The first 170 lines.
Chuyền ra sau, đá lên rồi, và nó rất đẹp! Cú đó thật sự đẹp!
- Trời. - Được rồi, trò chơi là thế mà.
Bố, cho con tiền tiêu vặt được không?
Tất nhiên. Đây
Con cảm ơn. Của bác đây.
Rất hân hạnh khi làm ăn với cháu.
Anh lấy tiền tiêu vặt của con em bằng cá cược bóng đá sao?
Này, nếu nó thắng, anh sẽ trả đủ. Nhưng chú biết đấy, phải trừ đi phần trăm cho nhà cái
Phần trăm cho nhà cái. Anh thu tiền của nó cho việc tổ chức cá cược nữa sao?
Đó là cái người ta gọi là phần trăm cho nhà cái mà bố.
Đối mặt đi. Nó sẽ không bao giờ được học mấy thứ này ở trường đâu.
Em không quan tâm. Trả lại tiền tiêu vặt cho nó
Được thôi.
Con bị cắt tiền tiêu vặt. Đó là hình phạt cho tội cá cược.
- Cháu đã nói là bố sẽ làm thế mà. - Ờ, cháu đúng
Rất hân hạnh khi làm ăn với bác.
Nghe này. Tối mai sau khi thả nó về nhà mẹ, giúp anh 1 việc được không?
- Lánh mặt 1 chút được không? - Tên cô ta là gì?
Hay là quá sớm để hỏi?
Không phải là gái. Anh có mấy người bạn ghé qua.
Ồ, chơi poker à? Em có thể chơi cùng không?
- Em giờ chơi khá hơn trước rồi. - Không phải poker.
Chờ đã. Flush thì thắng được Straight.....
... và Full boat(thùng phá sảnh) thì thắng Flush, đúng không? - Ừ...
Và "Full house" và "full boat" là như nhau....
... thế nên em sẽ không hô "full houseboat" nữa. (poker Mỹ nên hơi rối)
- Không phải là poker, Alan. - Vậy thì sẽ làm gì?
Anh chỉ có vài người bạn tới và lại hút xì gà....
... uống vài ly Scotch và, chú biết đó, tán dóc.
Em thích tất cả điều đó. À mà Scotch hay khiến em đầy hơi.
Nhưng em sẽ uống thuốc trước và sẵn sàng để vào cuộc.
Thật tuyệt, nhưng anh không nghĩ rằng chú sẽ thoải mái.
- Sao không? - Vì bọn anh nói về mấy chuyện riêng tư.
- Ý anh là kiểu như nhóm tâm sự sao? - Không không không. Nó không phải nhóm tâm sự.
Chỉ là mấy gã gặp nhau và nói về cuộc sống của mình.
- Đó là nhóm tâm sự còn gì. - Không, đâu phải
Được rồi, không phải.
Không phải.
Hiểu rồi. Vậy sao em không thể tham gia?
Vì mấy gã đó là bạn anh.
Có sự tin tưởng và giữ bí mật.
- Em là bạn anh mà. - Không, chú là em trai anh.
Chờ chút. Anh không coi em là bạn sao?
Tất nhiên là không.
Bạn thì có thể chọn. 1 thằng em thì bắt buộc phải nhận.
- Cái gì cơ? - Thì đâu được chọn lựa.
Bố tự nhiên đánh thức mình vào giữa đêm và nói:
"Mẹ con không còn béo nữa và đây không phải phòng của con nữa."
Vậy là bao nhiêu năm qua, anh vẫn coi em là kẻ không mời mà đến sao?
Sự bất tiện? 1 gánh nặng?
Ừ, chắc chắn rồi. Có thể nói như vậy.
Anh biết không, em không hề biết là anh có cảm giác như vậy.
Em thực sự tổn thương.
Được rồi.
Nhưng chú vẫn lánh mặt phải không?
- Tạm biệt bác Charlie. - Gặp lại sau, anh bạn.
- Ồ, nó là bạn của anh sao? - Alan, đừng thế nữa.
Sao nó lại là bạn anh được? Anh đâu có được lựa chọn nó.
