Release info

Stand by Me Doraemon 2 2020 1080p BluRay x264-WiKi
A Commentary by oantuti
Netflix, NXB Kim Đồng dịch rất hay, mình chỉ tỉa bớt câu, sửa chút, time QC...vv

Tags

BluRay
x264
1080
Published on: 2022-02-26
Downloads: 80
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Khà! Bọn mình uống lắm phết.

Lười về nhà quá cơ.

Cậu muốn ngủ lại nhà tớ không, Suneo?

Dekisugi, cậu cũng nốc hơi nhiều đấy.

- Tớ dán Chống Say Tức Thì rồi. - Tớ cũng thế.

Hai ông tướng này làm mất hứng quá.

Nhậu gì mà tỉnh như sáo thế kia.

Bái bai Nobita! Về thẳng nhà, đừng đi lạc đấy.

- Tớ biết rồi, Jaian. - Ừ nhỉ?

Đi bằng xe tự động thì lạc thế nào được.

Phải ha!

- Xin lỗi, mai tớ không dự tiệc được. - Cậu bận đi công tác đột xuất nhỉ?

- Đành chịu thôi. - Xuất sắc quá cũng vất vả ghê.

Tạm biệt các cậu.

Điểm đến: Nhà. Đi nào, xế cưng.

Ngày mai đừng đến trễ nhé!

Tớ biết rồi!

Ngày mai là đến lễ cưới rồi.

Cái tên Nobita đó, thật không ngờ…

Doraemon…

Còn lễ cưới thì để lần sau chúng ta đến xem nhé?

Phải đó, nhanh nhanh về hiện tại thôi.

Tớ nhớ Shizuka trong thời của mình lắm rồi.

Sinh nhật! Sinh nhật!

Chào mẹ, con đi học mới về! Hôm nay ăn gì vậy mẹ?

Nobita!

Mẹ thấy thứ này dưới gầm bàn của con.

Mẹ ơi, để mắng sau nha.

- Bởi vì hôm nay là… - Con vừa vừa phải phải thôi!

Đã ăn trứng ngỗng thì chớ, lại còn giấu giếm.

Mẹ không nhớ có nuôi thằng con nào hư như thế.

Thật không ngờ, đã nghỉ hè mà mẹ còn phải mắng con như vậy.

Mẹ thật sự quá thất vọng về con.

Hây dô. Hôm nay mẹ gay gắt quá nhỉ?

Không còn lời nào thậm tệ hơn luôn…

Đừng trách mẹ, lỗi tại cậu chứ ai.

Nhưng hôm nay là sinh nhật tớ mà.

Có khi nào… Đúng rồi, nhất định là thế!

Hả? Cậu lầm bầm gì đấy?

Tớ không phải con ruột bố mẹ. Họ đã nhặt tớ ở xó nào đó.

Cậu tào lao quá!

Nếu tớ là con ruột, mẹ đã không đối xử tàn nhẫn như vậy!

Thử hỏi có ai đặt tên con mình là "Nobita" không chứ?

- Tên bình thường mà, có gì lạ đâu. - Còn đầy tên khác hay hơn nhiều.

Bố mẹ ruột của con ơi, còn sống hay đã quy tiên?

Cậu vớ vẩn thật đấy.

Mà cậu đang làm gì ở đó thế, Doraemon?

À, tớ kiểm tra mấy món bảo bối ấy mà.

Sàn nhà bừa bộn quá nên tớ dùng Sơn Trọng Lực

chuyển trần nhà xuống dưới thôi.

Ồ, cậu lắm đồ chơi thật đấy.

Nobita, đừng tự ý táy máy đó.

Tớ lấy ra để xem có món nào hỏng hóc không.

Cậu không nghe tớ nói à?

- Đó là gì thế? - Đây là Gậy Hay Quên.

Dùng gậy này gõ lên ai, họ sẽ quên ngay chuyện vừa xảy ra.

Trời! Hồi nãy mà gõ mẹ một cái thì khỏi bị mắng té tát rồi.

