The first 198 lines.
HÃNG DISNEY Trân Trọng Giới Thiệu
Một Bộ Phim Của HÃNG PHIM HOẠT HÌNH PIXAR
HỘI NGỘ DIỆU KỲ
Đôi khi, tôi nghĩ mình bị nguyền rủa.
Vì một chuyện đã xảy ra trước khi tôi được sinh ra đời.
Xem này, rất lâu về trước, có một gia đình nọ.
Người cha, ông ấy là một nhạc sĩ.
Ông và cả gia đình sẽ hát và múa
và thấy ơn Chúa vô cùng.
Nhưng người cha có giấc mơ riêng:
chơi nhạc cho cả thế giới.
Và một ngày,
ông rời đi với cây guitar...
và không quay về nữa.
Và Người mẹ...
bà không có thời gian khóc buồn cho người nhạc sĩ đã bỏ đi kia.
Sau khi dẹp bỏ hết tất cả âm nhạc trong đời bà...
bà tìm cách nuôi lớn con gái mình.
Bà xắn tay áo lên...
và học làm giày.
Dù bà ấy có thể biết làm kẹo,
hay pháo hoa,
hay đồ lót lấp lánh cho các đô vật?
Nhưng không.
Bà chọn nghề giày.
Rồi bà dạy con gái mình làm giày.
Rồi sau đó, dạy cho con rể của mình luôn.
Rồi con cháu bà cũng cuốn theo nghiệp giày.
Gia đình thêm đông vui, làm ăn càng khấm khá.
Âm nhạc đã phá nát gia đình bà.
Nhưng những chiếc giày đã kéo mọi người lại gần với nhau.
Bạn thấy đó, người đàn bà đó...
chính là bà sơ của tôi,
bà sơ Imelda.
Bà ấy đã mất trước khi tôi ra đời.
Nhưng gia đình tôi vẫn hay kể chuyện về bà...
mỗi năm vào dịp lễ Día de los Muertos - Lễ hội Người chết!
Còn đứa con gái nhỏ kia? Đó là bà cố của tôi, bà cố Coco.
Chào bà, bà cố Coco.
Có khỏe không, Julio?
Thực ra, tôi tên là Miguel.
Bà cố Coco hay bị lẫn.
Nhưng trò chuyện với bà thấy cũng hay hay,
nên chuyện gì tôi cũng kể bà nghe hết.
Cháu hay chạy thế này.
Nhưng chạy như thế này sẽ nhanh hơn nhiều!
Và người thắng cuộc là... nữ đấu sĩ Coco!
Cháu có lúm đồng tiền trên má này, nhưng má này không có.
Có lúm, không có lúm. Có lúm, không có lúm.
Miguel, ăn đi.
Bà nội tôi là con của bà cố Coco.
Ui, cháu gầy quá, ăn thêm đi.
Dạ thôi, cảm ơn ạ!
Bà hỏi cháu muốn ăn thêm Tamales không.
Có ạ?
Bà biết cháu sẽ nói vậy mà!
Bà nội tôi quản gia giống như bà sơ Imelda vậy đó.
Không nhạc nhẽo!
Không nhạc nhẽo!
Không nhạc nhẽo gì hết!
Tôi nghĩ nhà tôi là cái nhà duy nhất ở Mexico lại đi ghét âm nhạc.
Và nhà tôi thấy cũng chả sao.
Còn tôi...
Nhớ về ăn trưa nha con!
Yêu mẹ nhiều!
Tôi không giống như mọi người trong nhà đâu.
- Chào Miguel. - Chào bà.
- Cảm ơn chú nhiều nha! - Không có gì đâu Miguel!
Dante!
Ngồi.
Nằm.
Lăn.
Lắc.
Cụng tay.
Ngoan lắm, Dante!
Dẫu tôi biết rằng tôi không được phép yêu âm nhạc.
Nhưng đâu phải lỗi tôi đâu.
Là ông ấy mới phải!
Ernesto de la Cruz.
Nhạc sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại.
Ở đây, ngay trên quảng trường này, chàng thanh niên Ernesto de la Cruz
đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường
trở thành nhạc sĩ lừng danh nhất trong lịch sử Mexico!
Ông ấy bắt đầu từ một kẻ vô danh ở Santa Cecilia, như tôi ấy.
Nhưng khi ông ta cất tiếng hát,
ông làm người ta say đắm.
Ông ấy đóng vai chính trong phim!
Có cây guitar rất ngầu nữa!
Ông biết bay!
Và viết toàn bài đỉnh!
Nhưng bài hát tôi thích nhất là...
Ông sống cuộc sống mà ai cũng hằng mơ...
Cho đến năm 1942...
khi ông bị nghiền nát bởi một quả chuông khổng lồ.
Tôi muốn mình được giống như ông.
Đôi khi, tôi nhìn vào de la Cruz...
và tôi có cảm giác.
Như chúng tôi có kết nối thế nào ấy.
Rằng nếu ông ấy chơi nhạc...
có thể ngày nào đó tôi cũng thế!