- Anh đã đồng ý cho nó ở đây. - Anh cũng cho em ở đây đó thôi.
Không, anh chọn nó, chú là thằng đi kèm.
Anh biêt không, có những lúc em thấy anh thật khó ưa.
Và cho chú đỡ ngạc nhiên. Anh sẽ không xem chú là bạn.
Được rồi, kiếm mấy người bạn thực sự cho cái "nhóm tâm sự" của anh đi.
- Nó không phải là... - Nó là nhóm tâm sự!
Nó là nhóm tâm sự hàng tuần của mấy tay chơi bời.
Và em cũng không bao giờ tham gia cho dù anh năn nỉ em.
Chào.
Bố nghe này. Bó có thể chọn bạn mà chơi...
... có thể chọn ra kiểu mũi của mình, nhưng bố không thể chọn được kiểu mũi của bạn mình.
- Bố biết ai nói câu đó không? - Bố đoán được.
Bác Charlie. Và bố biết tại sao nó buồn cười không? Vì nó rất chính xác.
Ờ ờ. Chúc con vui vẻ, Jake.
Tạm biệt bố. Chào mẹ. Cho con tiền tiêu vặt được không?
Mẹ cũng nhớ con cục cưng à.
- Cảm ơn anh vì đã đưa nó tới. - Judith, chờ đã.
Em có coi anh như 1 người bạn không?
Em coi anh như chồng cũ.
Anh biết. Nhưng bỏ qua...
... cuộc hôn nhân không tình yêu và cái vụ ly hôn rắc rối ra...
... chúng ta luôn luôn có 1 tình bạn thân thiết đúng không?
Lúc khác chúng ta nói chuyện này được không? Em có mấy người bạn đến ăn tối.
Ồ vậy sao? Anh có quen ai không?
- Sandra và Howard. - Không đùa đấy chứ. Anh nói chuyện 1 chút nhé?
- Em nghĩ là không. - Sao lại không?
Sandra và Howard cũng là bạn anh. Mà thực tế là anh giới thiệu họ cho em.
Ừ, vậy sao anh không gọi cho họ và mời họ đến nhà anh.
Đây là nhà anh. Họ là bạn của anh.
Thực tế là em đang có bạn anh đến ăn tối trong nhà của anh
Ừ, Alan, đó chính xác là việc đang diễn ra.
Ờ, khi anh nói đúng thì chỉ có đúng.
Tôi có vài thứ muốn nói, nhưng nó không được truyền ra khỏi căn phòng này.
Mọi thứ sẽ chỉ ở trong căn phòng này
Ờ, tất nhiên rồi, Judas. Chẳng phải có mấy chuyện bí mật tuồn ra
... trong cái bài hát mách lẻo khốn kiếp của anh sao?
- Tôi đã xin lỗi về chuyện đó rồi. - Đã quá trễ để tha thứ rồi cưng ạ.
Chúng ta lúc nào cũng như thế này mỗi khi gặp nhau sao?
- Mọi chuyện như nước trôi qua cầu rồi. - Cảm ơn.
Nếu anh không bị giết thì hãy cảm ơn anh ta trong bài phát biểu nhận giải Grammy.
Đó là việc tôi đã là, nhưng ai biết đây, bacharach, anh ta đã làm quá lên.
Ờ, cứ vin vào đó đi.
Được rồi. Tôi hỏi câu này thì sao?
Có ai phải dậy vào giữa đêm để đi tè không?
- Tất nhiên. - Thỉnh thoảng.
Thỉnh thoảng, tôi thậm chí còn không cả dậy được.
Đây là những cái mà tôi không thể viết thành bài hát nhỉ?
Ôi trời
được rồi. Đây không phải là về việc đi tè và buồn tè.
Đây là chuyện ta đang già đi.
Tôi nằm trên giường với vợ mình.
Cô ấy thật xinh đẹp, gợi cảm.
Nhưng tất cả điều tôi muốn là ăn hết đám bỏng ngô và lăn ra ngủ.
Anh đang làm gì vậy?
