The Air I Breathe

The Air I Breathe

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Air I Breathe 720p BluRay DTS x264-CtrlHD v
A Commentary by ngphuocdai2401
Khớp 100% bản CtrlHD - Mình Resynced - Không dịch sub này

Tags

BluRay
x264
720p
720
TS
HD
Published on: 2011-10-15
Downloads: 63
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Cảm xúc, nó giống như ngọn sóng, không tồn tại lâu nhưng luôn có cá tính riêng của mình.

Tôi luôn luôn tự hỏi, khi mà một con bướm từ bỏ sự an toàn trong kén bay ra,

liệu nó có biết rằng nó rực rỡ nhường nào?

Hay nó chỉ nghĩ rằng mình vẫn là một con sâu bướm ?

Khi tôi còn bé, tôi đã biết bí mật của cuộc sống hạnh phúc.

Tuân thủ luật lệ, học chăm chỉ ở trường,

và nếu bạn học giỏi ở một trường, thì phần thưởng sau đó sẽ là những ngôi trường mới.

Và những ngôi trường mới khác,

sau đó, bạn nhận được thứ tốt nhất mà cuộc sống trao tặng,

một công việc, tiền bạc, và một tương lai phía trước,

bị lấp đầy bởi những theo đuổi cho những ham muốn.

Nó đang tăng thêm 1/4 điểm. Chặn nó ngay giờ đi.

Và đây là nơi tôi từng sống.

Cuộc đời "hạnh phúc" của mình.

Tôi ghen tỵ với những kẻ chưa bao giờ tự hỏi điều đó. Giống như tôi?

Tôi cần một con đường rút lui.

- Như thường lệ. - Chắc rồi.

Tôi có...

Đây là vài thứ mà tôi hy vọng là anh có thể...

Anh có thể nhận được một chút... Nhìn vào đó này.

- Có chuyện gì xảy ra hả? - Không đâu.

Công ty âm nhạc anh mua cổ phần làm ăn rất phát đạt.

Và với cổ phiếu đang lên của anh,

chúng ta có thể... Anh có thể...

Có lẽ anh nên đầu tư nhiều hơn.

Không. Đầu tư nhỏ thôi. Hãy cứ để nó thật đơn giản.

Chỉ cần... Anh chỉ cần...

Anh sao vậy?

Đôi khi những hiểm nguy phía trước lại là cơ hội duy nhất mà ta có.

Nhưng anh lại không có vẻ đang muốn tìm kiếm cơ hội.

Tôi chưa hề kể về mình bao giờ mà.

Tôi xin lỗi. Anh đúng.

Đây không phải việc làm ăn của tôi.

Vui lòng, không cần bận tâm đến tôi khi đang cõng bất kỳ cổ phiếu nào của anh.

Tôi sẽ không bao giờ làm thế.

Tôi chẳng gì phải lo sợ cả.

Tôi thừa biết rằng anh sẽ không bao giờ làm thế.

Vậy đấy, sự thay đổi bắt đầu từ đâu nhỉ?

Và làm thế nào ta nhận ra khi chuyện đó xảy đến?

...và cô ta vẫn đang rền rĩ về nó, vẫn đang kêu lên

"Làm ơn. Nó làm đau tôi đó"

- Cảm ơn vì nhắc nhở. Tôi nợ anh lần này - Phải rồi. Back-door girl.

Được thôi. Mà này, đó là hàng xóm tôi đó.

Chúng ta sẽ đến đó tối nay Được rồi, giờ thì nghe này.

Được rồi. Giờ là một thỏa thuận nghiêm túc đây.

Tý ra khỏi phòng hãy tránh xa mọi thứ đừng có làm bậy quanh đây.

Chúng ta vào trong, chúng ta đặt cược, chúng ta thu lượm, chúng ta phắn ra ngoài.

Người mà ta đã hối lộ ở trong đó, anh ta đã có tên con ngựa thắng cuộc.

Và nhớ này, lũ bã đậu tỷ lệ cược là tám ăn một nhé.

- Phải rồi. - Nghe chắc ăn đấy.

Được rồi, chúng ta sẽ gặp nhau ở tầng dưới vào lúc bảy giờ đúng.

Và lũ chúng mày hãy giữ mồm giữ miệng, nhất là mày, cái thằng chó đẻ.

- Jeez. - Đừng lo. Chúng tôi sẽ làm được mà.

