The first 200 lines.
KHÔNG KHOAN NHƯỢNG Dịch phụ đề: QKK
Đi chỗ khác! Đi!
Tụi mày không biết phép lịch sự sao mà ăn trên mái nhà người ta như vậy?
WlLLlAM ZACHARY
BỊ GIẾT Ở ĐÂY TRONG KHI BẢO VỆ GIA ĐÌNH VÀ ĐÀN BÒ CỦA MÌNH
Ê, Guipago!
Ê!
Rachel!
Hôm nay thứ mấy?
Hình như thứ Ba, Mẹ. Con không chắc.
Mẹ thấy mùi bơ hơi lạ. Chắc là do cỏ mùa xuân còn non.
- Guipago! - Rachel!
- Guipago! - Rachel, bánh mì!
Rachel, bánh mì! Thứ Ba là ngày ăn bánh mì! Con phải làm bánh mì!
Mày vẫn chưa chịu làm bạn với tao, phải không? Tao cũng vậy.
Guipago... đồ ăn cỏ lông xám.
Mày chỉ có một nửa là ngựa, mày biết không?
Một nửa kia là da đỏ Kiowa. Phải.
Rachel, con ơi, con sẽ bị gãy cổ đó! Cả hai đứa.
Mày sẽ không để một đàn ngỗng trời làm mày sợ chớ?
Chúng chỉ là con người.
Chỉ bay cao hơn mình một chút, vậy thôi.
Đi thôi, Guipago.
Chào ông.
Chúng tôi có thức ăn ở nhà, nếu ông muốn tham gia.
- Cô tên gì, cô gái? - Rachel.
- Rachel gì? - Rachel Zachary, chi vậy?
Cô không phải họ Zachary.
Không phải con ruột nhà Zachary,
nhưng Mẹ tôi nói tôi không khác gì máu thịt của bà.
Làm sao ông biết tôi là ai? Tôi chưa từng gặp ông.
Ta là thanh gươm của Chúa Trời.
Là ngọn lửa và báo thù,
nhờ đó mà điều sai được sửa đúng và sự thật được phơi bày.
Vậy sao?
Ổng trông ra sao, Rachel?
Giống như một thứ gì bị gió thổi tới.
Ổng có một thanh gươm.
- Ổng là ai vậy, Mẹ? - Mẹ không biết.
Chắc là một lão thợ săn điên khùng nào đó.
Nhưng ổng quen chúng ta. Hay biết về chúng ta... biết con là một đứa con lượm được.
Chuyện đó không có gì kỳ lạ.
Mọi người ở Texas đều biết cha mẹ con.
Hay là nghe nói về họ.
- Nhưng cái cách ổng nói chuyện... - Bệnh sốt thảo nguyên.
- Đó là cái gì? - Thứ tệ nhất mà con có thể gặp.
Nỗi cô đơn. Chính Mẹ cũng đã gặp chuyện đó một, hai lần.
Nếu không nhờ Mẹ có một đứa con gái để trò chuyện...
Hãy lên trên gác mái lấy cho Mẹ ít cà-rốt và khoai tây để hầm thịt.
Ông!
Khỏe không, bà Zachary?
Đáng lẽ tôi tới sớm hơn, nhưng tôi phải đi một quảng đường xa. Bảy năm.
Bà không thể giết tôi. Thiên thần báo thù sẽ bịt mắt bà.
Mạng đổi mạng và máu đổi máu.
Mẹ?
Mẹ, Mẹ đang nói chuyện với ai vậy?
Đồ khốn! Đã bao nhiêu lần tao kêu tụi mày tránh khỏi nhà tao?
Cà-rốt ốm đói quá.
Mẹ, có chuyện gì vậy? Mẹ có nước mắt kìa.
Không, không có.
Mẹ không mấy thích nấu ăn khi không có đàn ông trong nhà.
Và anh Ben của con đã đi lâu quá.
Mình ước gì Ben có ở đây bây giờ. Ngay bây giờ!
Từ đây tới Wichita xa lắm. Và đường về còn xa hơn.
Con không chờ được, Mẹ. Không chờ được.
Đi coi bánh mì của con đi.
Nó nở đẹp lắm, Mẹ à.
Lấy ra đi trước khi nó quá đẹp để ăn.
