The first 200 lines.
LIMITLESS - TRÍ LỰC SIÊU PHÀM
S01E01 - Pilot
*Biên dịch : Anh Kiệt, Minh Nhựt Lê, Little Prince, Tracy Ton.
*Biên tập : Tracy Ton. -- The Vampire3X Subteam --
Này, đứng lại!
Cậu. Xuống hành lang đó đi!
Cậu. Lại đằng kia!
Đi, đi nào!
Đứng yên! Giơ tay lên!
Chào.
Tôi tên là Brian Finch
và điều đầu tiên bạn nên biết là
tôi không làm gì phạm pháp cả.
À thì, không phải theo kiểu dẫn đến
việc bị dí súng vào mặt.
Tôi sẽ giải thích.
Cũng có vài lỗi từ nhỏ đến lớn.
5 lần bị đuổi học,
4 tội nho nhỏ,
3 lần làm ID giả,
2 lần nỗ lực học lại lớp 11,
và một lần thử thuốc lào.
Tôi luôn nghĩ là mình sẽ tìm được điều gì đó khác biệt.
Điều gì đó thật là...
tuyệt vời chăng?
Chẳng hạn như việc này.
Tôi yêu nó.
Khi bố hỏi tôi có dự định gì cho bản thân,
Tôi thực sự có nhiều thứ để nói.
Rồi thời gian trôi qua.
Mọi người xung quanh bạn bắt đầu trưởng thành,
và khi cơ hội mãi chưa tới,
mọi người đều bỏ đi.
Eli, chàng trai tham gia ban nhạc cùng tôi,
cậu ấy là người đầu tiên bỏ đi.
Cảm giác như không ai nói với bạn
đó là một trò chơi thay đổi đến chóng mặt.
Có một công việc, kết hôn,
có một cuộc sống, bạn còn chờ gì nữa?
Bài hát sẽ có thể dừng chơi bất cứ lúc nào.
Đó là vấn đề.
Con không thực sự gọi đó là một ban nhạc.
Đó là một dự án, ừmm,
và nó có tên riêng, nhưng...
con là người duy nhất tham gia, nên chúng con sẽ tự phát hành...
Vậy là, khi anh nói có mình anh tham gia,
khi thì anh nói "tụi anh", ý anh là...
Ý anh là chính anh.
Mm-hmm.
"Anh" là "tụi anh"
Hoặc có cách nói khác?
Tụi anh nghĩa là anh, anh cũng là tụi anh?
Dù sao thì, nó gọi là "Cặp đôi tái sinh".
Và tuần tới album sẽ có trên Bandcamp.
Tuyệt đó.
Phải không? Rất thú vị! Oh!
Vậy, Brian, bố nghe được chứ?
Uh...
Nó hiện đang gặp trục trặc.
Ừm, nhưng con sẽ cho bố biết ngay khi có.
Tốt.
Ai muốn ăn tráng miệng?
Con. Con nữa.
Tất cả nhé? Vâng.
Bố? Dennis?
Bố. Dennis, Dennis...
Anh không sao chứ? Bố? Cố lên nào.
Đó là lần đầu tiên bố tôi bị đột quỵ.
Còn nhiều lần nữa.
Ba lần trong hai tháng tiếp theo, ấy vậy mà
vẫn chưa ai tìm ra được nguyên nhân.
Bố ơi.
Brian hả con.
Xin lỗi con đến trễ.
Con đã biểu diễn đến tận
hai giờ sáng.
Và Jason ở câu lạc bộ lại quên trả tiền cho con.
Hôm nay con cần quay lại đó.
Mà thôi. Bố đừng bận tâm.
Bố khỏe chứ? Kiểm tra sao rồi ạ?
Bác sĩ có nói gì không?
Không.
Chắc lần này sẽ có kết quả thôi, hmm?
Bố biết gì không? Con đã nghĩ
là con nên ghé về nhà một thời gian.
Bố biết đó?
Chỉ đến khi họ tìm ra chuyện này.
Chờ chút. Con muốn trở về nhà?
Vâng... Không phải vì con cần đâu ạ.
Uh, bố không biết nữa.
Bố có mẹ con rồi mà.
Bố cũng tự đi lại xung quanh được.
Con sẽ làm gì?
Ý bố là sao?
Con đang đề nghị việc gì, Brian?
Con sẽ giúp bố như thế nào chứ? Nói xem.
Ông ấy không có ý khắt khe , không phải vậy.
Nhưng ông ấy đã ngầm nói nhiều thứ hơn thế.
Giúp đỡ bố ư?
