The first 200 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Xin chào, nhật ký.
Thôi được. Vậy, gần đây, mình đã nghĩ rất nhiều về anh chàng
mà, tính đến lúc này, là người bạn trai duy nhất mà mình từng có, Michael.
Chuyện này sẽ không thành được đâu.
Mình muốn ở bên một người có thể làm mình thấy háo hức.
Trong khi thỉnh thoảng khi cậu nói chuyện,
tâm trí tớ... cứ bắn đi chỗ nào í.
Nhưng tớ không hiểu.
Tớ tưởng là cậu thích tớ thật lòng mà.
Tớ xin lỗi. Cái gì cơ?
Cậu ấy nói là mình rất chán.
Và điều đó rất, rất đau đấy.
Nhưng mình cũng nhận ra là mình sẽ không bao giờ khá hơn với các chàng trai nếu như không cố gắng.
Nên tuần này, mình sẽ thử hẹn hò trên mạng Internet.
Vì cách đó rất có hiệu quả với dì mình,
mà dì ấy có tận năm con mèo chết sau ghế đó.
Nên, coi chừng nhé, mạng toàn cầu...
Kimmie Boubier sẽ đến đây.
Hẹn hò trên mạng á? Tớ không biết đâu, Kimmie.
Có nhiều người kỳ quặc trên mạng lắm.
Helen-Alice, thật đó, cậu không có gì phải lo đâu mà.
'Vì chúng ta sẽ cùng làm với nhau.
- Nhìn này. Đây là một trang hẹn-hò-nhóm đấy. - Được rồi.
Ba với ba... ba cô nàng gặp mặt để uống
và vui vẻ...
Oh, tuyệt.
Với ba chàng trai.
Và nhìn ảnh mấy anh chàng này này.
Cái anh chàng đó nhìn mập mờ thế.
Và có nói ngay ở đây là chúng ta có thể vui vẻ chỉ bằng cách
điều mẫu câu hỏi nhóm ba-với-ba thôi.
Có vẻ tuyệt đấy.
Ý tớ là, tớ đồng tình với phương án này 200% luôn.
Được rồi. Hẹn hò nhóm nào.
Unh!
- Hẹn hò nhóm! - Hẹn hò nhóm!
- Hẹn hò nhóm! - Các cậu.
Chắc chắn là trong miêu tả hình thể của tớ,
- có nói là "ngực rất lớn" đấy. - "Ngực rất..."
Thôi được, câu hỏi kế tiếp... "Ngày Chủ Nhật hoàn hảo đối với bạn là một ngày như thế nào?"
Oh! Cậu này mình biết.
Chà, cuộn tròn ngủ trong nhà, ăn một ít bánh "Bánh quí Bỉ."
Uh, khoan... Đừng, cứ viết hẳn ra "Bánh quế Bỉ,"
'vì có thể họ không hiểu được nghĩa đâu.
Được rồi. "Bánh quế Bỉ."
- Kimmie. - Ừm.
Um... Được rồi.
Cậu đánh nhé, "Đến một lễ Phục Hưng."
Oh, không. Khoan nhé. Như vậy nghe có vẻ kỳ lắm.
Cho vào là, "Đi đến một lễ hội Phục Hưng." í
- Hoàn hảo. - Tuyệt.
- Ừm, lễ hội Phục Hưng. - Tốt hơn rồi đó.
"Lễ hội" à? Thôi được rồi.
Xong. Còn tớ sẽ là, "Thi S.A.T.s."
Duh-doy.
Và tớ không thể mặc sợi nhân tạo được.
S... Hiểu. Được rồi.
- Đó... xong rồi đấy. - Chính là nó đấy.
- Bây giờ thì chúng ta chỉ cần ấn gửi thôi. - Oh, bùm.
- Boom! - Oh, trời ơi.
Khoan, khoan, khoan.
- Đã có phản hồi gì chưa? - Có thấy gì không?
- Vẫn chưa. - Được rồi.
Tớ không thấy gì ở tay trái nữa rồi.
- Có gì? Có gì chưa? - Thế còn bây giờ?
