The first 200 lines.
Chết tiệt!
Ối giời! Củ đậu bay!
Này này, cô em bị sao thế? Sao?
- Nói cho anh biết, tôi đéo phải là điếm nhá - Ừ thì không, Anh xin lỗi, anh xin lỗi.
Vì chúa, đây là lần thứ hai rồi anh hẹn hò với tôi rồi.
Thật à? Nghe này, đừng vội manh động...
Có lẽ tối qua anh xỉn.. À...ờ...
- Mà em tên chi vậy cà? - Anh đang đùa đấy hả?
Rỉ tai với em cái này nhé, cứ cho em là một con điếm đi...
em biết không... trông em cũng rất chi là "ngon" đấy.
Cô động cỡn à? Đấy là một lời khen chính cống!
Cô biết đấy, tôi chả có "xơ múi" gì được đâu! Giang mai cả lũ đấy nhá.
Mà rỉ tai với cô cái này nữa, càng nhìn tôi thấy cô em càng giống một "con cầy".
Nói thế nào nhỉ? Đấy sẽ là một kỳ nghỉ cuối tuần "only boy".
Gì cũng được. Chúc vui vẻ nha!
Này, tớ đéo phải loại mê chim bỏ vợ đâu nhé.
- Thì tớ đâu có muốn cậu bỏ vợ! - Thế sao cậu mới đi đây?
Chả lẽ cậu không có kế hoạch nào hấp dẫn hơn à?
Sẽ không gái gú gì hết, cưng ạ.
Anh đã không biết là có cả múa cột nữa.
- Neil cũng không phải là đứa đầu têu. Là anh. - Thế mà tôi đã tin anh...
Anh chỉ định tới thăm bà ngoại thôi. Anh sẽ trở về vào thứ 2.
Ừ, cứ đi đi rồi đừng hòng bước vào nhà.
Ôi, Bex ơi, Bex à... Đấy là tại thằng Vince, Vince!
Nó đã giúp anh nhiều rồi Không thể nhớ hết được.
Khi anh một thân một mình tới London chính nó đã giúp anh. Anh nợ nó.
Trên đời này thiếu đếch gì thằng ly dị vợ, Mickey. Anh ta sẽ phải vượt qua thôi.
Ừ thì bọn anh giành kỳ nghỉ cuối tuần này để giúp nó gượng dậy.
Thế thì tổ chức ly dị một thể luôn cho lành nhá.
Anh biết là em sẽ làm thế mà, nên anh nhỏ keo 502 vào cái nhẫn đó rồi.
- Thứ 2 gặp lại nhe, cưng. Yêu cưng! - Mickey, anh mà dám bước ra khỏi cổng...
Có phải anh đang đùa tí cho vui cửa vui nhà không?
Patrick!
Tôi sẽ đi. Tôi sẽ đi.
Bố mẹ tôi lần đầu tới thăm...
còn anh thì bỏ đi đú đởn cho sướng cái thân anh.
Tôi chịu đủ rồi. Tôi phải nói với bố mẹ là anh đã bỏ việc.
Đây là liệu pháp xả stress sóng não
Cuộc đời mới đẹp sao, nào ta cười lên nhé để bắt đầu!
Quẳng gánh lo đi... Anh định "tếch" con mẹ anh đi đâu?
Không, không.
Đấy là một biểu tượng, và là nguồn gốc của sức mạnh bản năng trong anh ta.
Nhưng làm sao mà mấy con bé Thây ma lại đá đít anh ta ở trang 4 hở chú?
Bao nhiêu lần chú bảo cháu là họ không phải là thây ma.
-Chú cứ bình tõm. Chỉ là truyện tranh thôi mà. - Không, đấy không chỉ là truyện tranh.
Cháu biết không, đấy là cả một nghệ thuật ...
Là cả một kiệt tác của sự tỉ mỉ.
một sự cân bằng độc đáo giữa hoạt họa và ngôn từ.
- Có phải như TV không chú? - Thế rốt cuộc là cháu có mua không?
- Không, nhảm bỏ xừ. - Ừ, thế thì xéo đi cho gọn.
- Đi. Chả có mua bán gì nữa. -Ơ, Nhưng sao?
Một đi không trở lại
Có phải ý chú là...chú muốn một mình abc với cô ả này.
Không được động vào nó. Bỏ mẹ mày tay ra và xéo đi!
Lượn, mau!
Lượn, mau! Chớ có bén bảng lại đây nữa.
Thằng tiểu quỷ.
Vince, không đi đâu cả.