Danh sách đồ đi chợ. Anh biết đấy, chỉ là đồ đi chợ thôi.
Thế anh đang nói là cái cột cờ cũ đã mềm 1 nửa rồi sao?
Không, cột cờ ổn.
Và nếu anh không phiền, xin đừng gọi nó là cột cờ cũ.
Ý tôi đó là việc thay đổi sự ưu tiên vào việc gì đó.
Cờ, mờ, sờ.
Tôi sẽ đập cái kính của ông tụt vào tận trong mắt đó. Tôi sẽ làm thật đấy.
Để tôi nói với anh điều này.
Không quan trọng là tờ lịch nói gì, anh chỉ già đi khi anh cảm thấy thế.
Tôi thì cảm thấy...
... như...
... bún luộc vậy.
- Xin chào. - Ôi trời.
Xin lỗi mấy anh. Đó là em trai tôi.
Chúng ta đã thỏa thuận là chú không về đây.
Đừng lo, em chỉ cần cuốn sổ điện thoại thôi.
- Đó có phải là...? - Ừ. (Sean Penn diễn viên Mỹ)
- Và kia là...? - Ừ.( Elvis Costello nhạc sỹ)
Và đó là?
Từng như thế. Nhưng hết rồi.
Tay kia em không nhận ra.
Hắn là tay chuyên cá cược hộ anh.
Anh mời cả tay cá cược hộ mà không chọn em?
Tay đó cũng giống bạn bè, cũng chọn được.
Được rồi. Tốt thôi. Xin lỗi vì đã làm gián đoạn.
Tôi cần sổ địa chỉ để gọi cho mấy người bạn.
Họ không quan tâm đâu. Nhanh lên và té đi.
Nhanh lên và té đi. Nghe cứ như đang quan hệ với vợ cũ của tôi vậy.
Tôi không biết Charlie đã nói chưa, nhưng tôi vừa ly dị....
... và nó hơi khó khăn.
- Sổ của chú đây. - Cảm ơn.
Tất nhiên, tôi đoán là mọi việc đã quá muộn, tôi đã nhận ra, nhưng...
- Anh mày sẽ đếm đến 3. - Chào.
Xin lỗi về điều đó. Nó hơi có chút khó chịu vì tôi đã nói...
... nó không thể vào nhóm. - Sao không?
Anh vừa nhìn thấy nó rồi đúng không? Tin tôi đi, nó không có gì khá hơn đâu.
Ý tôi là, nó nghĩ đây là nhóm tâm sự
Đây là nhóm tâm sự, Charlie.
Anh là đứa duy nhất giả vờ là nó về chuyện Scotch với xì gà.
Dù cái nhóm này là gì đi nữa, chúng ta cũng phải quy định việc cho người mới tham gia.
Ờ là thế, nhưng đó là em trai anh.
Cậu ta rõ ràng là đang trải qua thời gian khó khăn.
Có vẻ như cậu ấy cần được tâm sự, anh bạn.
Này, tôi cũng tâm sự với nó rất nhiều.
Tôi cho nó ở. Chia sẻ đồ ăn với nó.
Tôi chuyển cái rổ bóng đi để nó có thể đậu xe trong gara.
Mấy người còn muốn tôi làm gì nữa?
Để tôi nói với anh về sự chia sẻ, nhóc.
Chia sẻ có 2 chiều..
Khi anh chia sẻ thứ gì đó với người khác.....
... anh luôn nhận được nhiều hơn thứ anh đã trao.
Giả sử là sự thông minh của cậu có thể chia sẻ với ai đó...
... thì sẽ nhận được nhiều thứ hơn những cái cậu có trong đầu cậu.
Chào, Dick, tôi Alan đây. Mọi chuyện thế nào, anh bạn?
Ồ, tốt, tốt.
Nghe này. Tối nay anh có muốn đi xem phim không?
Ồ vậy sao? Anh và Roz cũng đang ở chỗ Judith à. Thú vị thật.
Vậy ra ngoài nhà của tôi, nửa tiền của tôi, 1 nửa lòng tự trọng của tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.