The Odd Couple II

The Odd Couple II

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Odd Couple II 1998
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

other
Published on: 2011-08-25
Downloads: 36
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Sarasota, Florida 30 Năm Sau

Chúa ơi.

CẶP ĐÔI KỲ CỤC PHẦN NHÌ Dịch phụ đề: QKK

Mấy con gà già trên khán đài còn giỏi hơn mấy con gà trẻ trên sân.

- Hắn vừa suýt đánh trúng một người trong đám đông! - Đám đông? Nhét vô một chiếc xe còn hết.

Có lẽ hắn nên đón nhẹ cú đánh.

Gã đó còn không đón nhẹ được một cành hoa nữa.

Bây giờ hắn lại xoay quá trớn.

Đừng cằn nhằn. Ít nhất hắn cũng làm êm dịu chỗ này.

Lỗi!

Tôi ghen tỵ với anh vì đã ủng hộ đội Mets.

Dám chắc là anh đã quên đội New York rồi.

Tôi biết làm gì?

Họ bán tờ báo cho một người Úc.

Cũng may đó không phải là người Nhật.

Nếu không thì tôi còn không đọc được kết quả trận đấu nữa.

- Oscar! - Chào Peaches.

Tôi có một bữa tiệc tối thứ Sáu, Chúng tôi đang thiếu một người đàn ông.

Abe đây thì sao? Hắn là một người hơi bị thiếu đó.

Anh có thể chạy, Oscar, nhưng anh không thoát được đâu. Tạm biệt.

Đúng là một thành ngữ kinh điển.

Tôi ghét phụ nữ nói năng kiểu Muhammad Ali.

- Ê, Conchita! - Hôm nay thua nặng hả, Oscar?

Phải, tôi muốn tự tử đây. Nếu tối nay tôi gọi 911, có cơ hội nào được hô hấp nhân tạo không?

Phải, một nụ hôn say đắm.

Anh không còn khoái nhìn mông đẹp nữa sao?

Tôi không được phép nhìn tới thịt bò nữa.

làm sao tôi dám nhìn một cái mông?

- Tối nay anh có tới chơi bài không? - Tôi sẽ tới trễ.

Tôi phải đi chia buồn.

Một người bạn chung tòa nhà vừa chết.

- Chết vì lý do gì? - Hắn bị sét đánh trên một sân golf.

Đáng lẽ hắn nên dùng gậy gỗ.

Tìm hiểu coi căn hộ hắn đã thuê giá bao nhiêu. Tôi đang tìm một căn hộ rẻ hơn.

Hẹn gặp lại tối nay.

Mình vẫn thường thảy trúng phóc mà.

Vợ tôi và tôi đã chán chuyện này lắm rồi! Tôi sẽ đút đơn khiếu nại.

- Ông có định dọn hay không? - Tất nhiên.

Bất cứ gì mấy con mèo chừa lại, tôi sẽ giải quyết sau.

Oscar đâu?

Tới ngay! Tới ngay!

Không ai được tố. Giữ nguyên đó. Tôi sẽ tố thêm.

- Sao rồi, các cô gái? - Ai cũng đậu ngoại trừ Esther.

- Esther, bà chưa quyết định được sao? - Ai biết? Tôi không thể thấy các con số.

Sao chúng ta không chơi bộ bài lớn hơn?

Chúng tôi đã thử rồi, nhưng bài lớn làm tóc giả của Abe bay đi mất.

Không còn nữa đâu. Đây là thứ mà anh có thể bơi trong đó.

Nếu anh đi bơi với tấm thảm đó, người ta sẽ tưởng anh là con hải ly đang xây đập.

Ai ăn bánh bông lan chanh không cholesterol, không béo, không mùi vị?

- Của tôi. - Một cái bánh bọt biển cho Millie.

- Cám ơn, anh trai. - Không có chi.

Wanda, đồ phù thủy, bà biết là nước hoa làm tôi hứng cỡ nào mà!

Anh thích thiệt hả?

- Phải, và tôi đã thấy bài của bà! - Ổng vẫn luôn làm vậy với tôi!

Đừng lo. Hôm nay tôi đã mất rất nhiều tế bào não, tôi đã quên hết những gì vừa thấy.

Cũng giống như ông chồng thứ ba của tôi, cầu cho linh hồn ổng được yên nghỉ.

Làm sao bà biết ổng đã chết rồi? Có khi ổng chỉ tháu cáy thôi.

Ai ăn bánh tráng với phô-mai sữa và ớt bột?

- Cái đó của tôi, Oscar. - Một dĩa thức ăn giảm béo...

kiểu Mexico cho quý cô Abromowitz.

Và một soda anh đào cho Abe.

- Abe đâu? - Đây.

Ồ, hãy ngồi lên chồng báo. Tôi không thấy anh được.

Cái này không phải anh đào, nó là chanh.

Bây giờ là anh đào.

- Ai đang tố? - Millie đã tố thêm 25 xu, bây giờ là 33 xu.