- Cậu phải đi với bọn tớ! - Bọn mình phải túy lúy một trận quên sầu luôn!
Cẩn thận đấy mấy ông tướng! Cẩn thận!
Ôi, thằng con hoang!
Thằng con hoang!
Thằng con hoang!
# She's a special girl, you know
# The kind I'd hope to see Hanging on a wall
# Watching me cross the street
# I wonder how long it will be
# Before I'm sick of her And I no longer care
# Where she goes or has been
# Cause she's the new thing
# She is the new thing
# Well, she's the new thing
# She is the new thing
# Another new thing
# Feel my stomach sink As I curse my slow limbs
# She is the new thing
# Always a new thing
# Staring at her, ulterior girl
Cảm ơn.
- Vince, của cậu này. - Ừ.
- Tớ đã nghĩ là cậu sẽ tứ bỏ. - Thì thế mà.
- Thằng Banksy đâu? - Muộn rồi.
Thằng này giờ cao su bỏ mẹ.
-Không, ngày cưới nó căn giờ cẩn thận đến từng giây.
Thế thì có chuyện đéo gì?
Chết cười, nó thì căn giờ, nhưng khổ nỗi... con vợ nó thì lại đéo thèm căn mới đau.
Khổ thân thằng bé.
Rồi, để tớ thử nháy nó xem nào.
Bỏ mẹ rồi.
...Xin chào, tôi là Banksy
Hãy để lại tên và số điện thoại của bạn sau tiếng chuông, và tôi sẽ...
Banksy, cậu là một thằng đần.
Nhanh lên!
Thôi nào, phấn khởi lên các cậu.
Này, Pat, cậu định làm gì với mấy cái gậy đánh golf đó hả?
Làm gì có giải golf nào ở cái nơi bọn mình sẽ tới?
Đấy là lý do vì sao có cái túi này... cậu bạn nhỏ ạ.
- Cậu biết không, trên đời này đâu phải chỉ có mỗi bóng đá...
- Cậu chỉ cẩn một khoảng đất rộng... - Dở hơi thật.
Tớ không cho là liệu pháp Golf của cậu sẽ tốt cho Vince khốn khổ của chúng ta đâu, Pat.
Vince là một X- Man chứ đâu như cậu Pat.
Cậu phải thấy hắn trong cái ngày vinh quang nhất, Mickey.
Mọi người đã phải gọi hắn là Vince Can Trường.
Xem nhé, hắn đã đứng chắn trước mặt một con bò điên để bảo vệ người tình.
nằm liệt giường mà vẫn mua độ được vòng đua đầu tiên mới oách.
Ừ, thì cũng tại bọn cậu đã nhét tiền vào ví tớ.
- Bọn tớ đã giúp cậu. - Cho thằng Mickey xem đi.
- Được rồi, xem đây. - Để xem nào.
Giải đấu bò Pamplona năm 96. Thằng mặt mẹt này đã rống lên như một con bé ngày đầu tiên đi học suốt cả vòng đấu.
Ước gì, tớ đã có đấy.
Ôi, chết thật.
Xin lỗi nhé, tớ không cố ý.
Khi đấy bọn mình đang ở đâu nhể?
Quên mẹ nó đi, Vince ạ.
Ngày hôm nay cậu phải tìm lại chính mình. Cậu không được phép đánh mất bản thân.
Tớ vẫn ổn mà, cảm ơn.
Hắn ta đang nói dối, phải không các cậu? Hắn đã đánh mất bản thân.
Tất cả chúng ta đều đã từng như vậy. Còn gì đau đớn hơn khi hôn nhân đổ vỡ.
Chuyện đấy giống như một thứ ung nhọt ấy nhỉ?
Ai mà biết được, thế mới là vấn đề.
Nói tóm lại mọi chuyện rất chi là bi đát.
Ôi Vince ạ, bọn tớ quyết lôi cậu lên từ miệng vực.
- Này, Không hút thuốc! - Nín!
- Bọn tôi cả hội ngồi đây này. - Hãi quá nhỉ!
Thật đĩ thõa.
- Tâm thần... À ghê, à ghê!
- Thôi, kệ ả, giờ thì nghe này các chàng trai... - Tớ nghĩ sẽ rất vui đấy..
Tớ có kế hoạch như thế này.
Cái đầu tiên chúng ta làm ở đây là, "tè" vào mấy cái cây nào đó để đánh dấu lãnh thổ.
Sau đó tìm một quán rượu nào đó đánh chén một trận tới quên cả tiếng mẹ đẻ.
