The first 200 lines.
Trong tập trước
Bà Owen rất nhiều khách. Bà ấy chọn cô
Chào mừng tới đảo Soldier
Ông Lombard.
Anh có vẻ nghĩ tôi là loại con gái đó
Tôi đảm bảo tôi không phải.
Họ là 10 người da đen nhỏ trong bài thơ ấy.
- "Thưa quý vị". - Ai đấy?
"Các vị bị buộc tội như sau!
'Philip Lombard, sát hại 21 người.'
Nó nói cái gì vậy?
Đúng là vớ vẩn.
Cyril, tôi đã cố hết sức để cứu thằng bé
Tôi suýt chết đuối
21 người?
Tôi là người duy nhất nói thật ở cái chỗ toàn kẻ dối trá.
Ai thế?
Ta sẽ bị xử dần.
Chuột trong lồng.
Hạnh nhân.
Hạnh nhân có độc
Chất Cyanide.
BayMax Team! Please take out with full credit! Translator/Typesetter: TrangJI |Editor/Upload: Thanh Vũ.
Không ai di chuyển chúng chứ?
Không.
Là anh à, bác sỹ?
Không?
Bà Rogers vì sao mà chết?
Tôi không biết.
Anh đưa cho cô ấy gì đó mà?
Phải, thuốc ngủ liều nhẹ.
Anh có cho quá liều không?
Cô Claythorne, tôi cảnh báo cô đừng có mà lên cơn điên
Là bài thơ.
Là bài thơ, mọi người không để ý à?
Mười tên lính nhỏ đi ăn một tên mắc nghẹn giờ còn 9 tên.
9 tên thức muộn trong đêm 1 quên thức dậy, 8 tên ngậm ngùi.
Có 10 người trong bài và ta cũng thế, giờ thì chỉ còn 8
Tướng quân, ngài di chuyển những bức tượng này sao?
- Cái gì? - Mấy cái tượng, ngài di chuyển chúng à?
Không, đương nhiên là không.
Có lẽ là do cô làm đó, Claythorne.
Cô phát hiện ra mà.
Đương nhiên không phải tôi. Sao tôi lại làm thế.
Để trở thành trung tâm chú ý? Cô thích được chú ý lắm mà, Claythorne?
- Chú ý gì? - Ý ông là gì?
Ta ăn đi có được không?
Thật là 1 tin khủng khiếp về bà Rogers.
Bà ấy nấu ăn tuyệt ngon.
Quả là đáng tiếc.
Trứng này đủ 4 phút rồi chứ?
Vâng, thưa bà.
Rogers, anh lấy đi 2 cái tượng à?
Không thưa cô.
Xin chia buồn cùng anh, Rogers. Bao giờ Narracott mới tới?
Gần tầm trưa thưa ngài. Thời gian anh ấy đến rất khác nhau.
Còn gì nữa không ạ?
Hết rồi, cảm ơn anh, Rogers. Cảm ơn rất nhiều.
Tony Marston còn trẻ và khỏe mạnh.
Anh ấy không thể chết vì chất kích thích.
Có lẽ anh ta bị đầu độc.
Và bà Rogers, có lẽ bị uống thuốc quá liều.
Ông có thuốc gì trong túi hả bác sỹ?
Sao ông phải mang túi thuốc theo?
Ông là khách mà, có phải đi làm việc đâu.
Thật ra là đi làm đấy.
Tôi luôn cố làm mọi việc theo hướng tốt nhất
Tuy nhiên,
Bà Owen bị rối loạn tinh thần
Và đó là chuyên môn của tôi.
Ông Owen đã chọn tôi vì khả năng của mình
để chữa cho vợ ông ấy. - Vậy là ông bỏ phẫu thuật luôn hả?
Người ta không tự nhiên mà chết
Họ chết vì có ai đó làm gì họ.
Tôi sẽ kiểm tra túi của ông. Tôi cấm cô động vào đồ của tôi!
Ông có gì giấu diếm sao? Để tôi làm thì sao?
Tôi không muốn bị đối xử như tội phạm!
Nếu tướng quân đi cùng thì sao?
Ông ấy là người đáng kính!
Được thôi! Nhưng nhân kiểm tra thì xem
luôn cả túi của thẩm phán Wargrave nữa.
Tôi biết tôi gặp ông ở đâu rồi.
Ở phòng khám dưới phòng của tôi ở phố Harley
anh ta là chuyên trị ung thư.
Đó là nơi tôi gặp ông.
Nếu tìm người có thuốc giảm đau hay thuốc ngủ liều mạnh
thì phải là thẩm phán Wargrave.
Phải không, thẩm phán?
Tôi có vấn đề về sức khỏe, đúng.