Cần phải có thần kinh thép để chơi ván bài này.

Để tôi. Để tôi nghe.

Chẳng bao giờ chơi xong ván bài này.

Được rồi, tôi tới đây! Cho dù đó là ai, thứ Năm tôi sẽ trả.

- Giọng nghe tốt đó, Tía. - Brucey! Con khỏe không?

Tạm ngưng đi! Đó là con trai tôi ở California.

California, chị tôi đã mất ba bộ răng giả trong những lần động đất.

- Làm sao bả ăn? - Bả nuốt trộng.

- Con vẫn còn là một diễn viên chớ? - Phải.

- Con vừa được CBS mời, con có thể cần một phi công. - Thật xuất sắc!

- Thằng nhỏ tôi có thể cần một phi công. - Nó có máy bay riêng à?

Một phi công là một chương trình truyền hình thử nghiệm.

Đó không phải là lý do con gọi. Con có tin vui, tuần này con sẽ kết hôn.

- Kết hôn? Tại sao? - Bời vì con yêu nàng, đó là lý do.

Con chưa nói đó là một cô gái. Nếu con hạnh phúc thì Cha cũng hạnh phúc.

Thằng nhỏ tôi sắp kết hôn.

Vậy là tiêu tan hy vọng cuối cùng cho Rachel của tôi rồi.

Đó là chiều Chủ nhật. Cha có tới được không?

Ngựa đua còn không cản được Cha. Ở đâu vậy?

- Tại nhà mẹ cổ ở San Malina. - Nói lại tên coi.

San Malina. Khoảng 2 giờ phía bắc L.A. Tụi con sẽ gởi địa chỉ.

Nếu không phải Cha tò mò quá, con lấy ai vậy?

Cổ là một nữ diễn viên. Cổ đẹp. Cổ rất tài năng và rất thông minh.

- Và cổ yêu con trai ông. - Cha đã yêu cổ rồi. Vậy cổ là ai?

- Chuẩn bị tinh thần để nghe đi, Tía. - Cần phải chuẩn bị tinh thần sao?

Cổ không phải là một cầu thủ bóng chày cao hai mét đó chớ, phải không?

- Miễn là cổ ốm. - Cha không nghe được.

Con gái của ai?

Ai?

Ôi, Chúa ơi!

Xin lỗi.

Cô ơi?

Xin lỗi, nhưng không biết tôi có thể đổi chỗ ngồi qua khu không hút thuốc không?

Nguyên chiếc máy bay đều không hút thuốc. Không có ai hút thuốc trên một chiếc máy bay.

Tôi hiểu, nhưng có khi người làm vệ sinh cho máy bay ở phi trường...

...đã hút thuốc trong này. Tôi rất nhạy cảm với cái đó.

Tôi xin lỗi, nhưng máy bay hết chỗ rồi.

Không phải chỉ là khói thuốc.

Người phụ nữ ngồi kế tôi đang dùng một loại nước hoa mà tôi bị dị ứng.

- Tôi đã đổi chỗ cho ông một lần rồi. - Đó là bởi vì keo xịt tóc.

Tôi biết tôi có vẻ điên điên,

nhưng tình cờ tôi là một trong những ca siêu dị ứng. Cô cố giúp được không?

Ông muốn nói là ngửi từng người phụ nữ cho tới khi ông tìm được loại nước hoa mà ông không bị dị ứng?

Tôi đã không phàn nàn về thức ăn. Tôi không có ăn, nhưng tôi đã không phàn nàn.

Ông đã đòi ăn cá mahi mahi Hawaii...

...và tôi đã nói với ông là chúng tôi chỉ phục vụ món đó trên những chuyến bay từ tây sang đông.

Tôi nghĩ là biết đâu họ còn một miếng mahi mahi trong chuyến đi.

Quên đi, tôi sẽ tự lo.

- Tôi có ít kẹo ho, nếu ông muốn. - Cám ơn, không.

Tôi có một cái khí quản nhỏ bất thường.

Nếu nó bị nghẹt, tôi có thể chết trong vòng hai phút.

Ông đang bị khó thở phải không?

Tôi bị căng thẳng tại vì Chủ nhật này con gái tôi sẽ kết hôn ở California.

Ở San...

- À, có một người bạn đón tôi. - Dễ thương quá.

Ông có sao không? Mặt ông xanh quá. Có cần thở oxy không?

Có, nhưng làm sao biết ai đã dùng nó trước đây.

Cô tiếp viên!

Xin lỗi.

Va-li của tôi đây rồi. Xin lỗi.

Chuyện gì đây?

Anh gọi cái này là gì? Đây là ngược đãi hoàng hóa!

Cái này là vi phạm luật liên bang Cô có thấy không?

Oscar?

Felix?

Oscar!

Felix!

Coi chừng!

Chúng ta còn chưa kịp chào nhau thì tôi đã bị gãy chân rồi.

Chỉ là trặc gân thôi mà. Chào, Felix.

- Chừng nào bị dằn thì hãy cho tôi biết. - Được rồi, đó là dằn.

