The first 200 lines.
Sư huynh.
Chết rồi, chết rồi.
Xảy ra chuyện lớn rồi.
Bị chết khô rồi.
Ôi mẹ ơi,
thôi xong rồi.
Mau, mau, mau.
Chết rồi, chết rồi, chết rồi.
Sư huynh,
chậu hoa này của huynh.
Sư huynh,
hoa sen huynh trồng lâu năm
bỗng nhiên bị héo, liệu có chuyện gì lớn sắp xảy ra không?
Liễu kiến thủy trung nguyệt,
thanh liên xuất trần thổ.
Nguyệt gì chứ,
trần gì chứ?
Sư huynh,
sao huynh lại nói những lời mà đệ nghe không hiểu vậy.
Huynh khiến đệ đau hết cả đầu.
Sư đệ,
đệ nhìn này.
Sư huynh,
huynh lại làm khó đệ rồi.
Huynh bảo đệ đoán phải không?
Đệ không đoán được.
Lần nào huynh cũng bảo đệ đoán.
Có chuyện gì thì huynh nói thẳng ra luôn đi.
Trời ơi, đệ sốt ruột chết đi được.
Đệ có phải là huynh đâu,
sao đệ biết được trong lòng huynh nghĩ gì chứ,
phải không?
Huynh nói cho đệ biết là được thôi mà,
đằng này huynh cứ bắt đệ đoán.
Hiện tại đệ rất khó chịu.
Người vắt cổ chày ra nước như ông,
hôm nay đột nhiên lại có rượu ngon, cơm ngon thế này.
Rốt cuộc là ông có ý đồ gì vậy?
Hôm nay có một bộ thi hài được đưa đến.
Chỗ này của ông là nghĩa trang mà,
nhận một thi hài không phải là chuyện bình thường sao?
Nhưng bộ thi hài này,
nó không giống với những bộ khác.
Chết mà không bị cứng,
mục rữa mà không tan biến.
Lúc đào lên
móng tay phải dài đến năm tấc,
trong miệng ngậm Đại Âm Hắc Thủy Châu!
Toàn thân trắng bệch,
mà không thấy vết hoen tử thi.
Không thể sai được,
đây chính là âm thi trong “Táng Kinh”.
Ngươi có nghe thấy tiếng gì không?
Ông...
suốt ngày nghi cái này cái nọ.
Ông uống rượu đi.
Âm thi là một loại bát sát ác tính,
trong số 18 loại thi biến
nó là loại ác nhất, phẫn nộ nhất.
Có nhìn thấy ngọn nến trước quan tài không?
Ngọn nến đó nhất định không được để tắt,
nếu không thì sẽ xảy ra chuyện lớn.
Ngươi...
ngươi đi đâu đấy?
Đi...
đi tiểu.
Ngươi...
ngươi mau quay về đây đấy.
Được, được rồi.
Dương khí của ngươi mạnh,
ngươi ở đây khiến ta yên tâm.
Trưởng thôn,
chuyện là như thế này.
Tôi đi tiểu rồi quay lại
thì ông lão Ngô đã biết mất rồi.
Lượng huynh,
là ta có mắt như mù,
đáng lẽ phải nghe lời huynh
đốt cái xác đó đi từ sớm rồi.
Ngươi xem này.
Lượng huynh,
bây giờ phải làm thế nào?
Mở nắp quan tài ra.
A.
Thi... thi... thi...
thi thể này biến mất rồi.
Biến đi đâu mất rồi?
Thi thể biến mất rồi.
Thi biến.
Thi biến.
Lượng huynh.
Thế...
thế này phải làm thế nào?
Nó vẫn còn ở bên trong.
Vẫn còn à?
Để ta vào bên trong.
Các ngươi không được manh động,
đợi ta ra.
Không thấy động tĩnh gì cả.
Chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra, phải không?
Không thể nào.
Quan tài đang di chuyển.
Trưởng thôn.
Trưởng thôn.
Ông nhìn này,
hết rồi.
Các vị.
Không sao rồi.
Lát nữa ta sẽ đưa thi hài của nó ra phía sau núi.
Sẽ nghiền xương cốt nó thành tro bụi.
Trong vòng 100 năm,
đảm bảo mọi người sẽ được bình an vô sự.
Quả đúng là đệ tử cấp cao nhất của Ô Long Viện!
Lượng huynh,
chúng ta đã sai khi trước đây
coi huynh là kẻ nói dối.
100 lượng này
coi như là tiền bối thưởng cho ngươi.
Trưởng thôn,
tiền này ta không thể nhận.
Vậy thì ngại quá.
Đợi đã.
Tiền này đã được lấy ra rồi,
chi bằng dùng luôn tiền này
lập cho ta một tấm bia.
Ghi chép lại công lao to lớn của ta trong việc bắt yêu,
cũng để tiện cho các ngươi kính mộ.
Kính cái đầu ngươi.
Ai đang nói đấy?
Trưởng thôn.
Là nó.
Là yêu quái đang nói.
Yêu quái vẫn chưa chết kìa.
Các vị,
không phải sợ.
Có ta đại đệ tử của Ô Long Viện ở đây,
ta sẽ cho nó một đòn cuối cùng.
Này.
Ngươi bị điên à?
Ngươi đã chết rồi mà.
Ngươi không cần tiền,
vậy ta lấy cái gì chứ?
Ta sẽ đưa tiền cho ngươi,
ngươi cứ chết trước đã, được không hả?
Mau chết đi.
100 lượng.
100 lượng mà ngươi cũng không cần.
Ngươi xem, để phối hợp với ngươi
mà ta đã phải cạo trọc đầu.
Bây giờ ngươi nói với ta là không cần...
Lượng huynh,
ngươi không sao chứ?
Nếu hôm nay ngươi không lấy lại 100 lượng đó cho ta.
Ta...
Các vị,
đã xong rồi.
Vừa rồi chỉ là con yêu quái bị hồi dương,
giãy chết mà thôi.
Cảm tạ, cảm tạ.
Cảm tạ Lượng huynh lại cứu chúng ta thêm một lần nữa.
Cảm tạ, Lượng huynh.
Giỏi quá.
Đâu có, đâu có,
đây là việc ta nên...
Trưởng thôn,
ông nghe ta giải thích.
Ta...
Thật sự...
Bản tính khó dời.
Lại coi chúng ta như khỉ để đùa giỡn à.
Trưởng thôn.
- Ta... - Lại còn đại đệ tử cấp cao nhất.
Ta không có nói dối ông,
ta thật sự là đại đệ tử cấp cao nhất.
Đại đệ tử cấp cao nhất chính phái của Ô Long Viện!
Ta cũng không biết chuyện này là tại sao?
Đừng nói nữa.
Lại không học cái tốt.
Con yêu quái đó cũng là đồ giả phải không?
Trưởng thôn,
ông nghe ta giải thích.
Ta không nói dối ông,
ta thật sự là một pháp sư trừ yêu.
Đừng nói linh tinh nữa.
Con yêu quái đó vẫn đóng đinh ở đó làm gì,
ra đây cho ta.
Tại sao,
tại sao lại lợi dụng ta?
Ông nhìn kìa,
các ngươi nhìn kìa.
Nếu đây không phải là yêu quái
thì cái gì mới là yêu quái?
Ta đã nói rồi mà,
ta là một pháp sư trừ yêu chuyên nghiệp.
Tại sao các người không tin chứ?
Các ngươi đều chỉ lợi dụng ta,
coi ta là đồ ngốc.
Các ngươi đều đáng chết,
đểu đáng chết.
Huynh...
No comments yet. Be the first to leave one.