The first 200 lines.
Xin chào?
Phải Alice không?
Không, tôi nghĩ anh nhầm số rồi.
Oh. Vậy thì, cô tên gì?
Tôi là Stacy.
Ai vậy?
Xin chào?
Xin chào?
Xin chào?
Đây là ai vậy?
- Chào ông, ông Wilson. - Chào, Dennis.
A.J. Charlie. Katherine.
A.J.
Charlie.
Andrew Joseph.
A.J.
Charlie? Katherine.
Xin chào?
Xin chào?
Làm ơn đừng gọi đến nữa.
.: PHIM CÓ ĐÔI CHỖ NÓI TỤC. :. .:: KHÁN GIẢ CÂN NHẮC TRƯỚC KHI XEM. ::.
Đợi đã. Để xem nào.
- Mình thắng rồi nhé. - Thôi nào, các cậu.
Chào sếp.
Chúng ta có nữ da trắng 44 tuổi...
Chuyện gì vậy?
Chúng tôi đang đi tuần cách đó một khu khi họ nhận được cuộc gọi.
- Người nào đã gọi? - Tôi không chắc, thưa sếp.
- Cậu tìm thấy họ ở đâu? - Phòng ngủ tầng trên.
- Chào, Harv. - Chào, Hines. Sếp đang mọc râu đấy.
- Phải, tôi biết. - Nó khiến sếp trông...
Già và béo. Tôi biết, có người nói rồi.
- Tôi phải đi đâu, Lewis? - Ngay góc này thôi sếp.
- Bên pháp y nói gì? - Anh ta vẫn ở đây, ngụp lội nãy giờ.
"Ngụp lội" sao?
- Sếp cần găng tay chứ? - Có. Đưa đây cho tôi.
Đó là phòng ngủ ngay bên tay trái sếp.
- Hung khí là gì? - Chỉ vậy thôi.
Sao?
Không có hung khí nào cả.
FERNHILL, COLORADO CÁCH ĐÓ 125 DẶM
Hay, hay. Nhanh lên, lấy bóng đi.
Em xin lỗi cô.
Em không tập trung, Jill.
Em có thể chạy 24 giây. Cả cô và em đều biết em có thể.
Chỉ cần tập trung vào một thứ ở đằng xa, và rồi...
Chạy thẳng tới đó như không còn gì khác tồn tại.
Đúng vậy.
Được rồi. Tập luyện tốt lắm, các quý cô. Đi tắm đi.
- Chào cậu, Jill. - Chào cậu, Boom Boom.
Thuê bao của quý khách đã bị tạm ngưng.
Nếu đây là trường hợp khẩn cấp, hãy bấm 9-1-1.
Jill.
Thôi mà, Jill. Em định lơ anh cả đời sao?
Nghe ổn với tôi đấy.
Anh đã cố gọi cho em tối qua, nhưng điện thoại của em bị hỏng.
- Chúng ta cần nói chuyện. - Bobby, chúng ta đã nói rồi.
74 phút vào ngày hôm qua, 124 vào ngày trước đó
và 256 vào ngày trước đó nữa.
- Nghe anh nói đã. - Tôi đã thấy anh với cô ta.
Vậy, còn gì để nói ở đây nữa?
Cô ta hôn anh. Anh nói với em rồi.
- Dù sao thì anh còn chẳng nhớ chuyện đó nữa. - Khoan, vậy là anh để cô ta hôn anh.
- Thôi mà... - Gặp sau, Bobby.
Anh sẽ gặp em tối nay chứ?
- Cậu có cứng với hắn ta không? - Có chứ.
Mình không muốn cậu bị xiêu lòng trước cặp mắt xanh đó.
Không có đâu nhé.
Cậu biết không, đó là con sư tử xấu nhất mình từng được thấy, mình phải cho cậu biết.
Nó...Mình biết mà.
Vậy, tối nay cậu sẽ đến đón tụi mình lúc mấy giờ?
Mình sẽ không đón ai cả.
- Ý cậu là sao? - Mình bị cấm túc rồi.
