The first 200 lines.
BẮC BĂNG DƯƠNG, THẾ KỶ 22
Vị trí hiện tại,
82 độ Vĩ Bắc, 5 độ Kinh Đông.
Ngay lúc này, từng tàu một đang tiến ra vùng đất dự kiến.
Radar không phản ứng.
- Đã tìm thấy mục tiêu, không còn nghi ngờ gì nữa. - Tốt.
Hãy thông báo đến từng tàu một.
Chính thức tiến hành triển khai theo chiến lược đã định.
Tuân lệnh.
Tàu từ số 1 đến số 4 triển khai quẹo phải.
Vì bão tuyết nên tầm nhìn bị hạn chế.
Hãy kiểm tra mục tiêu và vị trí các tàu đồng đội trên radar
Được rồi, cứ giữ nguyên như vậy mà bao quanh.
Không được sơ suất.
Tàu từ số 5 đến số 8 rẽ trái!
Đường chính diện tiến thẳng về phía trước!
Nó đã biến mất rồi.
Nói gì đó? Không hợp lý chút nào.
Thưa sếp, mục tiêu đã biến mất.
Nó đã thoái khỏi tay chúng ta
Utopia?
Đúng rồi, Utopia chính là một hòn đảo có hình dạng của trăng lưỡi liềm.
Một vương quốc hoàn toàn không có chiến tranh,
và cũng không có đói khổ.
Tất cả người dân ở đó đều được sống ăn bình hạnh phúc
Nói chung đó là một nơi lý tưởng,
một vùng đất thiên đường.
Không bao giờ sống trong đói khổ.
Vậy nghĩa là có thể ăn thỏa thích những món ngon vật lạ đúng không?
Không có chiến tranh, vậy có nghĩa là dân ở đó
toàn là những người lương thiện ha?
Có phải tất cả dân sống ở đó đều là học sinh ưu tú không thế?
Nếu vậy thì đâu cần phải kiểm tra hay thi cử nữa nhỉ?
Còn mấy tên bạo lực,
hay là mấy tên xấu tính chắc cũng không tồn tại đầu nhỉ?
Tại sao mình lại không được sinh ra ở vương quốc đó vậy?
Mấy tên bạo lực mà cậu nói...
Mấy tên xấu tính mà cậu nói...
Ây da, nghĩ đến ai vậy, Nobita?
Tớ đâu có nói ai đâu.
Còn cậu, dù sinh ở đâu đi chăng nữa
thì mãi vẫn là Nobita hậu đậu thôi.
Biết đâu ở đó mình sẽ trở nên giỏi giang như Dekisugi
Nè nè, vương quốc Utopia ở đâu vậy?
Quyển sách này là một tiểu thuyết do tác giả Thomas More sáng tác đó.
- Utopia chỉ là sản phẩm sáng tạo thôi. - Gì chứ?
Nói thế là vương quốc đó không có thật hả?
Tất nhiên là như vậy rồi.
Tuy nhiên, không thể nói rằng
tất cả mọi thứ trong tiểu thuyết này đều là hư cấu.
- Cái gì cơ? - Vì có giả thuyết
cho rằng Utopia được viết dựa trên hình mẫu thực tế.
Từ xưa, khắp nơi trên thế giới
cũng đều có truyền thuyết về vùng đất lý tưởng mà.
Ví dụ như truyền thuyết về hòn đảo huyền ảo Thule chẳng hạn.
Đó là một hòn đảo lớn từng tồn tại ở Bắc Băng Dương.
Nhưng rồi bỗng nhiên vào một ngày nọ nó đột ngột biến mất.
Ngoài ra còn có lục địa Mu và thành phố Atlantis đã mất tích dưới đáy biển.
Thì chẳng phải Long Cung Thành cũng biến mất dưới đáy biển Nhật Bản hay sao?
Đúng vậy, ngoài ra nghe nói còn có Đào Nguyên Hương nằm sâu trong vùng núi Trung Quốc
Và cả thành phố trên không Magonia nữa.
- Quả là một sự trùng hợp kỳ lạ nhỉ? - Đúng đúng.
