở phía Yongin à?
Gần Suwon ạ.
Cố lên.
Cố lên sếp!
Ném đẹp quá!
Hay lắm.
Cố lên!
- Cố lên! - Cố lên!
Chắc hôm nay em sẽ về muộn.
NGÀY 21 THÁNG 6
Tới luôn!
Này, uống thêm đi. Hôm nay tớ sẽ bắt taxi về.
- Mi Jeong cũng về muộn à? - Ừ.
Chị cũng về muộn. 12:00 gặp ở ga Gangnam.
Cố lên!
Ý anh là gặp mặt nói chuyện đi.
Toàn là hẹn hò qua tin nhắn. Bảo yêu, bảo nhớ,
đến cả cãi nhau cũng qua tin nhắn.
Giờ chia tay cũng dùng tin nhắn à?
Ít nhất là khi chia tay, anh muốn phải hét thủng cả màng nhĩ để em nghe cho rõ.
Anh sẽ đợi.
Đã bảo sẽ đợi mà!
- Ném hay lắm! - Ném hay lắm!
Anh cũng về muộn.
Lát nữa gặp.
- Ban nãy anh chơi hay quá. - Không phải dân chuyên đấy chứ?
Anh chơi giỏi thật đấy.
Giỏi quá đi.
- Giỏi quá. - Giỏi thật đấy.
Một phát đổ mười pin.
Sao mà ngầu quá vậy?
- Lần nào cũng đổ mười pin hết. - Không có đâu ạ.
- Đúng đấy nhỉ? - Chơi giỏi thật đấy.
Dáng tôi lại không chuẩn.
Sao? Về luôn à? Ở lại thêm chút rồi hẵng đi.
Trễ rồi.
Tôi xin phép về trước.
Sao? Mới đó đã về ư?
Sắp hết xe rồi ạ.
Nhà cô ấy xa lắm.
Cô bảo nhà ở đâu nhỉ?
Sao không chuyển nhà?
Công ty có hỗ trợ tiền thuê nhà mà nhỉ?
Chỉ mười triệu won thôi ạ.
- Chỉ thế thôi sao? - Vâng.
Nào, cạn ly.
Chị ở đâu?
Chào mọi người.
Sao đến sớm thế?
Lâu rồi không gặp. Em không yêu đương gì à?
Cho tôi xin thêm một ly bia và một đôi đũa với.
Vâng.
Anh ta hỏi nhà tớ ở đâu.
"Tôi là người Gyeonggi nên đi đâu cũng phải qua Seoul.
Anh cứ thoải mái chọn chỗ hẹn".
Tớ bảo như vậy.
Thế thì ít ra cũng nên hỏi là nhà tớ ở phía nào của Gyeonggi chứ.
Anh ta chỉ bảo, "Vậy à?"
Cuối cùng thì hẹn ở Samcheong.
Tin nổi không chứ?
Tớ đi theo đường quốc lộ số một qua cả chặng đường dài,
vượt cả sông Hàn để lên đó.
Chắc chắn cái tên kia không biết Gyeonggi trông như thế nào.
Khổ sở lắm mới lên được tận đó, vậy mà…
Khóc mất thôi.
Này, nước mình bán súng ở đâu nhỉ?
Cỡ này chỉ tát thôi không đủ.
Bắn cho mấy phát mới hả cái dạ.
Cậu hiểu người Gyeonggi cuối tuần phải lên Seoul là cảm giác gì chứ?
Vậy mà vẫn giới thiệu một gã như thế?
Tớ không hề phàn nàn chuyện anh ta từng ly hôn.
Thời đại này cái đó có to tát gì.
Tớ mong vậy còn chẳng được. Ly hôn hai lần cũng không thành vấn đề.
Nhưng làm mai một người góa vợ đã có con mà nghe được sao?
Đời này làm gì có người nào thương ai hơn con họ.
Nhưng nó chả quan trọng tí nào với tớ. Con của người khác cơ mà.
Từ khúc này bắt đầu có bất đồng lớn thế nào ư?
