The first 178 lines.
CẢNH BÁO: Trong phim có những hình ảnh và ngôn ngữ rất trần trụi. Cần cân nhắc trước khi xem.
HAI MƯƠI CHÍN CÂY CỌ QKK
Hello!
Tôi đang lái xe.
Tôi đang đi Twentynine Palms.
Vâng.
Tôi không biết. Có lẽ chỉ vài ngày thôi.
Tôi sẽ trở về trong vài ngày.
Vâng, cám ơn.
Không, chưa biết chỗ nào, chưa biết khách sạn nào.
Tôi sẽ gọi lại sau.
Ai vậy?
Michelle.
Anh không nói là có em.
Mọi việc ổn chứ?
Ổn...
Em yêu.
Nhìn này!
Thật tuyệt.
Nghe này.
Thật là kỳ diệu.
Thật hoàn hảo.
Một ngày nào đó, anh muốn nhìn thấy em đái.
Không.
Anh vẫn chưa chụp ảnh à?
Anh đang nghĩ gì?
Anh không nghĩ gì cả.
Anh đang nghĩ gì mà.
Không có gì đâu.
Không đúng.
Đúng mà.
Sao anh không muốn nói với em?
Anh đang lái xe. Sao?
Sao vậy?
Katia!
Anh đã nói gì? Thôi mà...
Katia!
Sao vậy? Sao vậy?...
Anh có yêu em không?
Cầm nó đi.
Em có thích chim anh không?
Nhét nó vô đi.
Mở ra.
Nhét nó vô!
Em có cảm nhận chim anh không?
Nữa đi, nữa đi!
Katia!
Em có thích không?
Xin lỗi! Xin lỗi!
Anh muốn ăn tối gì?
Không biết.
Đồ Tàu?
Có thấy chỗ nào không?
Có.
Tốt.
Lúc nào cũng vậy.
Ừ.
Đó là gì vậy?
Anh không biết.
Anh nghĩ đó là...
Một phim nghệ thuật.
Rất lý thú.
Em xong rồi.
Anh muốn thứ đó.
Anh không biết phải gọi nó như thế nào.
Sao anh không hỏi ông ta?
Sao cũng được, nhưng để anh thử hỏi người phục vụ.
Muốn em hỏi không? Để em hỏi cho.
Khi nào cô phục vụ tới, anh sẽ gọi và chúng ta sẽ cùng ăn.
Sao cũng được.
- Anh chị cần gì? - Vâng, làm ơn.
Một món bốc khói...
Thứ người ta đang ăn đó là gì?
Cám ơn.
Dễ quá hả?
Cô có thể cho biết đó là gì?
Tôm Foo-yong.
Tôi sẽ lấy thứ đó.
- Còn gì nữa không ạ? - Không.
Chúng tôi ăn chung.
Anh có làm gì sai không?
Cô ấy bực bội, Chúng ta không gọi nhiều. Bình thưởng thôi.
- Món tôm đây. - Cám ơn.
Anh có cảm thấy vui thích để bắt đầu cuộc thám hiểm chưa?
Anh cảm thấy hạnh phúc...
ở đây...
với em.
Này!
Anh có thể đi với cô ta.
Em muốn anh đi với cô ta?
Ừ.
Tại sao?
Tại anh nhìn cô ta hả?
Em...
Chỉ là một phản ứng tự nhiên thôi mà.
Anh chỉ nhìn một cách bình thường.
Không có ngụ ý gì hết.
Anh xin lỗi.
Em muốn anh làm gì?
Xin lỗi, thật là khôi hài...
Ý anh không phải...
Đi xuống phía dưới...
chúng ta sẽ thấy một...
đồng cỏ lớn...
Đó là công viên quốc gia Joshua Tree!
Em sẽ thích nó.
Nhìn kìa...
Đi nào!
Đổi nhé.
- Được không? - Được.
Đi thôi.
Chỉ cho em cái nào là thắng đi. Cái nào là chân ga?
Em đang đạp lên nó.
Khoan...
Chân thắng. Đạp nó đi.
Đi thôi.
Chậm thôi, ừ.
Katia, chậm thôi.
Tốt lắm.
Rẽ trái.
Em làm trầy xe bây giờ.
Làm ơn...
Đừng nhúc nhích.
Cứt..
Có nghiêm trọng không?
Có thể...
Anh nghĩ là có thể sửa chữa được...
Chắc là em vấp phải đá.
Có gì đáng cười đâu.
Không vui chút nào.
Em xin lỗi, em ngu ngốc quá.
Anh nghĩ là ổn chứ?
Xin lỗi.
Chuyện dại dột vẫn chưa kết thúc.
Đằng kia, đằng kia.
Chậm chậm. Bên trái!
Bên trái... Trái!
Anh đừng giúp em...
Anh làm em lũi vô bụi bây giờ.
Kia kìa!
Thôi mà, nếu anh muốn giúp em thì phải giúp tới nơi tới chốn chứ.
Không, David. Đừng.
- Thôi - Sao vậy?
Không phải ở đây.
Được.
Đi thôi.
Dạng chân ra.
Em khô quá, anh yêu.
Chân em tê quá.
Hãy nằm xuống đây.
Nóng quá.
Ôi, cái mông của tôi.
Anh có thể nằm lên chân em.
- Mình sắp bị phỏng. - Cứ cho nó phỏng.
Ù, che nó lại.
Em bị phỏng rồi.
Anh cũng bị.
Ở đây đẹp quá.
Đi thôi.
Em không muốn về.
Đi thôi.
Em không muốn về.
Làm ơn đi...
Tại sao?
Bởi vì...
Anh có nghe gì không?
Cơn giông...
Mình phải đi thôi.
Nguy hiểm lắm.
Không đúng đâu.
Không bao giờ.
Không đúng đâu.
Ôi, đã quá.
Điên khùng quá.
Anh không cố ý, Katia.
Xin lỗi.
Anh xin lỗi...
Anh làm em đau.
No comments yet. Be the first to leave one.