- Mẹ đem một ít cho mấy đứa nghe? - Không.
Nếu hai chàng ngốc Cash và Andy muốn ăn bánh mì mới, hãy để họ về nhà ăn.
- 25, 26, 27. Vậy là được 81 con rồi! - Mình chỉ cần 150 con.
Nếu không có đủ khi Ben về tới, thì anh sẽ bị đóng yên lên lưng.
Ben đã hứa sẽ cho em đi Wichita và dạy cho em hiểu đời là gì.
Em chưa đi được đâu. Em còn chưa biết cạo râu.
Ben nói ở đó có những cô gái chỉ cần gọi tên.
Ben nói, Ben nói...
Chắc đó là anh Ben.
- Anh về rồi. - Đúng vậy.
- Mẹ và Rachel sao rồi? - Khỏe.
- Còn anh thì sao? - Khá tốt, các em.
Em không biết khá là sao, nhưng anh không đi Wichita để được tốt đâu.
Quào! Cổ tên gì, Ben?
- Nói thiệt, anh không nhớ. - Không nhớ?
Chúa ơi, vậy mới là sống chớ!
- Một đám kỵ sĩ coi được đó. - Anh đã lựa chọn cẩn thận.
- Ở dưới sàn quán rượu hả? - Bây giờ họ tỉnh táo rồi.
Các bạn, các bạn có thể nghỉ ở đây.
Trong vòng sáu dặm không có bóng mát nào tốt hơn.
Nước uống được nếu các bạn đừng bỏ gì vô đó.
Cash!
Cash!
Thằng không có râu đó, nó là da đỏ hay là gì?
Khi anh thuê một người, anh thường không bắt đầu bằng cách xúc phạm hắn.
Hắn tên gì?
- Johnny Portugal. - Họ đổi tên đó.
Anh chỉ biết hắn là người thuần hóa ngựa giỏi nhất ở Texas.
Nếu xuôi gió, em có thể ngửi mùi da đỏ cách xa một dặm.
Anh ghét làm em thất vọng, Cash. Mùi đó là của anh.
Anh đã không thay đồ từ khi ở Wichita.
- Anh mua cục xà-bông này bao nhiêu? - Một đô-la bạc.
Ở Wichita không có cái gì dưới một đô-la bạc sao?
Không đâu. Thịt bò ở nhà ga giá 30 xu.
30 xu! Mình phải có cả nửa triệu tấn đóng dấu của mình ở ngoài kia.
Lần đầu tiên chúng ta sẽ giàu có!
- Ben. - Rachel.
Ben!
Ben! Ôi, Ben!
Ôi! Gặp anh em mừng quá!
Đừng ăn gian nghe, hai người.
Cash.
Bây giờ nhìn được rồi.
Sao, hai người nghĩ sao?
Em đang mơ, phải không? Phải không, Ben?
- Chắc anh phải tốn cả một gia tài. - Không một xu. Không hề.
Anh đã đánh cá với một gã là anh có thể tự mình dỡ nó lên khỏi sàn nhà.
Cash. Andy.
Từ từ.
Chắc anh yếu đi rồi. Ở Wichita anh chỉ cần một ngón tay.
Nhìn nè, Rachel. Đây là cách mở nó ra.
Không phải chỗ đó, con gái.
Điều gì làm Mẹ hạnh phúc quá vậy, Mẹ?
Bởi vì con không bị bệnh hay chết hay bị lột da đầu hay gì gì nữa.
Không có gì giết được con ngoài sét đánh... và muốn vậy nó phải đánh hai lần.
Mẹ tin con.
Giai điệu gì vậy, Mẹ?
Mozart. Wolfgang Amadeus Mozart.
- Nghe như thiên thần vậy. - Cái gì vậy, Mẹ?
Một cái pi-anna. Thánh thần ơi, một cái pi-anna!
Ơn Chúa, Amen!
Ben Zachary phải tin chắc năm nay thắng lớn mới dám mua một cái pi-anna.
- Đi thôi! - Cha! Con muốn thay áo!
- Cái áo đó thì có sao? - Ông không muốn nó lấy chồng sao?
Cần phải có nhiều hơn một cái áo đẹp để bắt được một chàng Zachary. Đi đi.
Cha ơi! Cha ơi!
Cha ơi!
Đưa súng đây.
