The first 200 lines.
Vào đi.
Trung úy Shaw đến trình báo theo lệnh, thưa sếp.
Nghỉ.
Chắc phải khá lâu mới lành đây.
Đảo này có rất nhiều thủy thủ và thủy quân lục chiến.
Anh không thể gây sự với họ thay vì với hai đồng đội của mình hả?
Thi thoảng, ta bị gây sự, thưa sếp.
Mà rốt cuộc là tại sao lại đánh nhau?
Chắc do tôi không chịu được bọn bắt nạt, thưa sếp.
Thời trẻ, bố cậu cũng hay đấm người ta.
Vài lần là đấm tôi.
Cậu nghĩ ông ấy sẽ nghĩ sao về cậu?
Tôi không biết, sếp.
Ta có thể giúp ông ấy tỉnh rượu rồi hỏi.
Được rồi.
Có vài mệnh lệnh mới.
Hộ tống an ninh cho một nhà khoa học Nhật Bản.
Xin lỗi, sếp. Nhà khoa học Nhật Bản ấy ạ?
Đây không phải nhiệm vụ bình thường, trung úy.
Ta đã mất một người trong một nhiệm vụ hộ tống như thế này
cách đây vài tháng.
Cậu sẽ bảo vệ, quan sát và báo cáo khi và nếu có thể. Hiểu chứ?
Tôi hiểu, thưa sếp.
Vậy thì xong rồi, trung úy.
Giải tán.
BẾN TÀU MINDANAO, PHILIPPINES
Xin lỗi, ông có phải là Tiến sĩ Miura...
Miura?
Xin lỗi.
Chắc anh đến tìm tôi.
Ước gì là thế, nhưng tôi đến vì công vụ quân đội.
Ta có thể đi uống gì đó lúc tôi về?
Chờ chút.
Họ nói sẽ cử người bên quân đội tới hộ tống,
và ở đây chỉ có anh mặc quân phục.
Tôi đến gặp Tiến sĩ Miura.
Tôi là Keiko Miura.
- Cô là... Keiko, rất vui được gặp cô. - Rất vui được gặp anh.
Chắc cô là con gái ông ấy?
Hoặc...
Xin lỗi. Hình như là có hiểu lầm gì đó.
- Bắt đầu lại vậy. - Ừ, sao không nhỉ?
- Được rồi. - Anh là...
Tôi là trung úy Leland Lafayette Shaw III, nhưng cô có thể gọi tôi là Lee.
Tôi là Keiko Miura, anh có thể gọi tôi là Tiến sĩ Miura.
Lẽ ra mấy cái xe này không được đi nhanh thế đâu.
Cô muốn tôi lái xe không?
Tại sao?
Tôi làm anh lo à?
Không. Nhưng...
tôi được giao nhiệm vụ hộ tống quân sự cho cô.
Đây là xe Jeep của quân đội và tôi là người của quân đội.
Tôi đi tới đi lui mấy con đường này nhiều tuần nay rồi.
Tôi biết đường.
Được rồi.
Tôi bắt đầu có cảm giác cô không thực sự muốn tôi ở đây.
Anh thậm chí không tò mò muốn biết tại sao anh ở đây ư?
Rất tò mò.
Một chiếc WB-29 đang thực hiện nhiệm vụ thời tiết thường lệ
đã phát hiện một số đồng vị phóng xạ trong không khí trên Biển Philippines.
Chỗ đó khá xa về phía Nam để người Nga thử bom. Họ không...
Đó là vì không phải người Nga.
Không phải là chúng tôi. Vậy là ai?
Đó không phải là đồng vị của bụi phóng xạ.
Dữ liệu khí tượng cho thấy có thể chúng bắt nguồn từ đây.
Philippines?
Chắc là nhầm lẫn rồi.
Nên tôi mới đến đây để tìm hiểu.
Được rồi.
Ta nên bắt tay vào việc thôi. Nhấn ga đi, tiến sĩ.
DỰA TRÊN NHÂN VẬT "GODZILLA"
THẾ GIỚI QUÁI THÚ
LỰC LƯỢNG VŨ TRANG HOA KỲ - TẠI NGŨ
ĐƠN ĐĂNG KÝ NHẬP NGŨ
NHÀ DƯỠNG LÃO CAO CẤP
CÔNG TY CỔ PHẦN XÃ HỘI NHÀ AN DƯỠNG FUTABA
CHÀO MỪNG ĐẾN NHÀ MỚI CỦA BẠN!
PHILIPPINES 1952
Chỉ số mỗi ngày một giảm.
Chẳng mấy chốc sẽ không còn gì, và dấu vết sẽ biến mất.
Hiểu rồi. Làm nhanh gấp đôi.
Cô nói tiếng Anh rất tốt.
Nó rất hữu ích khi tôi học cao học ở Berkeley.
Ấn tượng đấy.
Nhưng vậy thì chẳng phải cô hơi thừa năng lực
cho chuyến săn dẽ giun này sao?
Săn gì cơ?
Ý tôi là chuyến săn vô vọng.
Thôi nào, tiến sĩ. Cô không nghĩ nếu các chỉ số đó là đúng
thì Washington đã cử một nửa hội đầu to ở Los Alamos
đi kiểm tra rồi ư?
Chứ không phải một cô gái. Càng không phải một cô gái Nhật.
Vụ đó thì cô đúng. Phải đó.