Tất cả chỉ vì cậu lố giờ vài phút sao?
- Phải. Nhờ tên khốn đó đấy. - Mình tưởng họ sẽ đợi...
- ...cho đến khi qua buổi lửa trại chứ. - Mình cũng tưởng vậy.
Chào các cậu.
- Các cậu, thế này thật giống học sinh trung học quá đấy. - Scarlet, chúng ta đang học trung học mà.
Dù sao thì, họ muốn mình bị phạt.
- Phải, mình phải đi trông trẻ. Tối nay. - Tối nay sao?
Mà ai cần đến buổi lửa trại tiệc tùng vớ vẩn đó chứ?
Chỉ toàn mấy thằng khốn con khốn bày trò ngu xuẩn với nhau, đúng không?
Vậy là mẹ con đã mua được mấy tấm vé đó.
Bố đã đang hy vọng là họ đã cháy vé rồi.
Con nên mừng là con không phải đi.
Đó là nhạc thính phòng đấy.
Vì buổi hòa nhạc sẽ không kết thúc trước nửa đêm
bác sĩ Mandrakis sẽ chở con về, được chứ?
Ít ra con cũng được tự đi xe chứ, bố.
Jill, con đã lố 800 phút.
Con có biết bố mẹ đã phải tốn bao nhiêu không?
- Ít ra con có thể đợi tới sau 8 giờ. - Con biết.
- Con luôn biết mà. - Ngoại trừ lần này thì không.
Như vậy không công bằng, bố ạ. Bố hiểu lý do mà.
Con yêu, bố biết. Nhưng dù sao thì...
Sao? Vậy nếu để con tự đi xe, bố mẹ nghĩ con sẽ chuồn mất và không quay lại à?
Chỉ một tháng thôi, Jill. Không điện thoại, không xe.
Với cả, bố cũng không muốn con lái xe một mình xa thế này vào ban đêm.
Trời.
- Họ thật sự ở xa thật đấy. - Phải.
- Con sẽ ở đây một mình ổn chứ? - Còn tùy họ có TiVo hay không.
Bố đoán lẽ ra mình nên làm bác sĩ.
Hãy xem đây là một cách học việc lãnh trách nhiệm.
Bố, con có trách nhiệm mà.
Ý bố là, khi chuyện không dễ dàng
khi mọi việc khó khăn, khi bị tổn thương. Lúc đó mới quan trọng.
Gọi cho bố mẹ nếu con cần gì.
- Bố mẹ đi vui vẻ ạ. - Nói thật lòng nhé.
Xin chào, cháu là người trông trẻ.
Ồ, phải, vâng. Mời vào.
Chú xin lỗi vì trông hơi vội vàng, nhưng chú nghĩ cô chú có hơi trễ rồi.
Em yêu, em thấy chìa khóa đâu không?
Đừng lớn tiếng. Em vừa cho tụi nhỏ đi ngủ đấy.
- Anh có kiếm trong bếp chưa? - Rồi.
Vậy thì thử kiếm trong văn phòng xem.
Hẳn cháu là Jill. Cô là Kelly Mandrakis.
Rất vui được gặp cô chú.
Cô chú rất mừng khi tìm được một người trông trẻ vào phút chót.
Cháu được giới thiệu rất tốt bởi gia đình Thompson.
Vâng, họ rất tốt ạ.
Nếu cháu có thể làm ở nhà đó, tụi nhỏ nhà cô chú sẽ dễ như ăn bánh thôi.
Vâng.
- Tim, chìa khóa? - À, phải.
Đi nào, cô sẽ dẫn cháu xem xung quanh.
Nhà bếp ở phía sau đây.
Đó là Chester. Cậu ta chắc sẽ ở đó cả đêm thôi.
Đẹp thật đấy.
Tạm biệt, Chester.
Cháu sẽ quen với việc đó thôi.
Đây là danh sách tất cả những số liên lạc và liên hệ khẩn cấp mà cháu có thể sẽ cần đến.
Số di động của cô chú. Và đó là số của nhà hàng.