Cha!
- Có chuyện gì vậy, con? - Rắn hả?
- Một lão già. - Lão già nào?
Ổng chỉ có một mắt và ổng đeo một thanh gươm. Một thanh gươm dài.
Leo lên xe đi. Đội nón vô.
Con thấy ổng và chắc chắn ổng cũng thấy con, bởi vì con mắt ổng mở tròn, Mẹ!
Chúa ban phước cho cậu, Ben, vì vẫn tiếp tục làm ăn với một người như tôi.
Cũng vô cùng vất vả khi làm ăn với một người trung thực, tử tế.
- Và què nữa. - Đó là do con dao da đỏ đó, Mattilda.
Mụ đàn bà da đỏ đó, Rachel.
Trong lúc ổng bị bọn quỷ sứ Kiowa bắt.
Lần vừa rồi chúng ta đã đánh họ tơi tả. Chúng ta và những người Picayune láng giềng.
- Giáng sinh bốn năm trước, ngay dưới đó. - Cậu đã rượt chúng và tôi bắn chúng.
- Kể từ đó không thấy bóng dáng. - Bốn năm đau khổ cho chim ó.
Chuột chũi, khoai tím và mọi thứ muối.
Lạnh cóng tới lưng ngựa. Nóng cháy da.
Cơn gió xoáy hai năm trước, như một con chó điên quậy phá.
Và các dòng suối cạn khô, mọi thú vật đều chết.
Cám ơn ơn người, Chúa Trời.
Nhưng năm nay, trù phú rồi.
Nhờ ơn Chúa!
Trù phú như tôi chưa từng thấy trong đời.
Ơn Chúa! Ơn Chúa!
Chúng ta đã cùng nhau vượt qua, Ben. Nhà Rawlins của tôi và nhà Zachary của cậu.
Chúa Trời đã nói gì? Chúa Trời đã nói: "Hãy màu mỡ và sinh sôi."
Sinh sôi! Lớp già chúng tôi đã sinh sôi hết sức mình rồi.
Vì vậy, Ben, Mattilda,
tôi muốn thấy hai gia đình chúng ta kết hợp với nhau.
- Nói tiếp đi, Cha. - Cha không nói con.
Dù sao, vẫn chưa. Kéo áo xuống.
Vậy thì ai, đồng nghiệp?
- Ổng muốn nói em. - Em?
Charlie?
Charlie, lại đây.
Nói đi, Charlie. Nói với anh tôi anh muốn gì đi.
Tôi?
- Không có gì. - Anh là một kẻ dối trá, Charlie.
Vâng, thưa cô. Chắc là vậy.
Nói đi, Charlie, nếu không tôi sẽ nói.
Ben Zachary, thưa anh, Tôi muốn tới làm quen.
- Làm quen với ai? - Rachel.
Em gái bé nhỏ của tôi?
Cổ đã khá lớn rồi. Và đủ lớn rồi, đúng lúc rồi.
- Nín đi! Bà say rồi. - Say! Người say không nói dối.
Sao, Ben, cậu nghĩ sao?
- Tôi sẽ suy nghĩ. - Há! Anh sẽ suy nghĩ!
Và ảnh chỉ biết làm vậy, Cha.
Cash Zachary cũng y như vậy.
Tôi đã 20 tuổi và tôi đã chờ 20 năm để được kết hôn.
Có lẽ cô chưa hỏi đúng Zachary.
- Anh có yêu tôi không, Andy? - Có, nếu cô đừng xé rách áo tôi.
- Anh có muốn cưới tôi không, Andy? - Tôi rất muốn.
Nhưng tôi đã tự hứa với mình là sẽ đi Wichita trước.
Để làm cái gì ở đó?
À, trong đời tôi chưa bao giờ...
...uống một ly bia.
Chuyện đó sẽ mất bao lâu, Andy?
- Một hay hai tháng. - Tôi không chờ được. Không thể chờ được.
Sáng nay tôi đã tìm thấy một sợi tóc bạc trên đầu.
Cash, anh biết là anh yêu Georgia mà.
- Vậy sao? - Không có đâu.
- Vậy sao? - Tôi không muốn hắn. Tôi ghét hắn.
Lại đây, Georgia.
Không, một triệu năm nữa cũng không.
No comments yet. Be the first to leave one.