Tớ chẳng cho cậu mượn vì mục đích vớ vẩn đó đâu.

Thôi mà, đừng phũ phàng vậy. Lần sau cho tớ mượn đi.

Chưa gì đã phát biểu linh tinh rồi!

Học kỳ 2 cố đừng ăn trứng ngỗng có phải hơn không.

Không được đâu!

Cậu xem, còn cả đống đây này!

Trời ạ… Cậu buôn trứng hay sao mà lắm thế.

Làm ơn đi! Cho tớ mượn bảo bối hồi nãy đi.

Không thì giấu trong Túi Không Gian 4 Chiều giúp tớ.

Tớ không thể làm vậy được.

Tại sao không được? Mẹ mà phát hiện ra thì chết tớ…

Bưu phẩm từ Cửa Hàng Bách Hóa Tương Lai đây mà.

Là cái gì thế?

Thỉnh thoảng họ gửi tớ sản phẩm mẫu để dùng thử.

Ồ, ra là vậy.

Xem nào… Món gì đây? Dây Hoán Đổi à?

Cái cậu này, lại táy máy rồi.

Tiến hành hoán đổi.

Hoán đổi hoàn tất.

Chuyện gì vậy trời? Sao kỳ thế này?

Ý thức 2 người giữ 2 đầu dây sẽ hoán đổi cho nhau ư?

Tớ thành Doraemon mất rồi.

Ừm, hiểu rồi.

- Chỉ cần cầm lấy nó lần nữa… - Trở lại ban đầu.

Trở lại như cũ!

Này, cậu đổi lại lần nữa, thay tớ nghe mẹ mắng nhé?

Đừng có nhảm!

Biết ngay cậu sẽ nói thế mà.

Nobita! Nobita!

Nobita!

- Thì ra là vậy. - Cậu có sao không?

- Thành công rồi! - Cậu có ổn không đó, Nobita?

Ổn mà, cực ổn luôn.

Phải khẩn trương lên mới được! Tớ đi cứu bọn mình rồi về ngay!

Nobita? Nobita!

Thật tình… Cậu ấy tự ý đi đâu vậy?

Ủa? Tớ bị làm sao thế nhỉ?

Tớ vừa được họ đưa về đây bằng Cỗ Máy Thời Gian.

- Ai đưa cậu về cơ? - Là cậu với tớ đó.

Nói thật nhé, Nobita.

Tớ hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì.

Thì tớ thấy sao nói vậy thôi, đâu còn cách diễn tả nào khác.

Thật là khó hiểu.

Không chừng đang có biến cố xảy ra ở nơi nào đó.

Thôi kệ đi, tớ vẫn còn ở đây tức là không có vấn đề gì đâu.

Cậu thì lúc nào cũng vô tư.

Nhưng tớ có một rắc rối đây!

Phải giấu ở chỗ nào không bị phát hiện mới được.

Sự cố gắng đó dồn vào việc học có phải hơn không?

Bớt cà khịa tớ đi, Doraemon.

Nobita! Cho mẹ nhờ tí nào.

- Mẹ lên kìa! - Đi mua đồ hộ mẹ nhé.

Hồi nãy mẹ cũng hơi quá lời với con.

Ơ kìa… trả lời đi chứ.

Ủa? Lạ thật.

Mình mới nghe tiếng nó mà. Đi đâu rồi nhỉ?

Nguy hiểm quá đi mất.

Ừ.

Tớ tìm được chỗ giấu lý tưởng rồi nè!

Vầy là yên tâm rồi.

Đây là…

Ôi nhớ quá đi.

Con gấu yêu quý của tớ hồi nhỏ.

Trông nó te tua rách nát quá.

- Bà đã khâu lại cho tớ đấy. - Cậu từng sống với bà à?

Bà mất lúc tớ học mẫu giáo rồi.

Ừm, có một…

Bà tớ đây nè.

"HÌNH CHỤP CÙNG BÀ" Đứa bé bà bế là cậu đúng không?

Trông bà hiền hậu quá.

Bà luôn dành cho tớ một tình yêu vô bờ.