Nam nữ có cùng tư tưởng nên mới sống chung
nhưng thứ họ quý trọng nhất lại khác nhau. Vậy mà được sao?
Này.
Con anh ta học lớp tám đấy. Biết tuổi đó chứ?
Không hiểu não chúng nó là não động vật hay sinh vật cơ khí bị hư nữa…
Nhiều người có con riêng vẫn lấy nhau rồi sống tốt lắm.
Hai bên đều hiểu con cái của nhau quan trọng thế nào
và chăm sóc cho nhau.
Sao lại bảo đừng nói gì?
Hai bố con cãi nhau à?
Sinh nhật con bé mà làm vậy ư?
Mẹ cháu tặng gì?
Mau ăn đi.
Nhìn cái mặt này xem. Trông giống đang đói lắm à?
Mẹ cháu tặng quà gì?
Không tặng gì sao?
Mẹ cháu có tặng.
Thế sao không trả lời? Mẹ tặng gì?
Cháu bảo mẹ gửi tiền.
Chúc mừng sinh nhật.
Tai nghe đắt tiền đấy.
Cháu cảm ơn.
Cảm ơn cháu đã sinh ra trên đời.
Thật lòng biết ơn cháu.
Bác cả với bác, ngoài cháu ra thì còn ai nữa đâu.
Sau này già rồi cần tình thương thì vẫn có người để gọi.
Đừng áp lực quá.
Hai bác không quấy rầy cháu đâu. Quá lắm thì các bác chầu trời một thể.
- Biết rồi. - Bác thấy yên tâm lắm.
May mà còn có cháu, cứ như có bảo hiểm ấy.
Hồi mới sinh, cháu chỉ bé tẹo chừng này. Không biết có lớn thành người được không.
Vậy mà giờ cũng có da có thịt rồi. Sao vậy nhỉ?
Nhưng mà ở quán nướng, mọi người thường nói nhỏ vậy sao?
Lần đầu tôi thấy có người vừa uống rượu vừa thầm thì ở quán nướng đấy.
- Mệt quá. Tớ uống nhiều quá rồi. - Ừ.
Này, muộn rồi đấy. Về thôi.
Ừ, cũng muộn rồi.
Đi nào.
Tôi xin phép.
Nhặt giúp người ta đi.
Bia của tôi đâu?
Đi đâu rồi?
Cảm ơn anh.
Mặc dù tôi đã ly hôn,
nhưng điều đúng đắn nhất tôi từng làm trong đời
chính là kết hôn.
Nếu không thì sao có thể gặp được đứa trẻ đáng yêu thế này?
Sao em với anh ta biết nhau?
Làm cùng công ty.
Vậy phải tỏ vẻ quen biết từ đầu chứ.
Chỉ biết mặt nhau thôi, đâu có làm chung phòng.
Jo Yu Rim!
Cháu ăn canh rong biển bác nấu hồi sáng chưa?
Đó mà gọi là canh à? Canh gì mà không múc nổi một chút nước.
Bác hai mua gì cho cháu thế?
Quà xịn ghê.
Chúc mừng sinh nhật
Bọn chị tới nơi rồi. Mau đến đi.
Đến ngay đây! Sắp tới nơi rồi!
Cái thằng trời đánh.
YEOM GI JEONG
Em vừa nhắn tin với anh, vừa nhắn tin với thằng khác còn gì.
Lúc 1:00, cùng lúc hai phòng chat.
Anh thì không chắc? Ai mà chả nhắn tin hai, ba người cùng lúc.
Là anh thì không đời nào nhắn cho đứa khác lúc 1:00 đâu.
Đang nhắn thì lỡ tay gửi cho người yêu "Em cũng nhớ anh" rồi xóa.
Ai lại làm vậy.
Với bồ thì không, với bọn nó thì thả tim, cười phớ lớ ra. Đời nào anh làm thế.
Thế em đã gặp rồi thả thính anh ấy chưa?
Nhắn tin vốn phải vui vẻ thế đấy vì không thấy mặt nhau.
Không ai biết thực chất mình đang đùa hay đang nghiêm túc.
No comments yet. Be the first to leave one.