The first 200 lines.
Vào những năm đầu thế kỷ 18, có một hải tặc, Edward Teach, biệt danh Râu Đen.
Từ vùng duyên hải Spanish Main cho tới Carolinas, hắn đã viết nên một câu chuyện đẫm máu về hủy diệt, vô song về tàn bạo và khủng khiếp.
Râu Đen bị giết trong một trận hải chiến ngoài khơi châu Mỹ.
Theo sau đó là một niềm vui lan rộng khi mọi người biết được tên cướp biển kinh hoàng cuối cùng đã ra đi...
Hay hắn đã đi chưa?
HỒN MA HẢI TẶC RÂU ĐEN Dịch phụ đề: QKK
- Đổ xăng hả, thưa ông? - Phải, đổ đầy bình.
Ông tự làm được không? Tôi còn phải đóng cửa.
Cậu biết đường nào tới quán trọ Râu Đen ở Godolphin không?
Tôi cũng sắp đi tới đó. Tôi sẽ chỉ cho ông nếu ông cho tôi quá giang.
- Được rồi. - Cám ơn.
- Ở lại quán trọ à? - Phải.
Toàn mấy bà lão sống ở đó.
Những thương gia đi ngang qua đây thích ở khách sạn Ye Jolly Roger dưới thị trấn.
Có nhiều cơ hội để vui chơi hơn.
Tôi không phải là thương gia. Tôi là huấn luyện viên mới của đội điền kinh trường Godolphin.
Huấn luyện viên, rất vui được gặp ông! Tôi tên là Gudger Larkin.
Tôi ở trong đội của ông. Tôi là đội trưởng.
À, à... Thế giới nhỏ quá hả, phải không?
Để coi, đội trưởng. Tôi đoán cậu từng chạy nước rút hả?
Trời ơi, không,thưa ông. Tôi chậm như rùa bò vậy.
- Giúp tôi một tay được không, Huấn luyện viên? - Được thôi.
- Nói nghe, cậu chơi môn gì, Larkin? - Tôi chơi thảy tạ, thưa ông.
Thảy tạ? À, người chơi nặng thường là người mạnh nhất trong đội.
Vâng, thưa ông.
Đó là quán trọ, Huấn luyện viên. Quán trọ Râu Đen.
- Có đúng là lão hải tặc đã xây nó? - Chắc rồi.
Ổng bị giết trong một trận chiến ngay ngoài vịnh kia.
Tôi nghĩ tôi phải ôn lại lịch sử địa phương.
hãy chờ tới khi ông gặp mấy bà lão nhỏ bé đang trông coi quán trọ.
Tất cả họ đều là con cháu của nhóm hải tặc Râu Đen, và họ tự hào về việc đó.
"Hội chợ từ thiện cướp biển tối nay. Giúp cứu quán trọ Râu Đen."
- Vậy là nghĩa gì? - Có gã nào đó muốn ủi cái quán trọ này...
nhưng mấy bà lão đang chiến đấu khá anh dũng.
Anh chắc là họ vẫn chưa bắt đầu ủi nó chớ?
Phải nói cho ông biết, hầu hết nó được xây chắp vá hỗn tạp.
Gỗ từ những chiếc thuyền bị chìm trong vịnh.
- Ông có thể đậu đằng kia. - Được rồi.
Vậy là sao?
Ê, anh bạn, tôi...
Đó là Silky Seymour. Hắn kinh doanh sòng bài ở gần đây.
- Tôi sẽ không giỡn mặt với hắn đâu. - Hắn làm gì ở hội chợ từ thiện của mấy bà lão?
Hắn là người mua lại tài sản thế chấp của họ ở ngân hàng.
Nếu mấy bà lão không kiếm ra tiền, họ sẽ phải ra đi.
- Gã Seymour đã thâu tóm mọi thứ ở quanh đây rồi hả? - Gần như vậy.