- Tàn nhẫn quá đấy bác sỹ. - Đừng trách tôi, cô khơi ra mà.
Tướng quân, đi chứ?
Chỉ là liều thuốc nhẹ.
Tôi nói rồi mà.
Thuốc loại thông dụng. Không có gì đặc biệt.
Tôi luôn phẫu thuật thành công.
Chỗ này - cái nhà, hòn đảo
đáng lẽ phải là nơi nghỉ ngơi.
Không khí biển,
bình yên,
và thư giãn.
Xin lỗi. Tôi rất xin lỗi.
- À, thì cũng xong rồi. - Xong cái gì.
Sao không tìm cả nó luôn?
Phụ nữ không có nghĩa là được ưu tiên.
Xem mày có gì nào.
Bác sỹ Armstrong, kiềm chế đi.
Mày nghĩ mình là ai chứ?
Tao là bác sỹ, mày chỉ là con thư ký.
Ai đó đã chuyển chúng
Chắc chắn.
Ai đó đã làm.
Anh giết mấy người đó?
Phải, Claythorne. Tôi đã giết họ.
Và hơn thế nữa.
Tại sao?
Lúc đó thì đó là ý hay nhất
Họ có thứ tôi muốn. Lúc đó là kim cương.
Đủ nuôi vài đời luôn.
Cô thì sao?
Cô muốn gì?
Tôi gần như chết đuối.
Tôi đã không cứu được thằng bé
Và giờ phút nào tôi cũng thấy hối hận vì điều đó.
Anh không thấy sao?
Tôi biết mình là ai.
Tôi luôn biết sẽ có ngày này.
Và giờ nó tới rồi.
"Em yêu anh
"em luôn nghĩ về lúc anh ôm em, hôn em
"em muốn phát điên vì giây phút đó
"khi anh ở bên em.
"Em muốn, em khao khát ở bên anh
"và em thấy điều này thật tàn nhẫn với John.
"Ánh mặt trời lưu lại trong đôi mắt anh, Henry.
"Em yêu anh.
"Em là của anh."
Tất cả đã sẵn sàng, thưa ngài.
Tinh thần mọi người đều tốt.
Đây, để tôi giúp.
Henry.
Anh là 1 người bạn tốt
đối với vợ chồng tôi.
Anh cứ gọi tôi là John nhé?
Cảm ơn, John.
Tôi và bà Rogers ở đây cả tuần rồi
mà không thấy ai ngoài Narracott đưa đồ tới.
Lombard.
Anh đi đâu thế?
Ta luôn ngồi đợi Ulick Norman Owen.
Nếu ông ta tới rồi thì sao?
Thiếu gì chỗ để trốn.
Chờ tôi với.
Làm ơn dừng lại.
Dừng lại
dừng lại đi...
Anh điên à!
Chẳng ma nào trốn được dưới đấy.
Anh từng có cảm giác bị săn đuổi chưa, Tubs?
Đừng gọi tôi thế. Tôi có béo đâu.
Và, không, chưa từng.
Thật sao?
Vì Owen, dù hắn là ai,
hắn cũng biết ta khá rõ.
À, không biết tôi.
Edward Landor là 1 thắng khốn nạn.
Nó tự ngã đấy chứ.
Anh không động vào hắn?
Tôi còn chẳng muốn ở gần mấy người như hắn.
Đi nào, Tubs, nhanh lên.
Tướng quân?
Ông chuẩn bị đồ xong chưa?
Bà ấy mất rồi.
Vì cúm Tây Ban Nha, hậu chiến tranh.
Ai cơ?
Vợ tôi Lesley.
Sau mọi việc
bà ấy lại mất vì cúm.
Nhiều người cũng thế mà.
Đáng ra tôi nên ra đi
và để họ được hạnh phúc.
Nhớ quay lại nhà.
Ông vẫn chưa mang va li xuống
và chúng tôi muốn đi ngay khi anh Narracott tới.
Anh ta không tới đâu, Narracott ấy.
Không ai tới đâu.
Ta sẽ không đi đâu được. Mọi chuyện kết thúc rồi.
Đó là niềm tin khi biết mọi chuyện đã chấm hết.
Giờ có thể cô chưa hiểu nhưng đến lúc thì...
cô sẽ hiểu thôi.
Tôi nghĩ ngài nhầm rồi.
Thuyền sẽ tới và chúng tôi sẽ đợi ngài.
Cô Claythorne.
Tốt
Mang mấy cái ghế ra đây đi.
Chuyện gì vậy?
Còn hơi sớm đấy.
Sáng nay có gì đó.
Thằng đó ở dưới. Tôi nghe thấy rồi.
Thằng nào?
Owen.
No comments yet. Be the first to leave one.