Có ai có thể nói cho tôi
vì sao tôi lại gọi cuộc họp khẩn cấp hôm nay không?
Nếu như là vì chuyện tắc phòng vệ sinh nữ,
thì tôi có thể hoặc không biết đâu.
Chúng ta sắp sửa mất Peter Crane...
và tài khoản 30 triệu đô đó.
Ah, Peter Crane... Tỉ phú công nghệ có tầm nhìn/đồ tồi đó hả.
Đúng, và cũng là một trong những khách hàng quan trọng nhất hiện tại của chúng ta.
Samit & Egg đang cố chiếm anh ta đấy.
Dĩ nhiên là, chúng ta không thể để mất được.
Um, tôi đã chuẩn bị báo cáo thể hiện thành công của chúng ta
với những công ty công nghệ.
Um, oh.
Không phải, đây là tuyển truyện tôi tưởng tượng về "Pretty Little Liars".
Tôi làm cho họ đều béo hơn và xấu xí đó.
Kimmie, chúng ta cần nhiều hơn là mấy con số để giữ được Peter Crane đấy.
Nên tôi đã mời anh ấy đến ăn tối tại Nuvolo.
Làm ơn đừng nói là chúng ta phải âu yếm thuyết phục Peter Crane
để anh ta ở lại nhé.
Tôi thực sự thà bị bệnh gout còn hơn đó.
Chà, nếu cô cần tôi làm bất cứ điều gì,
tôi cũng sẵn sàng!
Tôi rất trân trọng sự nhiệt tình của cô, Kimmie.
Nhưng cô không cần đến đâu.
Tại sao không?
Tôi nói thế nào cho khéo nhỉ?
Những chuyện này cần phải trưởng thành một chút.
Và còn phải thiếu một chút danh dự cá nhân.
Nói chuyện âu yếm với một người đàn ông cũng giống như một mà trình diễn vậy đó...
Tóm lại là phải trói anh ta với cái viễn tưởng đó.
Nhưng tôi có thể âu yếm mà!
Xin lỗi nhé, Kimmie... Nếu cô âu yếm, chúng ta sẽ thua.
Nên tối mai sẽ chỉ có Richard và tôi thôi.
Cô biết không, Kimmie? Tôi thấy thế trong trường hợp này là thắng đấy.
Một tối với Peter Crane dễ thành thảm họa lắm.
Với cả tôi dám chắc là cô có những chuyện vui hơn để làm trong tối nay mà?
Um...Ừm.
Đúng.
Không có một phản hồi nào sao?
Chà, khoan đã, này nhé.
Bộ... bộ cậu đang bảo tớ là cái thứ này nói
là ba cô nàng nóng bỏng như chúng ta
bị phớt lờ à?
Có thể chúng ta nên chờ lâu hơn một chút nhỉ.
Không có ích gì đâu. Chúng ta thế là xong rồi.
Tớ đọc là 24 giờ đầu tiên là quan trọng nhất đấy.
Nhưng đó là mấy vụ giết người.
Nhưng tớ nghĩ áp dụng ở đây, cũng thế.
Tớ chỉ không hiểu là vì sao chúng ta không thể gặp con trai theo cách-cũ nhỉ...
Cứ giả vờ bị xe ôtô đâm rồi chờ người đỗ lại thôi.
- Chúng ta làm gì có xe, Marika. - Oh, đúng nhỉ.
Tám triệu người ở New York, và chúng ta chẳng tìm nổi ba anh chàng để hẹn hò.
Thật là buồn quá.
Nhưng cũng cần đối diện đi... Chúng ta đâu phải là týp hẹn hò.
Nhưng không hợp lý một chút nào cả.
Tại sao không có người muốn hẹn hò với chúng ta chứ?
Viễn tưởng hóa.
Viễn tưởng hóa nào.
Tớ đã bảo các cậu là chúng ta sẽ nhận được phản hồi mà.
Ừm.
Kimmie, tớ siêu háo hức luôn.
Tớ không nghĩ là có người sẽ phản hồi hồ sơ của chúng ta,
và bây giờ chúng ta đã hẹn hò trên mạng rồi đó.
Ai mà biết máy tính có thể được dùng cho những chuyện tuyệt như thế chứ?