Cô Jeffrey, cô có thấy cô Stowecroft không? Quý ông đây có đặt trước một phòng.
Cổ ở ngoài kia trong một cái rạp, đang coi bói.
- Hiệu trưởng Wheaton. - Có chuyện gì?
Thưa ông, tôi muốn ông gặp Huấn luyện viên mới của chúng ta.
Steve Walker, thưa ông. Vừa mới tới. Chắc tôi phải trình diện với ông sáng mai.
- Chào mừng tới Godolphin, ông Walker. - Cám ơn ông.
Tôi không muốn có vẻ tiêu cực, nhưng tôi muốn thẳng thắn.
Tôi không có ý thay thế Huấn luyện viên trước khi hắn ra đi một cách bất ngờ.
Từ nhiều năm nay, đội điền kinh chẳng làm được gì đáng kể...
để làm vẻ vang cho danh tiếng của trường Godolphin...
cho nên có vẻ như không có lý gì để tiếp tục với nó, anh thấy chưa?
- Tôi rất tiếc khi nghe điều đó, thưa ông... - Dù sao, chúng tôi cũng đã tham gia...
giải phối hợp tiếp sức Broxton từ 63 năm qua...
nên các nam sinh khẩn khoản cho họ thứ thêm một lần nữa.
Vâng, tất nhiên, thưa ông, không còn bao lâu là tới ngày tranh giải rồi...
nhưng tôi hy vọng có thể phục hồi niềm tin của ông vào các chàng trai.
Anh Walker, tôi chưa bao giờ có chút niềm tin nào.
À, trước khi sự tiếp đón nồng ấm của ông hiệu trưởng thấm tới đầu tôi...
tôi nghĩ để tôi tìm cô Stowecroft để lấy một phòng.
Tôi đã lên đường từ 5 giờ sáng.
- Được, Huấn luyện viên. Gặp lại ông sáng mai. - Gudger...
ơ, chuyện gì đã xảy ra với ông Huấn luyện viên kia?
Tôi không biết. Ổng có thái độ rất kỳ hoặc.
Nói chuyện một mình, không ngó tới ai.
Và một ngày kia, ổng biến mất. Chỉ... vậy là mất tiêu.
- Tạm biệt, Gudger. - Tạm biệt, Huấn luyện viên.
Ồ, anh Walker. Đây là anh Purvis...
Huấn luyện viên bóng đá của chúng tôi, chắc chắn là anh đã biết tiếng rồi.
Phải, tất nhiên là tôi biết. Ai lại không biết chớ?
Chúng tôi may mắn có được sự cộng tác của anh Purvis.
Ảnh đã tạo nên những đội bóng danh tiếng...
đã dành được nhiều giải thưởng và rất nhiều tiền tài trợ cho các sinh viên.
Anh Walker đây là Huấn luyện viên mới cho cái mà chúng tôi gọi là đội điền kinh.
Đội điền kinh.
Ôi, Walker, anh sẽ không trụ được quá ba tuần đâu. Hãy nhớ lời tôi nói.
Nếu anh không phiền, anh Purvis, tôi muốn tự mình tìm hiểu điều đó.
Một lời khuyên, anh bạn.
Ở, ơ... Godolphin, tên gọi của trò chơi là bóng đá.
- Đó chính là cái làm cho quý cô đổ tới đây, cho nên, ơ... - Bóng đá.
Đừng mơ tưởng hão huyền.
- Không dám mơ tới chuyện đó. - Thôi, đi với tôi, anh Purvis.
Tôi chắc là anh Walker sẽ thích nghi rất nhanh.
Đội điền kinh!
- Cô Stowecroft? - Ngồi xuống, anh chàng lạc loài.
Không, tôi tên là Steve Walker, Cô Stowecroft.
Tôi nghĩ là trường học đã có đặt cho tôi một phòng.
- Cô biết không, khá đủ tiện nghi? - Chúng tôi cung cấp nơi ở cho người sống.
