The first 200 lines.
Trong phần trước của người sói tuổi teen...
Chào, Sean.
Tao vừa thảm sát cả nhà mày xong.
Lydia viết mấy cái này sao?
Chú mày bị đuổi thì có, đúng không?
Hay lắm. Cậu đã hôn cô ấy.
Xéo đi!
Khi mà cậu cắn người vô tội,
Thì tôi sẽ viếng thăm cậu.
Nè, bảo mọi người rời đi dùm với.
Rồi coi coi cậu thuyết phục bên pháp y cho tôi 5 phút không đi.
Tôi đã nhờ chuyên gia tới coi qua tình hình rồi.
Ông quen chuyên gia về kể ăn thịt người ư?
5 phút thôi mà, Parrish.
Mọi người ơi.
Uh, Tôi đoán không cần giải thích thì anh cũng hiểu tình hình.
Scott đã tận mắt thấy kẻ ăn thịt người.
Kẻ biến hình ăn thịt người.
Nhưng lâu rồi tôi không nghe nói gì về việc chúng xuất hiện ở Beacon Hills .
Chắc do trốn kĩ quá thôi.
Mà Scott bảo ở đây có nhiêu người?
Chỉ có Sean và tên sát nhân bằng rìu mà hình như là không có miệng.
Anh không biết gì cả sao?
Còn 1 người nữa.
Còn trẻ. Và là nam.
Anh ngửi thấy mùi sợ hãi của cậu ta?
Cả máu của cậu ta luôn.
Đã bảo rồi, mình đã nói hết những gì có thể với bố.
Nhưng cậu không kể về Liam?
Cậu đâu có kể cho mình nghe về Liam đâu.
Mà cậu đã làm gì thằng nhóc vậy? Nó trên lầu ấy.
Nó làm gì trên đó vậy?
Đang nằm thẳng cẳng trên đó.
- Vậy là cậu dỗ dành nó. - Uh.
- Rồi tiện thể bắt cóc nó luôn. - Chính xác.
- Và còn mang nó về đây luôn. - Tại mình hoảng quá chứ bộ.
Cũng đúng.
Chắc là cậu cũng tính rủ tớ cùng cậu chôn xác nó
ngoài sa mạc luôn, phải không?
May mà còn có tớ, là kẻ biết dùng đầu óc.
- Còn cậu chỉ có tứ chi phát triển thôi. - Khỏi cần cậu nói.
Thành ra mình mới gọi cậu tới.
Nào, giờ tụi mình làm gì?
Liam, bọn tao sẽ gỡ băng miệng cho mày.
Mày mà hét lên, là khỏi mở miệng luôn.
Còn nếu im lặng, thì còn cho mày nói. Hiểu chưa?
Thế mới phải chứ.
Rồi, Liam, đêm nay mày thấy quá nhiều thứ quái đản.
Nhưng vẫn chưa bằng 1 góc
những thứ quái đản xảy ra đêm nay đâu.
Có hiểu chưa?
Chưa hẳn.
Tốt. Cũng đúng thôi. Vì tao cũng không hiểu luôn.
hay cậu giải thích cho nó đi.
Chuyện gì cơ?
Liam...
Những chuyện xảy ra với nhóc, mà do anh gây ra,
là vì bất đắc dĩ thôi,
Nhóc sẽ bị biến đổi. Còn không thì nhóc chết chắc.
Không nên nói thế đâu.
Sao cơ?
Uh...
Uh-oh. Oh-oh.
Có phải... nó đang khóc không?
Liam, không sao đâu. Sẽ ổn thôi mà.
Nhóc không có chết đâu.
- Chắc chắn luôn. - Thôi đi.
Vậy thôi, chắc chắn luôn đó.
Giúp mình cởi trói cho nó được không?
Liam? Nhóc ổn chứ?
Cho bọn anh xin lỗi. Bọn anh rất tiếc.
Liam, chú mày mắc chứng gì...
Ah.
Bắt nó lại.
Cái chân! Tớ tóm được nó rồi!
Tóm được nó rồi!
Bắt được nó rồi, bắt được rồi !
Não cậu cũng như trái nho luôn.
Derek, Cháu có ở đây không?
Derek!
Derek...
Đừng lo, Peter.
Kế đến sẽ là Derek.
Mình ghét đêm trăng tròn.
Rồi sẽ đỡ hơn mà. Mình hứa đó.
Cũng mong là thế.
Tại vì nó không có giữ chặt lâu nữa đâu.
Thế thì, ráng tận dụng cho hết đêm nay là đủ rồi.
Vả lại, có thể nhóc Liam cần đến nó.
Các cậu cam đoan nó có thể hóa sói sao?
Bọn mình còn không chắc nó có sống sót nổi không nữa.
- Có chặt quá không? - Không hề.
Chào. Um...
Không phải... như bố nghĩ đâu.
Bố cũng chả cần biết chi hết.
Cũng đâu có gì đâu, vì con chỉ...
Không hiểu gì hết trơn.
Đi mà nói với ông ấy ấy.
Mấy cái này là ghi chú môn toán của cậu ư?
Không lạ sao Malia vẫn không hiểu bài.
Um, chỉ có vài cái thôi.
Còn phần còn lại chắc là mật mã quá.
Không phải là cậu viết ra hết sao?
Không có chút ấn tượng nào hết.