Ôi ôi…

Có chuyện gì thế?

Jaian… Jaian làm rách rồi!

Ôi chao, bạn gấu tội nghiệp quá.

Cháu xem, thế này là bạn gấu hết đau rồi.

Bà ơi!

Chà chà… Nobita thích làm nũng quá.

Xùy!

Cái đau, cái đau, thổi mày bay đi.

Bà luôn bên cạnh chăm tớ từng li từng tí.

Từ bé cậu đã hay khóc nhè, ưa nhõng nhẽo rồi.

Tớ đang kể cho cậu nghe về sự dịu dàng của bà mà.

- Phải nghe cho đàng hoàng chứ! - Thôi thôi, tớ xin lỗi.

Ủa? Cậu sao thế, Nobita?

Tớ nhớ bà quá.

Tớ muốn gặp lại bà lần nữa.

Tớ hiểu, nhưng biết sao được…

Đúng rồi! Dùng Cỗ Máy Thời Gian về quá khứ thăm bà là được thôi.

- Cậu nên từ bỏ ý định đó đi. - Tại sao?

Thấy cậu đột nhiên lớn thế này, bà sẽ nghĩ thế nào?

- Chắc bà sẽ bị sốc lắm cho xem! - Tớ sẽ giải thích cho bà hiểu.

Làm sao bà hiểu nổi mấy thứ như Cỗ Máy Thời Gian.

Nhưng…

Nhưng mà… nhưng mà…

Đúng rồi! Chỉ cần lặng lẽ ngắm bà từ xa là được chứ gì?

Tớ sẽ nấp ở chỗ nào đấy.

- Nhìn bà một tí rồi về ngay đó. - Hoan hô!

Nào, lên đường thôi!

Chờ tớ đã nào!

Trở lại lúc tớ lên ba tuổi nhé!

- Tớ xuất phát đây. - Ừ!

Ôi, nhớ quá! Khu vườn nhà tớ ngày xưa đây mà.

Bãi cát vẫn còn này.

Cây hồng kìa!

Hai năm trước nhà mình đã đốn nó.

Nobita à, lỡ bị phát hiện thì rắc rối to. Mau tìm bà đi.

À ừ… Đúng rồi ha.

Bà tớ thường nghỉ ở phòng này.

Nhớ nhé, chỉ được nhìn thật khẽ thôi đấy!

Ủa? Có ai đâu.

Chắc bà ở tầng hai chăng?

Cánh cửa này từ xưa đã khó mở rồi.

Kéo không được thì thử đẩy vào xem.

Các cậu là ai đấy?

Ôi, mẹ trẻ đẹp quá!

Thật sao?

Thế mà bảy năm sau đã đầy vết nhăn.

Láo toét! Dám tự tiện xông vào nhà người khác hả?

- Sao mẹ không nhận ra tớ nhỉ? - Làm sao nhận ra nổi.

Chắc bà đi loanh quanh đâu đó rồi.

Tớ hồi ba tuổi kìa!

Dễ thương quá, chả bù với cậu bây giờ.

Dám nói vậy à?

Nobita ơi, đừng khóc nữa.

Shizuka kìa.

Về chơi đồ hàng với tớ, nhé?

Đừng để ý họ làm gì.

Lêu lêu, Nobita mít ướt!

Đây nè, có ngon thì đòi lại đi!

- Dám bắt nạt ta nè. - Thôi thôi, tụi nó còn nhỏ mà.

Hôm qua ở trường bọn nó còn xô tớ ngã nữa.

Đừng lẫn lộn quá khứ với hiện tại chứ.

Bà ơi!

Bà vẫn còn khỏe.

Bà đang bước đi kìa.

Papa đi làm đây.

Vâng, mình đi cẩn thận nhé.

- Cơm hộp của papa đây. - Cảm ơn mama.

Ái chà chà, Nobita.

Cháu thân với bạn Shizuka quá.

Bà về!

Bà có mua pháo bông cho cháu không?

More Vietnamese subtitles for Stand by Me Doraemon 2

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left