The first 200 lines.
CHÀO EM
CHÀO ANH
EM ĐANG LÀM GÌ VẬY?
EM ĐANG VẼ, CÒN ANH?
ANH ĐANG NGẮM MỘT CÔ GÁI RẤT XINH, HÌNH NHƯ NGƯỜI TRONG MỘNG ĐÂY RỒI.
CHÀ, NGƯỜI TRONG MỘNG HẢ?
CÓ THỂ, NHƯNG ANH SỢ MÌNH KHÔNG VỚI TỚI.
KHÔNG THỬ SAO BIẾT...
EM NÓI ĐÚNG. ANH ĐI NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY ĐÂY...
Xin thứ lỗi, điều này nghe có vẻ điên rồ,
nhưng anh đã nhận ra em từ bên kia phòng.
- Chào em. - Chào anh.
Em yêu mùi của anh quá.
- Anh có mang cái này cho em. - Là gì thế?
Anh mang gì cho em à? Mang gì cho em nào?
Món em thích!
Ai thèm vị bình thường trong khi đã có vị hoa quả nhiệt đới chứ?
Phải, vị hoa quả nhiệt đới muôn năm.
Em có gì nào? Em đang vẽ gì thế?
Chưa xem được đâu.
Bhoomi đã sẵn sàng hóa bướm chưa?
Không. Cứ như hiện tại là ổn nhất rồi.
- Đừng cố thay đổi thêm nữa. - Được rồi.
Tối nay cùng đến Roxy nhé?
Em đang nghĩ,
hay là ta cứ ở nhà và em nấu cho chúng ta ăn?
- Không, cảm ơn. - Ý anh là sao?
Thôi nào, sau lần trước em nghĩ anh sẽ để em vào bếp nữa sao?
Khoan đã, đó là công thức món branzino của mẹ anh.
- Món anh thích. - Anh còn không biết đó là gì.
Em không thèm nấu cho anh nữa đâu.
Cảm ơn em.
Anh phải đi đây.
- Sao vậy? - Anh phải đi.
- Anh có cuộc họp. - Đừng đi mà.
Em biết anh sẽ nghĩ về em mà.
Em muốn cho anh xem cái này.
Em đã biết anh ở đây nãy giờ.
Bất ngờ đấy. Sao em biết được?
Em có thể cảm nhận được anh.
Cũng như có thể tận mắt thấy hình ảnh phản chiếu của anh.
Trời, trông anh bảnh quá!
- Ồ, nhờ nét vẽ của họa sĩ cả thôi. - Em may mắn thật.
Đúng vậy. Gặp anh sau nhé.
- Yêu em nhiều. - Yêu anh.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Này, coi chừng!
Ôi, Chúa ơi!
Gọi người giúp đi!
HAI NĂM SAU...
Chào, em gái của chị đây, thăm hỏi hàng ngày ấy mà.
Hôm nay chị sao rồi? Bố mẹ thế nào?
Muốn gọi em cập nhật tình hình không?
Mẹ ơi?
Lại là Suzy đây. Chị biết không? Chị không gọi lại cho em, nhưng không sao.
Bố ơi?
Chị hay làm gì với bố mẹ vào buổi tối ở đó thế?
Em chỉ tò mò thôi.
Cả nhà có đi chơi và xem British Bake Off không?
Em biết chị vẫn còn buồn,
nhưng em chỉ muốn nói là em rất nhớ chị.
Lại là Suzy đây.
Mấy bức vẽ mới đẹp đấy. Nhưng hơi u ám nhỉ. Chị có thấy thế không?
Có lẽ chị nên về lại thành phố, về lại căn phòng
vẫn còn đang trống của chị trong căn hộ của chúng ta.
Mira, đủ rồi đấy.
Em biết mình không giỏi ăn nói, nhưng John yêu chị.
Và em chắc anh ấy không hề muốn thấy chị mắc kẹt thế này đâu.