Nếu không phải tại gia đình tôi...
Trời ạ, anh bạn ơi!
Chú cần đánh giày cho bóng, chứ đâu cần nghe chuyện đời.
Ồ, dạ, xin lỗi ạ.
Chỉ là cháu không thể nói về mấy chuyện này ở nhà, cho nên...
Coi này, nếu chú mà là cháu ấy,
chú sẽ đứng trước mặt gia đình và nói,
"Ê! Con là một nhạc sĩ! Chấp nhận đi!"
Cháu không dám nói vậy đâu!
Cháu là nhạc sĩ có phải hông nè?
Cháu không biết!
Ý cháu.. Cháu chỉ chơi nhạc cho mình cháu thôi.
Liệu De La Cruz có trở thành nhạc sĩ số một thế giới
bằng cách giấu đi tài năng điêu luyện của mình?
Không!
Ông bước ra giữa quảng trường kia
và chơi nhạc thật lớn!
Nhìn kìa, nhìn kìa, họ đang chuẩn bi cho đêm nay.
Cuộc thi âm nhạc chào mừng Lễ hội Người chết.
Cháu muốn như người hùng của cháu? Vậy đăng ký đi!
Gia đình cháu sẽ kinh ngạc lắm!
Này, nếu cháu sợ hãi quá, thì thôi, đánh giày vui vẻ nghen.
Coi nào, de la Cruz hay nói câu gì?
Nắm giữ khoảnh khắc đời mình?
Thể hiện chú xem đi anh bạn.
Chú là khán giả đầu tiên của cháu.
Miguel!
Bà nội?
Cháu làm cái gì ở đây thế?
Để cháu trai tôi yên!
Xin bà! Tôi chỉ muốn đánh giày thôi mà!
Tôi biết anh làm gì nhá, đồ mariachi.
Chú ấy làm gì với cháu?
Chú chỉ cho cháu xem cây Guitar.
Thật xấu hổ!
Cháu tôi là một cục cưng,
là một thiên thần bé bỏng dễ thương đấy!
Anh không tới lượt dụ nhạc nó đâu nhá, anh nhạc sĩ.
Tránh xa cháu tôi ra!
Ui, cục cưng của bà.
Không sao rồi, cháu ơi.
Đã bảo là đừng có tói cái chỗ này rồi mà!
Cháu phải về nhà. Ngay.
Đã bao nhiêu lần bảo cháu rồi?
Quảng trường đó đầy tụi nhạc sĩ.
Dạ, thưa bác Berto.
Không, không!
Này, mày biến đi! Xéo!
Dante thôi mà.
Cấm đặt tên cho chó hoang đó.
Chúng sẽ theo cháu cả đời.
Giờ đi lấy giày của bà đi.
Mẹ thấy con trai con ở Quảng trường Mariachi đó.
Miguel?
Con biết bà nội ghét chỗ đó rồi mà.
Con chỉ đi đánh giày thôi mà.
Mà là giày của lão nhạc sĩ!
Nhưng chỗ đó có nhiều người cần đánh giày mà.
Nếu bà nội nói "Không đến quảng trường" thì con đừng tới nữa.
Nhưng còn đêm nay?
Đêm nay thì sao?
Dạ, họ sẽ tổ chức thi tài năng.
- Và con nghĩ có thể... - Tham gia?
Dạ, có thể...?
Em phải có tài năng mới thi tài năng được!
Em tính thi tài gì? Đánh giày á?
Hôm nay là Lễ hội Người chết. Không ai được đi đâu hết.
Đêm nay là dành cho gia đình.
Tới phòng cung hiến. Đi thôi.
Đừng nhìn bà như thế.
Lễ hội Người chết là một đêm trong năm
mà tổ tiên có thể đến thăm chúng ta.
Chúng ta dựng hình của họ trong phòng cung hiến
để họ có thể bước qua thăm được.
Đó là chuyện rất quan trọng.
Nếu ta không dựng hình lên, thì họ không tới được.
Chúng ta làm chừng này đồ ăn.
Sắp đặt mọi thứ mà họ thích trong đời, cháu à.
Mọi việc đó là để gia đình gần bên nhau.
Ta không muốn cháu lẻn đến cái nơi có trời mới biết...
cháu đi đâu thế?
- Cháu tưởng xong rồi. - Ôi trời ơi.
Là một phần của gia đình nghĩa là cháu phải ở đây cùng với gia đình.
Bà không muốn thấy cháu có kết cục như...
như cha của bà cố Coco!
Đừng nhắc tới lão đó!
Quên đi cho nhanh!
- Nhưng bà vừa... - Eh, thchhsss!
- Cháu chỉ... - Tchsshh!
- Nhưng... - Tchshh.
- Cháu... - Shhh.
Cha hả?
Cha sắp về nhà rồi sao?
Mẹ ơi, con đây, con đây.
Cha về nhà rồi sao?
Không, mẹ à. Không sao đâu. Có con đây rồi.
Con là ai?
Nghỉ ngơi đi Mẹ.
No comments yet. Be the first to leave one.