The first 200 lines.
BẠN CÓ MUỐN BỎ PHIẾU?
TẤT CẢ NHÂN VẬT, ĐỊA DANH, TỔ CHỨC VÀ SỰ KIỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU
CẢNH QUAY CÙNG ĐỘNG VẬT TUÂN THỦ QUYỀN LỢI ĐỘNG VẬT
TRANH LUẬN VỀ NHÂN QUYỀN VÀ CÔNG LÝ: CHẾ ĐỘ CÔNG KHAI DANH TÍNH NGHI PHẠM
Đây không chỉ là vấn đề về nhân quyền
mà còn về sự an toàn nữa.
Sự an toàn giúp ta có thể ăn ngon ngủ yên trong nhà mình
mà không phải lo lắng sẽ có tên tội phạm nào đó
bất thình lình xuất hiện và hại gia đình mình.
Tôi đang nói về quyền được bảo vệ cơ bản
mà người Hàn Quốc nào cũng đáng được hưởng.
Tôi không hoàn toàn phản đối điều đó.
Hàn Quốc là một quốc gia pháp trị coi trọng suy đoán vô tội.
Xem ai đó là một tội phạm trong khi phiên tòa còn chưa kết thúc,
và tiết lộ danh tính của họ với cái cớ vì lợi ích xã hội sao?
Có một câu nói rất nổi tiếng về việc này.
"Không phải thì thôi".
"Cứ tiết lộ ra đi. Không phải thì thôi. Có phải việc của mình đâu".
"Đáng ra đừng làm những việc để bị nghi ngờ chứ".
Yêu cầu hình phạt thỏa đáng cho kẻ gây hại
đâu phải là đòi hỏi vô lý.
Giáo sư Kwon Seok Joo.
Tất cả chúng ta đều có quyền được biết để bảo vệ bản thân.
Anh cũng rõ về quyền được biết đó chứ?
Tôi biết rất rõ, thưa bà Nghị viên.
Nhưng mà,
biết thì cũng có gì khác đâu?
Dù cho có nắm được thông tin rằng ai đó chắc chắn có tội
thì những cách để bảo vệ bản thân
chỉ là bày tỏ định kiến, phân biệt đối xử và tẩy chay.
Dù có rơi vào tình huống chẳng làm gì cũng có thể chết đi nữa,
ta cũng không nên công kích ai đó trước,
và càng không được giết họ.
Trên đất nước pháp trị này, công kích chế ngự
là điều không thể dung thứ được.
TẬP 7
Cả chữ ký của Giáo sư cũng đẹp nữa.
Em cảm ơn ạ.
Yun Seong nhà tôi là fan của Giáo sư đấy ạ.
Nó còn ngại chẳng dám đến chào dù chúng ta là hàng xóm.
Anh không biết nó đã mong chờ hôm nay thế nào đâu.
Quyển này có hơi khó với học sinh cấp hai mà nhỉ.
TÁC GIẢ KWON SEOK JOO
Cảm ơn cháu đã đọc nó.
Cháu cũng chẳng hiểu tại sao Nữ thần Công lý lại bịt mắt.
Nếu bà ấy bịt mắt vì sợ rằng mình sẽ thiên vị
thì thật là hèn nhát.
Chẳng nhìn rõ mà đưa ra phán xét thì không còn là công bằng nữa
mà là thờ ơ rồi.
Nó mơ được làm trong ngành luật đấy ạ.
Chồng tôi cũng muốn trong ba cậu con trai
có một đứa làm ngành luật.
Giờ tôi cũng bắt đầu sự nghiệp chính trị rồi,
có một nhà tư vấn luật pháp đáng tin cậy sẽ rất có ích.
Dù tôi đã có hàng xóm là anh.
Phán xét chỉ dựa vào trải nghiệm cũng là một sự thiên vị.
Trải nghiệm là thứ ta thu được từ nhiều hoàn cảnh và mâu thuẫn.