Cô muốn tôi nói dối và vờ như thực tế không phải như vậy à?
Cô tính nói cô không hề vừa nhìn cái
là ngay lập tức đánh giá về con người tôi ngay khi ta vừa gặp nhau?
Hai việc đó không giống nhau, Leland Lafayette Shaw III.
Có lẽ là không.
Anh nghe thấy không?
Trung úy?
Trung úy?
Chào.
Chào.
Đừng nhúc nhích.
Trung úy.
- Anh là ai? - Đừng bắn.
Tôi là người Mỹ. Bác sĩ thú y hải quân.
Anh đang làm gì ở đây, bác sĩ thú y Hải quân Mỹ hả? Quay phim chúng tôi à?
Sao thế? Hai người đang làm gì đáng để quay phim hả?
- Tôi đang hỏi anh đó. - Thì tôi chỉ hỏi lại thôi.
Chà, tôi có súng, đồ đần,
nên anh là ai và anh đang làm gì ở đây?
- Trung úy. - Tôi là William Randa.
Được rồi chứ, trung úy Shaw?
Nghe này, tôi hứa sẽ không bắn anh nếu anh không bắn tôi.
Đồng ý chứ?
Được rồi.
Được chứ?
Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Anh đang làm gì ở đây?
Có thể nói là tôi đang đi săn.
Tôi là nhà nghiên cứu sinh vật bí ẩn.
- Anh là nhà nghiên cứu... Cái gì cơ? - Anh nghiên cứu động vật không tồn tại.
Phải.
Máy lấy mẫu khí quyển? Máy quang phổ?
- Này, đây có phải máy đo phóng xạ không? - Này.
- Cẩn thận. - Đừng động vào nó.
Xin lỗi. Chỉ là... trước giờ tôi chưa từng thấy cái nào.
Tôi muốn xem thử thôi.
Bởi vì có vẻ như chúng ta đang cùng tìm một thứ.
Và đó là gì, anh Randa?
Sự thật.
Catey, con đã ở đâu thế?
Xin lỗi. Con...
Mẹ gọi hết lần này đến lần khác.
Mẹ, con không sao. Con sắp về.
Sắp về rồi ư? Con tìm hiểu được gì rồi?
Việc đó không liên quan gì đến ta cả.
Nghĩa là sao? Nó có liên quan gì đến...
Nó luôn liên quan đến gì chứ, mẹ? Là ông ấy.
Catey.
- Đợi con về rồi mình nói chuyện, nhé? - Đừng làm vậy.
- Con yêu mẹ. Chào mẹ. - Catey, đừng...
Người Mỹ?
Gì cơ?
Xin lỗi, tôi không cố ý nghe lén. Tôi chỉ...
Tôi tình cờ nghe được giọng của cô.
Đôi khi nơi này khiến ta có cảm giác như đang lạc vào hành tinh khác.
Mừng vì tôi có thể giúp.
- Cô đi đâu thế? - Nghe này, tôi không muốn thô lỗ,
nhưng hôm nay, tôi đã làm quen với đủ bạn mới rồi, cảm ơn nhé.
Ừ. Không. Này, tôi hoàn toàn hiểu mà.
Một cô gái trẻ ra nước ngoài và tình cờ gặp một người đàn ông lạ
ở ga xe lửa.
Và tiếp theo là cô bị chôn sống trong quan tài ở đâu đó.
Tôi nghĩ điều đó không giúp ích gì.
Này. Chờ đã. Nghe này. Này, tôi vô hại mà.
Tôi là Tim.
Không có ai vô hại bằng mấy người tên "Tim" đâu.
Chúc một buổi tối vui vẻ, Tim.
Tôi cần nói chuyện với cô về các tập tin.
Tôi không...
Tập tin gì?
Tôi làm việc cho Monarch.
Cô không gặp rắc rối đâu.
Chưa gặp.
Các tập tin đó là của chúng tôi,
và chúng quan trọng hơn cô tưởng.
Tôi cần gọi điện.
Được rồi. Gọi điện đi.
Được rồi.
Gọi đi.
Làm ơn mở loa ngoài.
Được.
Cate? A-lô? Cate?
Không.
Không.
Tôi đã bảo cô không gặp rắc rối gì mà.
"Chưa". Ông bảo là "chưa".
Nghe này, tôi thề chúng tôi sẽ không làm hại cô.
Không, ông không được làm thế.
- Tôi không thể để cô biết ta đang đi đâu. - Không! Ông không hiểu.
Tôi không thở được. Tôi không...
Tôi không...
Bình tĩnh. Cô sẽ không sao hết. Chỉ cần thở thôi, được chứ?
- Thả tôi ra! - Bình tĩnh. Thả lỏng.
- Thả tôi ra! - Thả lỏng. Bình tĩnh đi.
Này!
Kiểm soát cô ta đi.
Thả tôi ra!
Gì nào?
Sao em không trả lời tin nhắn của anh?
Lần cuối em trả lời tin nhắn của anh là khi nào?
Anh không biết... Anh nghĩ...
Anh nghĩ?
Anh nghĩ vì chuyện điên rồ của gia đình anh
nên những gì đã xảy ra giữa chúng ta không còn quan trọng nữa hả?
Anh muốn gì ở em?
Anh tìm thấy cái này trong văn phòng của bố.
Em xử lý tập tin âm thanh, không phải phim gia đình.
Anh đã bảo xin lỗi mà.
No comments yet. Be the first to leave one.