- Thế Marika đâu rồi? - Cậu ấy vẫn đang ở trong phòng tắm.
- Cậu đi gọi đi. - Oh. Được rồi.
Marika, thôi nào. Chúng ta không thể muộn được đâu.
Cậu biết mấy cái xe taxi đó không thích dừng lại vì chúng ta đâu mà.
Tớ vào đây.
Đừng có nuy đấy.
Có chuyện gì thế?
Tớ-tớ không làm được.
Cậu đang nói gì thế? Cậu đồng tình hẳn 200% cơ mà.
Đấy chỉ là khi tớ hưng phấn thôi.
Giống như là huấn luyện viên tennis cũ của tớ vẫn nói đó...
"Marika, cô ăn nói lớn lắm, nhưng tướng đi bóng thì quá tệ."
Tớ thấy sợ lắm.
Tớ không biết cách để nói chuyện với con trai.
Ý tớ là, nhìn tớ này, Kimmie. Tớ...
Tớ đã không mặc váy từ hồi lễ hội trường.
Này, tớ nhìn... đần lắm.
Tớ...
Thôi được, tớ-tớ nghĩ là cậu nhìn rất tuyệt.
Tớ nghĩ là các cậu nên đi mà không có tớ.
Không đời nào.
Tối nay một anh chàng ngoài đó phải rất may mắn mới được gặp cậu đấy.
- Thật chứ? - Uh, thật.
Cậu là một huấn luyện viên tennis rất-nóng-bỏng. Được chứ?
Cậu có đường cong tuyệt nhất của phố Fifth Avenue bên này đấy.
Tuyệt.
- Ừm, cậu nói đúng đấy. - Được chứ?
- Được, được rồi. - Cùng ra khỏi chỗ đó đi nào.
- Đến lúc chơi thật rồi. - Được rồi. Cho tôi vào đi, huấn luyện viên.
Được rồi. Nhất định rồi.
Nhưng, tớ cũng phải nói với cậu là...
Tớ đã quên mất cảm giác thoáng mát nhiều thế nào
cho phần dưới khi cậu mặc mấy món này đó.
Đúng đó. Chỉ... Oh! Oh!
Được rồi, các cậu.
Um, trước khi mấy anh chàng đến đây,
tớ thật sự chỉ muốn nói là
tớ có hóa phép hồ sơ của chúng ta một chút.
"Hóa phép" á?
Hay thay đổi thôi... Sao cũng được.
Cái gì?
Cậu đã thay đổi bao nhiêu hả, Kimmie?
Um, có thể chỉ...
hay...
oh, và rồi tớ thê-thêm vào...
Xin lỗi.
Có phải ba quí cô có hẹn ba-và-ba không?
Uh...Đúng.
Xin chào.
Tôi là Kimmie,
người mẫu cao cấp đến từ Nga - Kiev.
Đã bảo rồi mà.
Vậy, tóm lại là, cậu đã nói dối.
Nhưng có hiệu quả mà.
Là bản thân thì chúng ta không được gì,
nên tớ mới phải viễn tưởng hóa một chút.
Và bây giờ chúng ta có ba anh chàng ngoài kia rất nóng lòng luốn gặp chúng ta đấy.
Thôi được, vậy tớ là ai?
Cậu là nhà thực vật nổi-tiếng-toàn cầu
mà thích sưu tập cây cảnh quí và hiểu rất sâu về các loại bụi rậm.
Thôi nào. Tại sao tớ không làm người mẫu được?
Cậu bảo tớ nhìn tuyệt mà.
- Chúng ta không thể cùng là người mẫu được, Marika! - Ohh!
Như thế nghe giả lắm.
Thôi được. Thôi được. Thôi được rồi.
- Và, Helen-Alice. - Mm-hmm.
Cậu là một nghệ sỹ xăm những hình đơn giản...
- Ohh. - ...và cũng chơi
kèn oboe phụ cho nhóm New York Philharmonic.
- Nhưng, cậu đang nhắm đến vị trí chính. - Kimmie, như thế là tệ lắm đó.
No comments yet. Be the first to leave one.