The first 87 lines.
Chapter 1 - "The Old Grist Mill"
Những gánh nặng của chúng ta
Ở nơi nào đó bị nhấn chìm
trong biên niên sử có một nơi chỉ vài người từng thấy ...
một vùng đất bí ẩn được gọi là vô danh, nơi
những câu chuyện bị quên lãng được phơi bày cho những kẻ dám đi xuyên qua
khu rừng.
...Antelope, Guggenheim,
Albert, Salami, Giggly, Jumpy, Tom, Thomas, Tambourine,
Chân vòng kiềng McCullen, Artichoke, Penguin, Pete, Steve,
nhưng em nghĩ cái tên tồi tệ nhất cho một con ếch là ...
Khoan. Khoan đã. Ờ, Greg...
...bọn mình đang ở đâu đây?
- Trong rừng. - Ý anh là...
- Bọn mình làm cái gì ngoài đây? - Bọn mình đang về nhà.
Greg, anh nghĩ bọn mình bị lạc rồi. Lẽ ra... bọn mình nên
- đánh dấu đường hay gì đó. - Em có thể đọc dấu vết
- của kẹo trong quần em. - Không phải.
Dù đang bị lạc, trái tim đau đớn của anh vẫn hướng về nhà,
tan nát từng mành, gào thét về phần mộ của mối tình đã chết của anh,
chỉ vì ...
- Em có nghe thấy không? - Có.
Em có nghĩ đó là một tay tâm thần vung vẩy cái rìu
ẩn náu trong bóng tối để chờ đợi những nạn nhân vô tội không?
Greg. Greg!
Greg, em lại kéo bọn mình vào rắc rối bây giờ.
- Bọn mình nên nhờ ông ta giúp. - Không, bọn mình không nên
- nhờ ông ta giúp. - Nhưng mà ...
- Shh! - Anh im thì có.
- Nín đi. - Shh.
Thánh họ.
Em có nghĩ là bọn mình nên nhờ ông ta giúp không?
Có lẽ tôi giúp được các cậu. Ý tôi là, các cậu đang bị lạc phỏng?
- Cái quái gì thế này? - Anh tự tát vào mặt mình
rồi em sẽ trả lời câu hỏi của anh và ...
Không phải, Greg. Não chim không đủ to
- để có thể nói. - Này, nói gì vậy hả?
Tôi chỉ nói là ... cô hơi kì quặc...
như là, không bình thường. Ý tôi là ... Ôi giời ơi.
- Ngừng nói chuyện với nó đi, Wirt. - "Nó"?
- Uh ... uh ... - Bọn bây làm gì ở đây?!
- Tự giải thích mau! - Gặp mấy đứa sau nhé. Chào.
Bình ... bình tĩnh nào quan bác.
Những gì ông làm ở đây là việc của ông.
Bọn tôi chỉ muốn về nhà với chân tay
- còn gắn vào thân. - Khu rừng này không phải chỗ cho trẻ con.
- Các cậu không biết có một con quái vật đang sống trong này à? - Quái vật?
Bọn tôi không biết gì cả.
Chỉ là hai chú bé muốn tìm đường về nhà thôi.
Vậy thì chào mừng tới Vô Danh nhé mấy đứa.
Các cậu lạc xa hơn mình tưởng đấy.
Tôi tìm thấy căn nhà này bị bỏ hoang và sửa lại
cái cối xay. Cậu và em trai nên ở lại đây
- cho an toàn khi tôi đi làm. - Dấu vết kẹo, dấu vết kẹo,
- dấu vết kẹo. - Ông...làm nghề gì vậy?
Ai cũng có đuốc để đốt cả,
còn cái này là của tôi. Tôi nghiền những con ma cây hung dữ
thành dầu để giữ đèn sáng.
Đây là việc mà tôi làm. Là gánh nặng của tôi.
Thằng cha này dở hơi rồi. Có lẽ bọn mình nên kiếm cách
để chuồn nếu có thể. Nhưng chắc là hắn thuộc đường khu rừng
nên bọn mình phải đánh gục hắn trước, mà có thể
mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn nhỉ? Phải, ...kế hoạch tồi tệ.
- Thôi quên đi. Mưu lởm. - Được thôi.
Các cậu đang thì thầm cái gì thế?
Bọn tôi đang nói về chuyện trốn khỏi đây.
Thích thì cứ đi. Nhưng nhớ kĩ... con quái vật
đã ám ngôi rừng, cất tiếng ca bi ai truyền cảm
- để truy lùng những linh hồn lạc lối như các cậu! - Để giúp chúng tôi à?
Không, giúp cái gì. Tôi có việc phải làm trong cối xay.
Khi nào xong việc, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp
- miễn là các cậu vẫn còn ở đây khi tôi trở lại. - Hơ.
Anh đoán là bọn mình có thể đi. Chẳng biết nữa.
- Greg! - Sao?
Em có nghĩ là thực sự
có một con quái vật ngoài kia, hay là lão dọa bọn mình?
Ý anh là, hắn thừa sức
xử bọn mình luôn rồi nếu đó là kế hoạch của hắn, và hắn lại thắp lửa.
- Cũng tốt bụng phết. - Ừ!
Anh đoán là có thể có quái vật thật, khi mà
- có chim biết nói, nhưng mà... - Ờ!
Chẳng biết nữa.
Đôi khi anh cảm thấy mình như là một con thuyền bị thả trôi theo gió
trên sông, bị lôi đến biển đen vô tận...
...xa hơn và xa hơn nữa,
bị đưa đi xa khỏi nơi anh muốn về, đi xa khỏi người anh muốn ở bên.
Ồ. Em không biết vụ này. Anh có biết là nếu anh
No comments yet. Be the first to leave one.