Tuy chưa tìm ra, nhưng biết đâu Utopia vẫn đang tồn tại ở nơi nào đó trên thế giới.
Đúng không? Nó nằm ở đầu mới được.
Dưới đáy biển chẳng?
Hay ở trên đỉnh núi cao? Hay là lơ lửng trên mây?
Nobita, vào học rồi còn không chịu về chỗ hả?
Ôn bài thật kỹ thì mới tốt được. Nobita, em có nghe thấy nói không?
Nobita!
Điểm thấp như vậy là sao hả?
Shizuka ơi!
Hôm nay cậu có muốn chơi dây cùng với mình không?
Xin lỗi cậu nha.
Hôm nay mình phải về ôn lại bài kiểm tra rồi.
Ngày mai ôn bài cũng được mà.
Nhưng mà nếu không ôn liền vào hôm nay,
thì mình sẽ quên bài ngay đó.
Hẹn cậu khi khác nhau.
Nobita.
Nếu thấy rảnh quá thì mình sẽ cho cậu vào đội bóng chày của mình.
Cậu mà phạm lỗi thì mình sẽ đánh cho cậu bay lên bầu trời.
Khỏi đi, mình phải về ôn lại bài kiểm tra.
Ngày mai ôn bài cũng được mà.
- Nobita bị loại. - Nobita.
Nobita bị loại.
Nobita.
Nobita.
Quả đúng là đệ nhất ăn hại, làm gì cũng không xong hết.
Thưa mẹ, con mới về.
Con về nhà rồi đó hả?
Hôm nay là ngày thầy trả bài kiểm tra.
Có đúng vậy không, Nobita?
Dạ, đâu có, thầy đâu có trả bài nào đâu mẹ.
Mau đến hòn đảo phương Nam
Trời ơi, cậu đang làm cái gì đó?
Coi bộ cánh của thần kỳ này đã đến hạn sử dụng rồi đây.
Tiếp theo là... Cái này với cái này cũng hết xài được rồi.
Bảo bối của Doraemon
quả nhiên toàn mấy thứ đồng nát linh tinh.
Có gì liên quan tới cậu không?
Hết cách rồi, đành đem toàn bộ đi tái chế vậy.
Tới rác không gian bốn chiều!
Túi rác này là gì vậy?
Mình sẽ bỏ những món đồ đã hết sử dụng này vào bãi rác
không gian bốn chiều.
Tuy lượng rác có thể bỏ vào đã được quy định sẵn,
Nhưng mà...
Doraemon ơi, cậu cứ để đó đi.
Mình dọn dẹp cho. Doraemon đi dạo đi cho thoải mái nha.
Có ổn không? Nobita lâu lâu tự dưng tốt bụng ghê ta,
vì hiếm khi có dịp giống vậy.
Mình tranh thủ đi tâm tình với bạn Memo
mèo Mỹ lông ngắn mới quen biết gần đây.
Thôi đi nha.
- Việc còn lại trông cậy vào cậu nha. - Được
Nè Nobita!
Cậu mới vứt cái gì vậy?
Mình đâu có vứt cái gì đâu.
Trước giờ cậu chỉ cư xử tử hệ với mình khi có ý định giở trò xấu xa thôi.
Chắc chắn cậu lại vứt bài kiểm tra trứng ngỗng nữa chứ gì?
Đâu phải lúc nào mình cũng xơi trứng ngỗng đâu.
Có lúc 10 điểm, 15 điểm chứ bộ.
Bỏ ở đây còn lâu mới sai nha.
Cậu đó giờ lúc nào cũng vậy hết trơn.
Có giỏi thì học hành nghiêm túc hơn không?
Hơn ai hết, mình cũng muốn được sinh ra là con ngoan trò giỏi,
mà chẳng phải nhiệm vụ của Doraemon
là giúp mình trở nên tốt hơn hay sao?
Cái đồ robot ăn hại!
Đừng có đổ lỗi cho người khác chứ, cái tên vô dụng này.
- Hai đứa trật tự cái coi! - Con xin lỗi mẹ.
Ước gì Utopia có thật thì tốt biết mấy.
Thiệt tình... cái con bọ này lì ghê.