Nhưng ai sẽ cung cấp nơi ở cho người chết đây?
Đưa tay đây, anh chàng lạc loài.
Ôi, không, không, không. Tôi không muốn coi bói.
Chỉ cần một căn phòng, cô Stowecroft.
Có chuyện lạ ở đây. Những hành vi tối tăm và bạo lực.
Những gì đáng lẽ phải ngủ yên nay trỗi dậy.
Nếu cô nói cho tôi biết cái chìa khóa ở đâu. cô Stowecroft...
- Tôi sẽ rất sung sướng... - Khoan. Còn nhiều cái lạ nữa.
- Chúng ta cũng thấy điều tốt ở đây. - Ồ, phải, tốt.
Hạnh phúc. Hạnh phúc và bình an cho người dân Godolphin...
được truyền đạt từ một ác quỷ xưa, và nhờ vào anh, anh chàng lạc loài...
- Ồ. - Người phải hy sinh chính cuộc đời mình...
trong cuộc chuyển hóa này.
Bây giờ ánh sáng mờ rồi.
Vậy là hết.
- Bây giờ, về cái phòng, cô Stowecroft... - Vậy là hết rồi
- Phải, nhưng... - Anh có thể bỏ tiền thù lao...
cho quỹ phúc lợi cho các linh hồn trong cái chén trên đường ra.
Cám ơn. Nhớ quay lại.
Chào.
Ê! Phát kiến gì vậy?
À, hôn, một đồng, đúng không?
Nhưng tôi không làm ở đây. Anh không đọc được sao? Tôi là ủy viên quản trị.
Tôi làm ở đây.
À, vậy cô là ủy viên.
À, đó là cái mà tôi gọi là cái hôn một đồng đáng giá.
- Rất đáng đồng tiền. - Làm ơn cầm dùm tôi một chút.
Anh có muốn thử một cái đặc biệt năm-đồng không?
Đặc biệt năm-đồng.
Cho tôi xin lại cái huy hiệu. Cám ơn.
Ôi, không, tôi rất tiếc. Mỗi khách hàng chỉ một lần thôi.
Xin phép.
Ôi, cô Stowecroft. Bây giờ tôi nhận phòng được chưa, làm ơn?
Ôi, anh chàng lạc loài! Vui lòng đi theo tôi. Cuộc đấu giá sắp bắt đầu.
Kính thưa quý khách của Godolphin và các vùng lận cận...
tất cả các vị đều biết mục đích của hội chợ từ thiện này.
Những người bạn tốt của chúng ta, hội Con Gái Các Hải tặc...
đã kế tục phế tích này từ nhiều năm trước và biến nó thành một địa điểm văn hóa.
Họ phục vụ trà, những bữa tối với thịt gà chế biến...
họ còn biến một phần của nó thành nhà trọ...
họ đã làm mọi chuyện để duy trì nó, nhưng vậy vẫn chưa đủ.
Và trừ khi kiếm được đủ tiền tối nay...
thì chỗ này, nơi là tổ ấm của họ từ rất nhiều năm qua...
sẽ lọt vào tay những người lạ.
Cho nên, khi cô Stowecroft bắt đầu bán đấu giá...
những báu vật kỷ niệm, những đổ cổ đẹp đẽ và những vật gia truyền...
mà các quý cô cao quý này đã hào phóng đóng góp cho đại nghĩa...
tôi cầu mong quý vị mở rộng lòng, hăng hái trả giá...
táo bạo và rất, rất hào hiệp.
Cám ơn. Cô Stowecroft.
Cám ơn, Giáo sư Baker.
Lô hàng thứ nhất. Một cây súng cổ thật đẹp...
trước đây thuộc về gia đình cô Emily Jeffrey...
cựu chủ tịch hội Con Gái Các Hải Tặc...
đã rất, rất nhiều năm.