Nhưng mà nghĩ tới chuyện bức tranh mình vẽ cái cây đã dẫn bọn mình tới cây thiêng,
Thì mình nên tìm ra ý nghĩa của thứ này trước khi nó khiến bọn mình chết.
Chắc là mấy cái thứ này có liên quan với nhau.
Còn nhớ bố mình là người mê thế chiến thứ 2? Còn mẹ mình thì, à... sống trong thời đó.
Cái này chắc là 1 thể loại ma trận mật mã.
Cậu biết cách giải mã nó? Cần có chìa khóa mới được.
Nhớ cho kỹ luật lệ.
Không được cho hơn 6 người xài bể bơi trong nhà đó.
Cũng không được uống rượu luôn.
Và nếu làm hư cái gì,
thì con sẽ tự chi trả phí sửa chữa.
Cũng được.
Và nhớ khóa tầng hầm lại.
Từ mấy vết cào cấu trên tường,
trông cứ như thể có cả bầy thú hoang mò xuống đây vậy.
Mình không chịu xem phim khác vào tối thứ 6 đâu.
Mason, cứ kệ nó đi.
Có nhớ bọn mình là học sinh năm nhất, không vậy?
Bọn mình mới có xuống xe buýt thôi.
Bọn mình không thể đi quán rượu tới 4:00 sáng đâu.
Hiểu rồi. Vậy ghé nhà cậu coi phim. 9:00.
Ê. Liam, sao không đi xe buýt vậy?
Mắc chạy bộ rồi.
Chạy bộ thẳng tới trường luôn?
Uh.
Mới tập đây thôi.
Vậy chắc là chân cậu không sao hết?
Còn tay cậu bị làm sao thế?
Anh bạn, có sao không vậy?
Để nói chuyện sau. Mình phải đến lớp đã.
Liam, đứng yên đó!
Chúng ta cần nói chuyện.
Thôi, mấy người cần tránh xa ra, hiểu? Cả 2 người luôn đó.
Lắng nghe 1 chút thôi.Được chứ?
Liam...
Giờ chúng ta là anh em với nhau rồi.
- Gì? - Oh, Chúa ơi. Thật là...
Ý anh là sao? Bọn ta vừa mới gặp và anh còn cắn em nữa.
Vết cắn...
Là 1 món quà.
Scott, nín đi. Nín dùm cái.
Chú mày, mày, bọn anh đang cố giúp mày, thằng lùn tịt kia.
Bằng cách bắt cóc em ư?
Nói cho rõ, Scott bắt cóc nhóc. Đồng ý?
Còn tao chỉ góp phần xúi giục thôi.
Liam,anh là người từng trải.
Nhóc đang vướng vô rắc rối đó.
Rắc rối rất to luôn đó.
Tôi sẽ chả sao hết đâu.
Chắc chắn là thế.
Tớ không cho ai ở ké tầng hầm mình đâu.
Thật ra thì, tầng hầm của mình mới đúng.
Và mẹ mình nhắc nhở mình nhớ cậu đã quậy tưng nó lên thế nào.
Làm ơn đi, cậu ấy là lính mới mà.
Nhưng mà,với Liam thì phải dùng nhà thuyền mới được.
Chắc phải dựng thêm thanh xà. Để ta xích nó lại luôn.
Nhưng làm sao mà làm được khi nó không tin bọn mình?
Cứ bảo làm thế sẽ ngăn nó giết người
rồi bọn mình chụp thuốc mê thằng lỏi đó và quăng nó xuống hồ luôn.
- Tớ sẽ tham gia. - Chúng ta sẽ không sát hại hay bắc cóc nó.
Thế cậu vận dụng đầu óc tí đi.
Bọn mình sẽ mời nó nhập tiệc.
- À, ra cậu có hứng thú với bọn năm nhất? - Cho xin đi, tớ ngán tụi nó lắm rồi.
Tuy nhiên, nếu muốn lừa ai đó,
thì phải có 1 kẻ dẻo miệng 1 chút.
Ai? Mình? Cho xin đi.
- Sao mà được chứ. - Uh, chính là cậu đó.
Có biết người ta gọi con cáo cái là gì không?
- Con đàn bà lăng loàn. - Mình hả?
Cậu có thể mà, Kira.
Cứ làm 1 con ả lăng loàn ấy.
Liam.
Liam.
Chị không sao chứ?
Uh. Không sao hết.
Tối nay cậu muốn tiệc tùng không?
Cái rìu được tẩm cây ô đầu.
Cháu không biết nó lan đến đâu
nên đành phải hơ nóng nó thôi.
Chú nghĩ mình có thể chịu được.
Ah, mẹ ơi.
Hắn bảo là sẽ săn lùng cháu.
Làm sao hắn nói mà không cần miệng được?
Bằng cách dùng cái này.
Chỗ này là nhà thuyền của Lydia Martin.
Thật tình thì, nó là của bà cậu ấy.
Nhưng bà ấy mất rồi,nên không sao hết.
Không phải, thế không hay chút nào.
Trừ khi bà ta đang đau khổ.
Vặn nhạc nhỏ 1 chút được không?
Nhỏ thế đủ chưa?
Cậu đang ở đâu vậy ?
Chị mời ai đến dự tiệc vậy?
Um... mọi người luôn.
Mới nghe Kira nói. Cô ấy đang tới đây. Cô ấy bảo là không sao hết.
Không hẳn là thế đâu. Có điều này cậu cần biết.
No comments yet. Be the first to leave one.