Đó, đó chính là...
Doraemon!!!
NOBITA VÀ VÙNG ĐẤT LÝ TƯỞNG TRÊN BẦU TRỜI
Đã tìm thấy Utopia rồi!
Utopia?
Là hòn đảo có hình trăng lưỡi liềm nằm lơ lửng trên không đó.
Không thể nhầm lẫn, mình dám chắc đó chính là Utopia.
Đã là đảo thì phải nổi giữa biển khơi chứ,
làm sao mà nổi trên mây được.
Nó không có nổi giữa biển,
nhưng mà nó nằm lơ lửng giữa bầu trời.
Cậu hãy nhìn ra ngoài thử đi, một đám mây cũng chả có.
Tuy biến mất trong chớp mắt
nhưng mà rõ ràng là mình đã nhìn thấy nó.
Tụi mình cùng đi tìm nó nha.
Đúng là từ xưa ở khắp nơi trên thế giới,
mọi người vẫn thường nhắc tới truyền thuyết
về thành phố trên không.
Nhưng có điều...
Báo thời gian!
- Nó là cái gì vậy? - Đây là bảo bối thế kỷ 22.
Thông qua nó, chúng ta có thể tìm đọc các bài phóng sự
mà bản thân muốn biết ở nhiều tờ báo khác nhau.
Mà để làm gì chứ?
Nếu như thật sự có một hòn đảo hình trăng lưỡi liềm lơ lửng trên không tồn tại,
thì chắc chắn phải có một vài thông tin chứng thực gì đó
đăng ở trên báo chứ.
Nhưng mình nghĩ không có đầu.
Mình nói thiệt mà không có xạo đâu.
Nếu vậy thì tìm thử là biết liền à.
Thấy chưa, có rất nhiều bài viết về nó luôn nè.
Nhất định Utopia thật sự tồn tại.
Xem ra đây toàn là mấy bài ký sự mơ hồ thì phải.
Nếu như cậu không tin thì đi tìm nó thử coi sao nha.
Đau quá à, có khi nào cậu trông gà hoa cuốc không...
Giờ đi bằng khinh khí cậu hay phi thuyền đây
Phí chuyển hả? Đỉnh của chóp luôn.
Chúng ta hãy cùng khám phá Utopia bằng phi thuyền nào.
Hai chúng ta sẽ được bay lượn thong dong qua các thời đại khác nhau.
Nhưng mà Doraemon làm sao mua nổi kia chứ?
Cậu chỉ toàn có mấy thứ đồng nát vớ vẩn thôi.
Còn lâu mới mua được thứ đắt đỏ như phi thuyền.
Quá sức rồi, bỏ qua đi.
Quá cái con khi ấy!
- Đi tìm hòn đảo Utopia sao? - Phải.
Mình đã thấy nó.
Chắc chắn Utopia thật sự tồn tại trên đời.
chắc chắn nó đang bay tự do trên bầu trời của các thời đại.
Nhưng mà mình còn phải ôn bài kiểm tra nữa.
Trời, nói nãy giờ cũng không ăn thua.
Hiện giờ Doraemon đang chuẩn bị phi thuyền cho tụi mình đi đó.
Phi thuyền hả?
Chúng ta sẽ dùng phi thuyền thám hiểm bầu trời bao la.
Đảm bảo là vui cực kỳ.
Vậy thú mình đi một lát thôi.
- Thuyết phục thành công! - Thám hiểm bầu trời bao la?
Coi bộ cũng thú vị đó nha.
Hai đứa mình cũng muốn được đi thám hiểm chung một lát.
Con sẽ đi học nhóm hả?
Dạ tui con hẹn nhau học nhóm ở biệt thự của nhà Suneo.
Con cũng đi chung với Nobita cho nên mẹ đừng lo nha.
- Thưa mẹ con đi! - À, khoan, khoan đã.
Đi cẩn thận nha mấy đứa!
Ơ kìa, trời đang nắng chang chang, vậy mà...
tự dưng trở mưa là sao?
Dạ, được, được.
Ông làm ơn hãy giao hàng trực tiếp tại đây giùm.
No comments yet. Be the first to leave one.