Điện thoại ở đây. Đừng ngần ngại gọi cô chú với bất cứ lý do gì.
À, và cứ lấy bất cứ gì cháu thích trong tủ lạnh.
Cô nhớ việc trông trẻ. Đồ ăn là phần tuyệt nhất.
À, và nếu cháu có nghe tiếng gõ đập gì ở tầng trên, đừng lo lắng.
Đó là Rosa người làm của cô chú. Cô ấy có một phòng ở tầng ba.
Cô ấy thường sẽ đi vào buổi tối để chăm sóc mẹ của mình
gần đây bà ấy có hơi bệnh.
- Nhà của cô chú tuyệt thật đấy. - Cảm ơn cháu.
Tim, anh có thấy...?
Okay. Còn gì nữa không, hay chúng ta xong rồi?
- Nhà khách? - Nhà khách.
Cô chú có đứa con trai, đang học đại học, thường sẽ ở đó mỗi cuối tuần.
Cậu ta sẽ không bao giờ gọi để báo trước là cậu ta sẽ về.
Cô chú có con trai học đại học sao?
Từ cuộc hôn nhân đầu tiên của chú.
Cô chú đặt bàn lúc 8 giờ
nhưng cô chú có thể đi xem phim tiếp sau đó
nên có thể cô chú sẽ về nhà khoảng nửa đêm. Việc đó ổn chứ?
- Vâng ạ. - Tuyệt.
- Okay. Còn gì nữa không? Xong hết rồi chứ? - Còn lũ trẻ ạ?
Phòng ngủ đầu tiên sau khi lên cầu thang.
Chúng đang bị cảm.
Cô chú khó khăn lắm mới cho chúng đi ngủ được.
Vậy nên dù cháu làm gì, nhớ, đừng đánh thức chúng dậy nhé.
À, cô chú có gắn hệ thống báo động.
Cô sẽ viết mật mã cho cháu ở ngay đây.
- Cháu quen với thứ này chứ? - Vâng.
Được rồi, anh yêu, đi thôi.
Tạm biệt ạ.
- Cứ tự nhiên như ở nhà nhé. - Vâng ạ.
Ồ, cảm ơn nhé. Tôi vừa mua đấy.
Xin chào?
Bác sĩ Mandrakis?
Rosa?
Rosa?
Rosa?
Rosa, cháu là Jill, người trông trẻ.
Xin chào.
Xin chào?
Đây là nhà Mandrakis.
Xin chào?
Chester.
Tụi nhỏ thế nào?
Mình không biết. Lúc mình đến chúng đã ngủ rồi.
Còn căn nhà thì sao?
Khá tuyệt đấy.
Cậu nên thấy tủ quần áo của cô ấy. To hơn cả phòng của mình.
Còn đồ ăn?
Mình vẫn chưa coi.
Tủ đẹp nghĩa là đồ ăn cũng sẽ ngon.
Nghe này, mình không chắc có nên kể cậu chuyện này không, nhưng mà...
Sao?
Tên khốn đó đã gọi cho mình.
Hắn muốn số của cậu ở chỗ đó.
Cậu có cho không?
Không, vì hắn sẽ gọi.
Cậu có cho cũng không sao đâu.
Mình cảm nhận thấy sự mềm lòng ở đây.
Mình không có mềm lòng.
Vậy nói chuyện với gã đó làm gì?
Để mình có thể kết thúc chuyện này một lần và mãi mãi.
Chà, nghe thuyết phục đấy.
Coi nào, mình làm được mà.
Người mà cậu thực sự nên nói chuyện đó là Tiffany.
Khi nào cậu sẽ tới chỗ lửa trại?
Đổi chủ đề hay đấy. Mình đang trên đường đây.
Mình muốn kiếm chỗ đẹp trước khi bọn thể thao bắt đầu trần truồng
như một bầy thú hoang ngu xuẩn.
Giờ cậu thực sự làm mình thấy tiếc là mình sẽ bỏ lỡ nó.
No comments yet. Be the first to leave one.