BHOOMI CHÚ SÂU BƯỚM CỨNG ĐẦU NGỦ CẢ NGÀY
LÀM ƠN ĐI, THẬT LUÔN HẢ ĐỂ LÀM GÌ CƠ CHỨ
Bố mẹ muốn lấy lại nhà!
Chị tính đợi em đến lôi về hay gì?
- Tạm biệt bố. - Tạm biệt con.
- Lái xe cẩn thận nhé. - Vâng. Tạm biệt mẹ.
Được rồi. Con biết rồi. Tạm biệt.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Hẹn gặp lại mẹ. - Tạm biệt.
Bảo Suzy nhắn lại cho bố mẹ nhé.
Vâng ạ.
Chị đây rồi!
Không ngờ chị vẫn lái xe tải của John.
Nó vẫn có mùi của anh ấy.
Ra đây nào.
Không, tay chị ở trên.
- Chị khoẻ hơn em đó. - Được rồi.
Em rất vui vì chị làm việc này.
Chết tiệt.
ANH ĐÂU RỒI?
HÔM NAY CÓ ĐẾN KHÔNG VẬY? CUỘC HỌP QUAN TRỌNG ĐẤY!
Ôi, chết tiệt.
LIZZZZ_XOX_ VỪA CHIA SẺ MỘT BÀI ĐĂNG.
Chết tiệt.
Céline Dion ư?
Như...
Như Céline Dion hát "My Heart Still Goes On" đó à?
Quá thương mại với cậu chăng?
Nếu cậu bắt kịp giới trẻ ngày nay,
cậu sẽ biết chúng ta đang trong thời đại "Phục hưng Céline".
Drake có nói sẽ xăm hình mặt cô ấy.
- Cái gì? Sao anh biết? - Nhờ Instagram.
Tôi nên bắt đầu phát podcast cho báo mới phải.
Không, điều cậu nên làm là rời khỏi văn phòng tôi
và lo vụ Céline Dion đi.
Rob, hình như cậu đã quên
rằng tôi đã rất liều lĩnh khi thuê cậu, cậu bạn người Anh ạ.
Kể từ khi cậu bị cô ta làm cho bẽ mặt...
Elizabeth.
Từ khi Elizabeth đá cậu đi như một hòn đá
chỉ trước đám cưới vài ngày, cậu chẳng hề chú tâm vào công việc.
Céline Dion rất chú trọng cái tâm.
Biết chứ?
Mọi người ngưỡng mộ cô ấy. Tôi ngưỡng mộ cô ấy.
Nên hãy bắt tay vào việc đi, không tôi sẽ tìm người khác thay thế.
B-U-Ồ-N, buồn.
- Chị đùa à? - Im đi.
Đó là từ duy nhất chị tìm được.
Mới năm điểm thôi. Chị sẽ thua mất.
Bernard trả lời rồi.
Bernard quay lại cuộc chơi rồi à?
Không chắc lắm.
Nhưng anh ấy viết, "Hẹn sớm gặp em, chấm, chấm, chấm".
Và mặt cười nháy mắt. Nghĩa là anh ấy muốn gặp em.
Không biết nữa. Nghe như sắp hỏng chuyện tới nơi hơn.
Cái gì? Không. Mặt cười nháy mắt.
Nó phải ý nghĩa hơn mặt cười bình thường chứ.
Biết điều gì mới điên rồ không, Suzy?
Bố mẹ đã làm lụng vất vả để cho ta học đại học,
vậy mà mình ở đây, cố cắt nghĩa mặt cười nháy mắt.
Của các cô đây. Hai dĩa Mira, tái vừa.
Đợi đã, Mira là gì?
Là món burger kẹp khoai tây chiên ấy.
Mo, ông đặt tên burger theo tên tôi à?
Tất nhiên.
Tôi đặt tên burger theo tên khách hàng yêu thích của mình.
Rất vui được gặp cô. Chúa ơi, tôi nhớ cô lắm đấy.
Còn cô thì không nhớ lắm.