- Bây giờ... - Ơ, một đô-la.
Ồ, có ai trả giá cao hơn không? Ai sẽ cho tôi 20 đô-la?
Tôi có nghe 20 đô-la không?
Ồ, quý ông ở đằng sau vừa vẫy tay.
Quý ông ở phía sau nói, "20 đô-la" Ai sẽ cho tôi 30 đô-la?
- Ba mươi đô-la - Ba mươi lăm đô-la.
- Bốn mươi. - Năm mươi đô-la.
- Sáu mươi đô-la. - Bảy mươi.
Tôi có nghe 80 đô-la không?
- Tám mươi đô-la! - Một trăm đô-la!
Đã có giá một trăm đô-la!
Tôi có nghe 110 không?
Giáo sư Baker, anh chàng trẻ tuổi ở phía sau của cô thì sao?
Ồ, tôi không nghĩ vậy. Ảnh vừa rụt vô vỏ.
Tốt lắm. Một trăm đô-la một lần.
Một trăm đô-la hai lần.
Đã bán!
Được rồi, vô đi.
- Một trăm đô-la. - Cám ơn.
- Lô số hai. Một đổ cổ giá trị... - Ông đã bị lừa, ông bạn. Đó là đồ giả.
- Chảo sưởi giường bẳng đồng. - Hãy nghe lời khuyên của tôi. Đừng trả giá cho bất cứ gì nữa.
- Tôi nghĩ nó đã hơn 250 năm. - Anh nói cái chảo cũng là đồ giả hả?
Đó là đồ bỏ của du khách.
- Và ông Seymour không thích thấy bà phung phí tiền bạc đâu. - Kính thưa quý vị...
cái chảo này được tin rằng từng là tài sản của Aldetha Teach...
bà vợ thứ mười của thuyền trưởng Râu Đen thân yêu của chúng ta.
- Và bây giờ, tôi ra giá sao đây? - Nếu ông muốn trả giá, cứ trả, nhưng tôi không nghĩ là ông Seymour thích vậy đâu.
Bà Starkey, bà có muốn ra giá đầu tiên không?
K... Không, cám ơn. Tôi, tôi không nghĩ vậy.
- Còn ông thì sao, ông Finch? - Ồ, ơ, không, không, cám ơn.
Ơ, ông Harrison, ông sẽ mở màn cho chúng tôi, tôi biết mà.
Cây súng này là đủ với tôi rồi.
Ồ. Sẽ không ai mở màn cho...
món đồ đẹp đẽ này sao?
- Năm đô-la! - Vâng, cám ơn.
- Mười đô-la. - Ông Virgil Purvis...
Huấn luyện viên bóng đá của chúng ta, trả giá 10 đô-la.
- Mười lăm. - Hai mươi đô-la.
- Hai mươi lăm. - Ba mươi đô-la.
- Ba mươi lăm. - Năm mươi đô-la.
- Năm mươi lăm. - Sáu mươi. - Sáu mươi lăm.
- Bảy mươi! - Lăm!
- Một trăm đô-la! - Chúng ta đều biết...
Ông Virgil Purvis, Huấn luyện viên bóng đá của chúng ta, không thích bị thua.
Ổng rất hào phóng trả 100 đô-la.
Chỉ là ý kiến cá nhân, nhưng tôi sẽ không trả giá thêm nữa nếu tôi là anh.
- Còn ai trả giá thêm không? - À, tại sao vậy?
- Không tại sao hết. Tôi chỉ không muốn anh trả giá thôi. - Một trăm đô-la một lần.
Một trăm đô-la hai lần.
- Hai trăm đô-la. - Hai trăm đô-la một lần.
Hai trăm đô-la hai lần. Đã bán cho quý ông trẻ tuổi đẹp trai phía sau.
Bây giờ đã thật sự sôi động rồi!
- Xin lỗi. - Lô số ba.
No comments yet. Be the first to leave one.