Này! Con ngựa thắng cuộc? Tên nó là gì vậy?

Nhớ lấy này.

Butterfly (Bươm bướm).

Ông cần gì không?

Tôi muốn đặt cược cho con Butterfly.

Trong lần đua tới.

Tôi dùng cái này được không?

Chắc rồi. Bao nhiêu.?

10.

$10,000 nhé.

Đợi đã.

20. 20.

Có thể... 50 thì sao nhỉ?

Ông có đem nhiều như vậy không, thưa ngài?

Không, 'bởi vì nếu không,

ông có thể bị lấy đi mọi thứ từ căn nhà ông.

Cảm ơn.

Tôi sẽ phải xem bằng lái xe của ông.

Này, Louie, ghi lại thứ này đi?

Được rồi, 50 ngàn đô cho con Butterfly.

Các con ngựa đã được đưa tới cổng đua.

Và cổng đã mở!

Jello đã vượt lên phía trước nửa bước.

Alpha và Santana ngay sau nó, theo sau nữa là Shooting Star, Perpetrator,

Butterfly và Silky April.

Phía trong, Alpha đang di chuyển.

Nó với con Jello đang suýt soát nhau.

Đợi đã! Con Butterfly đang đi đến

- bằng cú vượt bất ngờ. - Cố lên, bé con.

Thật bất ngờ! Nó đang vượt qua con Alpha.

Đang vượt Jello. Butterfly đã dẫn đầu!

- Phía ngoài tốp đua. Đó là con Butterfly... - Thế chứ!

... theo sau là Alpha và Jello.

- Ôi lạy chúa! Nó ngã rồi! - Chuyện quái gì vậy?

Butterfly bị tuột phía sau, và thế là Alpha đang vượt qua nó!

- Thật là một tai nan kinh khủng... - Khốn nạn!

...thưa quý vị! - Khốn kiếp!

Và con Jello đã băng qua vạch đích. Jello đã chiến thắng.

- Các người muốn gì ở tôi vậy? - Câm mồm!

Làm thế nào mà mày biết chỗ này?

Làm sao mà mày... Tao đang hỏi mày đấy! Một câu hỏi quá dễ còn gì nữa!

Được rồi, làm đi.

- Mày làm việc cho cảnh sát hả? - Không.

- Tôi đến thử tý bài bạc thôi. Tất cả có thế. - Mày chỉ đến đặt cược?

Chẳng ai đến đây nếu họ chỉ giống như một thằng tập tành cá cược cả!

Làm ơn mà, tôi xin lỗi, Del. Tôi không có ý bỏ chạy.

Tôi chỉ định đi...

Mẹ kiếp

Khốn kiếp.

Mày đặt cược con Buttterfly.

Đúng vậy.

Mày có biết về thằng đã nhận hối lộ.

- Không hề. Tôi... - Nhìn xem,

dừng nói dối tao. Làm thế nào mày lại biết?

Thôi nào! Thôi nào! Thôi nào! Sao mày lại biết về đứa nhận hối lộ?

Tôi nghe lời khuyên của đồng nghiệp, với lại tôi...

Tôi thích loài bướm.

- Mày thích cái gì cơ? - Loài bướm.

- Loài bướm. - Tôi yêu bươm bướm.

Thằng này thích loài bướm. Tên con ngựa là Butterfly, vì thế cho nên,

và nó tìm đến thằng ăn hối lộ.

- Mày biết tại sao người ta gọi tao là Finger không? - Không.

À, ngài Parks ở đây biết rõ sao người ta gọi tao là Finger.

Vì hai tuần trước đây, hắn cũng đến đây

vì hắn cũng tự nhiên thích cá cược.

Này, tôi có bỏ chạy đâu mà.

Tôi vừa lấy tiền từ chỗ của chị tôi! Tôi định mang đến trả!

Hắn mất tích. Và thay vì trả lại cho tao những thứ hắn nợ tao,

hắn đã làm gì nhỉ?

- Hắn cố bỏ chạy. - Tôi không bỏ chạy.

Tôi thề có chúa!

Chuyện gì với mấy thằng như mày đây?

Mày đến đây, mày phạm một sai lầm ngu ngốc, và giờ thì sao nữa?

Và tao biến thành một thằng độc ác? Là thế hả? Vì đây là việc của tao sao?

Tao không thích nghe opera? vì thế tao đến đây, và thế là thành người xấu à?