Bọn ta sẽ ăn chơi nhảy múa đến bất tỉnh với mấy em chân dài.
Có ai có ý kiến gì không?
- Anh là Michael hả? Tôi là lái xe đây. - Này, cô ta là "bác tài" đấy.
Muốn thấy bằng lái nữa à?
Đó là Mickey. Cái thằng ruồi muỗi vỡ vẩn em tìm.
Còn anh là Neil. Em tên gì, "bây bi"?
Tôi có thể nói với anh là nó không phải là "bây bi" đâu.
Xem chừng chuyến đi sẽ dài đấy nhỉ?
Anh muốn thế đấy à?
Thôi được rồi, để anh giới thiệu lại.
- Anh là Neil. Tôi tên là Ruth.
Hơ, từ giờ em tên Candy (Kẹo)
Quên hắn đi, Ruth, thằng này thuộc loại chậm phát triển.
Cứ gọi tôi là Candy.
Nổ mẹ mày đi!
Sẵn sàng chưa nào các chàng trai.
Nhìn hai em xinh tươi đàng kia kìa.
Tớ đã nói cậu chưa nhể, phụ nữ kết tớ lắm.
Em gái ơi, có đủ xăng không đấy.
- Cậu gọi cho Banksy à? - Nó sẽ tới.
Thằng này cứ như là bà xã của Mickey ấy. Không đỡ được.
Đẹp chửa, nó ngoẻo rồi.
- Sao? - Nó teo rồi.
Mới có 5 phút thôi mà.
Có ai đó đã bắt nó "lao lực" quá đáng. Anh sẽ không thể sửa nó qua loa được đâu.
Anh là người vừa ly dị hở?
Cảm ơn cô vì đã mang xe đến.
Anh biết đấy, có những thứ còn tệ hơn cả ly dị.
Hãm hiếp, giết người, vân vân...
Ừ thì thế.
Liệu có cái chi ở một ngôi làng quái dị như Modley mà các anh không tìm được ở London nhỉ?
Bà ngoại của Mickey sống ở đó. Bọn tôi sẽ ở đó trong lúc bà cụ đi vắng.
Có phải cô nói nó "quái dị" à?
À, nó ở giữa rừng, chỗ đấy là một cái ngõ cụt.
Chả có gì ở đấy hết.
Khi tôi xem vé đặt xe của các anh tôi chắc mẩm "thôi chết rồi'.
Mickey nói là ở làng này cứ 4 người phụ nữ ở làng này mới có 1 gã đàn ông.
Ừ đúng đấy, Nel ạ.
- Rõ ràng là họ nói điêu đấy. Ừ đúng thế.
Cả làng đầy những người đàn bà "khát giai"
đang chỉ trực nhảy bổ vào những gã liều mạng đầu tiên đến từ London như các anh.
Em đã ở đó chưa?
Công ty tôi chưa từng thấy một phiếu đặt vé nào tới Moodley hàng năm trời.
Oái, đừng đùa thế.
Đừng sợ. Không có lý do gì để phải sợ hãi cả.
Tất cả đều ổn.
Cái chết là một phần tự nhiên của cuộc sống
E sợ về nó là một phản xạ sinh tồn cố hữu
đã không còn cần thiết trong thế giới tươi đẹp này.
Hoan nghênh các cậu đến làng!
Tôi sẽ giọn nó hả?
Giỏi quá ha.
Bà cậu lên kế hoạch cho kỳ nghỉ này đấy hả, Mickey?
Bà ấy đi chơi biển xả hơi khi tụi công nhân xây dựng ở đấy.
Công nhân nào thế.
À, họ sẽ đi ngay lúc bọn mình vừa rời quán rượu.
Thế thì biết khi nào họ quay lại đây? Tới sáng mai à?
- Bà ấy không biết là chúng ta đến chơi à? - Thì tớ đã nói...
- Ôi, mẹ thằng ngu. Nghe này, tớ biết chìa khóa để đâu mà.
Chúa ạ! Chuyện ngày càng khôi hài hơn rồi.
Chả lẽ tôi sẽ phải chết toi trên cái xe bus này đợi nó đưa về sao.
Các quý ông ạ, các ông đã tới nơi cần đến rồi.
Mịe, lại đến cái thằng này, Mickey.
Không phải tớ mà. Không phải.
Ai lô? À...
Anh đã bảo em là anh sẽ ký mà..
Luật sư bọn họ bao giờ chả nói vậy.
Anh không thể làm gì hôm nay được. Anh không ở London.
Moodley...moodley!
Em nói cái quái gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.