Tôi chỉ vừa đủ lo cho mình.
Những người khác đều có sự nghiệp.
Còn tôi? Tôi chỉ làm thời vụ.
Manchester-Reid là tập đoàn ngân hàng lớn thứ tám
hoặc thứ chín ở phố Wall,
tùy vào cách anh đánh giá.
Mọi người ở đây vừa tham gia
một chuyên đề nghiên cứu về quấy rối tình dục
-theo nghĩa vụ thôi--
và sau đó họ ký một tờ đơn xác nhận đã tham gia.
Đây là các tờ đơn đã ký kết,
kia là hồ sơ của các nhân viên.
Công việc của anh là xếp mỗi tờ đơn vào đúng hồ sơ.
Chúng ta có 22,000 nhân viên.
Chắc nó sẽ tốn mất hai tuần đó.
Jessamyn Eubanks.
Tôi đâu có chia tay Teddy; tôi không nhận nhẫn thôi.
đâu có nghĩa là chia tay.
Không, nó không...
Brian.
Brian!
Ờ. Tôi đang, uh...
... Eli?
Cậu đang làm gì, uh cậu đang làm gì ở đây vậy?
Mấy người ngoài kia nói với mình là
nhân viên thời vụ đang ngáy trong này.
Không thể tin được lại là cậu.
Cậu là nhân viên đầu tư ở đây à? uh.
À, ý mình là, mình không gọi nó là ban nhạc
thật sự được. Ừm...
Nó là một dự án.
Ờ, nhưng, mình là người duy nhất tham gia.
Ê, mình rất mừng cậu vẫn sáng tác.
Thật tuyệt.
Nè, cậu có bản thu trên điện thoại không?
Cho mình nghe liền đi.
Eli...
Chẳng có album nào cả.
Mình không viết bài nào suốt...
Chúa ơi, suốt hơn một năm rồi.
Sao vậy?
Mình không biết nữa.
Mình chỉ...
không thể tập trung được.
Bố mình bị bệnh.
Ông ấy bệnh sao?
Họ không chắc chắn.
Nếu ông ấy không khỏe lại...
Mình muốn nói là, ông ấy có thể chết.
Ông ấy thấy mình làm được gì chứ?
Cậu biết không, mình có thể giúp đó.
Giờ cậu mang theo cả kẹp tiền thế à?
Ừ.
Mình nhận phần thưởng cao nhất quý vừa rồi
và họ cho mình thứ này.
Phải rồi. Nó có chữ viết tắt tên mình này..
Ngầu ghê. Ừ, mình biết...
Lúc 20 tuổi mà thấy cái này mình sẽ tự đấm vào mặt ấy chứ.
Đây.
Được rồi... Nhận đi.
Nó sẽ cho cậu một...
một bước khởi đầu nhảy vọt.
Nó là gì vậy? Một dạng thuốc tốc độ sao?
Không.
Đó không phải thứ mình...
Cậu từng nghe
thuốc kích thích não chưa? Mm-mm.
Thuốc tăng khả năng nhận thức, kỹ năng xã hội?
Nó giống vậy đấy.
Nhưng tốt hơn.
Tốt hơn nhiều .
Mình không nghĩ là... Này, Brian...
Mình không nghĩ là cậu hiểu
mình đang đưa cậu thứ gì.
"Một bước nhảy vọt."
Okay.
Tôi có gì để mất đâu?
Tới... luôn... nào.
Vâng, con đã điền
đơn nhập học trường kinh doanh của anh ấy rồi.
Dạ, cả bài tiểu luận luôn.
Chà, đùa vui lắm, Eli.
Anh ấy thông minh thật mà mẹ.
Chỉ là...mẹ biết đó, anh ấy là Teddy.
Được chứ? Và con không nghĩ
tụi con nên đính hôn vào lúc này...
Và rồi nó xảy ra.
Chân lý hiện ra trước mắt tôi.
Bộ não của bạn là một phép màu,
nhưng nó hoạt động không hiệu quả.
Có một mê cung trong đầu của mỗi người,
một mớ hỗn độn thiếu các mối liên kết
và tiềm năng chưa được khai thác.
...đơn xin nhập học. Vì anh ấy sẽ không làm vậy.
Nhưng giờ đây, bỗng dưng, tôi có thể tiếp cận...
...vì anh ấy là Teddy.
...đến từng tế bào trong não.
Gã đó trông mặt quen nhỉ?
Anh là ai?
Cậu biết anh ta là ai mà.
Cậu nhớ được nhiều thứ hơn cậu tưởng.
No comments yet. Be the first to leave one.