Dạo này cô thế nào?
- Ông biết mà. - Ừ.
Cũng cần nhiều thời gian đấy.
Ừ. Tôi nghĩ tôi vẫn còn phải cố gắng nhiều.
Cô biết đấy, chả có thời gian cụ thể.
Có Chúa mới biết, tôi...
Tôi vẫn nhớ Roxy mỗi ngày.
Ông đối mặt với điều đó thế nào, Mo?
Rót một ly vang, ngồi vào bàn ăn tối,
và kể cô ấy nghe một ngày của mình.
Chỉ vì cô ấy đã ra đi không có nghĩa là tôi không thể bộc bạch cảm xúc.
Tảng băng ngày càng dày lên.
Nhưng có ngày nó sẽ chịu được sức nặng của cô.
Tôi hứa đấy.
Nhưng nếu em chạm anh thế này
Và nếu anh hôn em như thế
Chuyện đã qua lâu rồi Nhưng mọi cảm xúc đã trở lại...
Tôi có thể giúp gì cho cô không, Lisa?
Anh may mắn đấy. Tôi rất thích Céline.
Hughes muốn đảm bảo là anh có một cái.
Không. Tôi có điện thoại mà.
Không, đó là máy cá nhân.
Đây là máy công việc được cấp bởi bá chủ tập đoàn mới của ta.
Tôi không cần thêm điện thoại khác đâu.
Tôi cũng nhận rồi! Anh lấy đi. Không có lựa chọn đâu.
Còn cô?
- Được rồi. - Ừ. Cẩn thận đấy.
Có tin đồn Hughes đang theo dõi mọi động tĩnh của ta trên đó.
- Cái gì? - Này.
Khi nào anh mới nhắn tin cho Jessica?
Tôi đã nói là anh sẽ nhắn. Để cô ấy đợi tiếp thì bất lịch sự lắm.
- Tôi nói rồi, tôi không muốn hẹn hò. - Tại sao không?
Anh đang ở thời kỳ sung mãn nhất mà.
Anh chả muốn hẹn hò lại vì đang trong giai đoạn chối bỏ thôi.
Phải, cô ấy nói đúng. Cứ để tôi sắp xếp cho anh.
- Anh còn chẳng thèm dùng ứng dụng. - Tình yêu không có thật. Nó...
Nó chỉ là đống pheromone mà chắc chắn sau đó sẽ phai nhạt.
Rồi trái tim ta sẽ bị xé toạc,
bị ngấm thuốc tẩy, bị giẫm đạp,
bị thiêu cháy trước toàn thể bạn bè và gia đình và...
Chị yêu. Sao lại để mấy thứ này ngoài xe tải thế?
Mẹ anh ấy đưa cho chị.
Chị chỉ chưa từng mở ra thôi.
Hả? Đợi đã. Không. Suzy.
Thôi nào, cũng đã hai năm rồi.
Nếu chị không phải chị gái em, có lẽ em đã nói, "Bình tĩnh nào",
nhưng không, em hoàn toàn hiểu.
Orpheus và Eurydice?
Anh ấy từng mở nó cho chị nghe suốt,
và nói rằng anh ấy sẽ xuống địa ngục và trở lại vì chị.
Đó là nội dung của vở opera.
Chúa ơi. Anh ấy tốt quá.
Anh ấy chưa từng có cơ hội.
Được rồi. Không biết nữa, chuyện này có vẻ không lành mạnh lắm nhỉ?
Có vấn đề gì à?
Chị chỉ mặc áo của bạn trai quá cố
và đeo chiếc nhẫn đính hôn mà anh ấy đã không thể tặng mình thôi mà.
Lại đây.
Được rồi.
Được rồi.
Này, John.
Chuyện này thật kỳ cục. Chúa ơi.
Nghiêng người và ghi bàn!
- Đội Knicks rút ngắn tỉ số còn hai điểm. - Được đó.
No comments yet. Be the first to leave one.