Đây rồi, xong hết rồi.

Có lẽ ta nên ghé chỗ nào đó mua một cặp nạng.

Tôi sẽ để ý tới những tiệm bán nạng.

Chắc là có rất nhiều trên xa lộ.

Hãy vịn tôi và nhảy lò cò lên xe.

Đúng rồi. Bây giờ tới rồi.

Cúi xuống và lết vô chỗ ngồi. Anh hiểu tôi nói gì rồi phải không?

- Nếu có đau thì nói cho tôi biết. - Đau quá.

Tôi có ý hay.

Nếu có đau thì đừng có nói, dù sao nó cũng đau.

Khi tôi đếm tới ba, chúng ta sẽ đồng loạt hành động. Một, hai, ba!

- Ôi, Chúa ơi! - Tôi thích "đau quá" hơn.

Tôi lấy ít nước đá trong máy. Nó sẽ làm bớt sưng.

Tôi cần cái gì để bỏ đá vô.

Bỏ vô vớ anh đó! Tôi là gì, bác sĩ chỉnh hình hả?

Cho thuê xe

- Cái chân thấy khá hơn chưa? - Nó thành một miếng thịt đông lạnh rồi.

Thọc ra ngoài cửa sổ, nó sẽ ấm lại.

Tôi đói quá. Tôi chưa ăn gì từ tối qua.

- Trên máy bay không cho ăn sao? - Không, con cá của tôi đã bay về phía đông.

Đây là đậu phộng miễn phí của tôi. Ăn đi.

Nếu anh nhai liên tục, trong ba phút anh sẽ có bơ đậu phộng.

Anh có biết trong đậu phộng có bao nhiêu chất béo không?

Đó là chưa nói tới muối.

Tôi có thể bị đau tim ngay tại đám cưới.

- Tôi đã không gặp anh tám, chín năm rồi. - 17 năm.

Anh còn không nhớ được là chúng ta đã không gặp nhau 17 năm rồi nữa sao?

Tôi không quan tâm tới chuyện đó.

Vậy là tóc anh đã bạc hơn, tai anh đã bự hơn, mũi anh đã dài hơn...

nhưng anh vẫn còn giữ lại cái phẩm chất khó ưa, độc đáo, không chịu nổi...

...làm cho tôi bực bội đó.

Anh thì đã thay đổi. Khi tôi thấy anh ở phi trường,

tôi tưởng anh đã chết rồi và mẹ anh tới nói cho tôi biết.

- Tôi đã nghe câu đó trong chương trình Seinfeld. - Vấn đề là tôi đã nghĩ tới nó nhanh cỡ nào.

Mở cửa ra. Tôi muốn đổ nước ra ngoài.

Nó đang mở.

Xin lỗi, chắc là họ mới lau sạch kiếng.

Thấy khá hơn chưa? Sao vậy? Anh cũng bị trặc lưỡi nửa hả?

Tôi tự giận chính mình. Đáng lẽ tôi không nên kêu anh.

Chúng ta lúc nào cũng kỵ nhau. Chúng ta hòa hợp như dầu với yaourt đông lạnh.

- Nhưng dù sao tôi cũng mừng khi gặp anh. - Tôi cũng vậy, Oz.

- Hồi đó cũng hơi điên rồ hả. - Từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn.

Tôi nghĩ tôi cũng y vậy. Tôi ghét bừa bãi và lộn xộn.

Tôi đã tới một nhà thôi miên để trị bệnh.

- Không hết, phải không? - Không.

Hắn tới trễ. Tôi đã dọn dẹp phòng hắn và bỏ đi.

Anh nên rời xa lộ. Tôi muốn đi tiểu.

Cháu khỏe không, nhóc?

Cháu là bồi bàn hả? Cháu muốn gì?

- 5 đồng. - Sao lại phải đưa cháu 5 đồng?

Bạn ông nói ông sẽ đưa để cháu nói cho ông biết ổng đã bị nhốt trong toilet.

Sao anh lại hứa với nó 5 đồng? 25 xu cũng đủ rồi.

Chúng ta đang đi trên xa lộ nào đây?

- Xa lộ 405. - Tôi nghĩ cái bảng đằng kia nói là 101.

Nếu anh không đủ trí khôn để đi tiểu ở phi trường,

thì làm sao anh biết cái bảng đó nói gì?

Đọc và tiểu là hai chuyện khác nhau.

Ở tuổi anh làm được một chuyện là may mắn rồi.

Con gái anh có giống anh không? Nó có dọn dẹp sau khi đãi tiệc không?

Con gái tôi rất tuyệt vời, và con trai anh may mắn lắm mới lấy được nó.

- Để tôi nói với anh một chuyện khác. - Xin đừng. Đó là lý do tôi dời đi Florida.

Nếu tiếp tục như vậy, tôi sẽ chuyển tới tận Guatamala.

Tôi thấy vậy là tốt.

More Vietnamese subtitles for The Odd Couple II

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left