Mày nghĩ mày thích thứ này à?

- Ông nghĩ tôi thích sao? - Tôi... không... biết.

Phải, tao không thích chút nào. những kẻ như mày,

và anh nữa, ngài Parks.

Anh biết đấy. anh đã không cho tôi được lựa chọn.

Không. Ông còn lựa chọn khác. Chị tôi có tiền! Tôi...

Không! Không!

Mẹ kiếp không đời nào!

Ồ, mẹ kiếp! Thằng chó đẻ!

Mày có hai tuần để trả lại tao tiền. Mỗi ngày mày trả chậm, tao sẽ cắt một ngón tay

Anh định đi đâu?

Anh.

- Nhưng tôi... - Anh kẹt ở đây rồi.

Không, tôi không.

Ngồi xuống.

Anh làm cho Finger, phải không?

Anh có nhà đẹp. Công việc ngon nghẻ.

Đáng lẽ anh phải hài lòng về điều đó. Thì anh lại vứt bỏ hết chúng đi. Vì sao thế?

- Làm ơn. Tôi không biết. - Sao anh lại làm điều này?

Tôi không biết. Tôi là thằng ngốc mà. Tôi làm gì nghĩ được thế đâu.

- Tại sao anh làm thế? Tại sao anh làm thế? - Làm ơn đi mà.

Dừng lại!

- Tại sao anh làm thế? - Tôi không biết!

- Anh có biết. - Không biết!

- Anh có! - Tôi không mà!

- Không! - Nói cho tôi đi!

Tôi...tôi...

Đây, cầm lấy

Đi đi.

Đó là tất cả những gì tôi có thể cho ông.

Khoan đã.

Tôi nên làm gì với thứ này đây?

Tôi cũng không biết nữa.

Khoan đã.

Khoan đã.

Làm ơn.

Đôi lúc, bị đẩy đến mức đường cùng có thể đem đến một kinh nghiệm tự do.

Hôm nay, tôi nhìn mọi thứ theo cách khác.

Tôi thấy nhiều tiền được giao dịch ở nơi này, ngày nào cũng giống ngày nào.

Tôi thấy chiếc camera ghi lại toàn bộ chuyển động của tôi.

Tôi thấy nút báo động mà người thu ngân sẽ nhấn, để báo động cho cảnh sát.

Và khi cái nút ấy bị nhấn,

Tôi biết rằng cảnh sát sẽ tới đây trong chưa đầy năm phút,

và đó là khoảng thời gian tôi có,

để thực hiện kế hoạch tẩu thoát của mình,

nếu giả giử là tôi đã có.

Và cuối cùng, tôi thấy một cái túi sách phía trên băng chuyền, đựng đầy tiền.

Chẳng có ai thấy nó. Nhưng tôi biết nó ở đó.

Tất cả mọi người ở yên đó.

Ở yên đó.

Tất cả ở yên đó.!

Anh bạn, sao điên thế. Anh ổn chứ?

Anh ổn chứ?

Đi nào! Di chuyển! Di chuyển

Cảnh sát đây. Anh đã bị bao vây.

Đừng cố bỏ chạy, hay làm hành động khác.

Bỏ vũ khí xuống, khoanh tay lại,

và đi bộ xuống phía nam của tầng trệt.

Đặt cái túi và khẩu súng xuống!

Đây là cảnh báo cuối.

Bỏ vũ khí xuống, hoặc các anh sẽ bị bắn!

Hãy gọi cho... Chúng ta cần đưa anh ta lên trên...

Thưa ngài, ngài có thể kể cho tôi chuyện gì đã xảy ra với ngài không?

- Tôi không biết. - Thưa ngài,

ngài có thể nhớ chuyện gì đã xảy ra với ngài không?

Tôi không biết. Anh kể với tôi.

Quá lâu để tôi có thể nhớ, Vì tôi chưa bao giờ thua trong đánh nhau.

- Cố lên, Markie, nhanh lên nào! - Em không cố được nữa! Không thể chạy thêm nữa đâu!

Tôi đánh nhau giỏi không phải do to con hoặc nhanh nhẹn hay tương tự.

Tôi đánh nhau giỏi vì tôi có thể nhìn thấy được tương lai.

Việc nhìn thấy tương lai chỉ đến từ những thứ nhỏ nhặt,

như sự phản chiếu của một tấm kiếng vỡ.

More Vietnamese subtitles for The Air I Breathe

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left