Chúng không thể nào đúng tuyệt đối.
Cháu cũng nghĩ vậy ạ.
Muốn đến buổi giảng của chú không?
Các lớp tự chọn có thể nhận học sinh dự thính.
Hay là cháu bận học ở trường quá?
À…
Thật ra cháu nó vừa trải qua một ca phẫu thuật lớn,
nên đang học tại nhà ạ.
Nhưng nếu được đến dự thì đó sẽ là trải nghiệm quá tốt ấy chứ.
Tất nhiên rồi.
Sau khi nghe giảng xong, hãy cho chú biết suy nghĩ của cháu nhé.
Dù cho ý kiến của cháu có trái ngược hoàn toàn với chú
- cũng không sao… - Bố ơi!
Ừ, Na Rae à.
Xin lỗi. Là con gái tôi.
Con đến rồi à?
- Sao lại đến một mình? - Anh ấy lại đi trước rồi.
Anh ấy bảo hôm nay có nhiều việc phải làm lắm.
Bố đang tính ba người chúng ta cùng đi ăn tối mà.
Thôi vậy.
Thế thì hôm nay công chúa sẽ hẹn hò với mình bố rồi.
PHIÊN KIỂM TOÁN HAY DIỄN THỜI TRANG? NGHỊ VIÊN MIN THAY BA BỘ MỘT NGÀY
Công chúng chỉ toàn xem mấy thứ vớ vẩn này
thay vì phần chất vấn chính phủ.
Hãy lập danh sách các chuyên gia xây dựng hình ảnh.
Ưu tiên những ai du học nước ngoài, đặc biệt là Washington.
Bình luận ác ý còn hơn không có bình luận mà ạ.
Càng nhiều nguồn rò rỉ thông tin càng không tốt đâu ạ.
Chị chỉ mới là đại diện tỷ lệ mà.
- Dừng xe. - Vâng.
Xuống xe.
Tôi ạ?
Xinh quá.
Thứ quê mùa.
Chuẩn bị phỏng vấn tuyển trợ lý mới cho tôi nhé.
Một mình nuôi con gái thế chắc là vất vả lắm.
Tôi sẽ mời Giáo sư Kwon tham gia chiến dịch.
Kiểm tra đời tư anh ta nhé.
Vâng, tôi rõ rồi ạ.
KWON SEOK JOO HỒ SƠ HỌC VẤN
KINH NGHIỆM, CHỨNG CHỈ
Mục đích của pháp luật là để thực thi công lý.
Một sinh viên vừa tốt nghiệp đã bị sát hại trong vụ này.
Nhưng bị cáo uống rượu lái xe…
Vậy phán xét tại tòa án có luôn là công lý hoàn hảo không?
Cái cậu này.
Tóm lại…
Nào.
CÔNG LÝ THÍCH ĐÁNG
MỘT QUẢ CẦU TUYẾT NHỎ CŨNG THAY ĐỔI ĐƯỢC DÒNG CHẢY
Giáo sư ơi.
Bài giảng của thầy hôm nay cũng tuyệt lắm ạ.
- Tuyệt vời ạ. - Thầy ngầu lắm.
- Em thích lắm ạ. - Chăm chỉ vào nhé.
Giáo sư, hôm nay bọn em…
KHÁM PHÁ CÔNG LÝ
TÔN TRỌNG CÔNG LÝ LÀ TRÊN HẾT
TÁC GIẢ KWON SEOK JOO
Nó ngồi yên này.
Bé Bông à.
Bé Bông.
Bé Bông.
Bé Bông à? Bố ơi! Bé Bông đâu mất rồi.
Giáo sư.
Yun Seong này.
Cháu có dẫn cún nhà chú về không?
Cháu ạ?
Cháu dẫn Bé Bông về thế nào được ạ?
Có người thấy cháu rời khỏi nhà chú.
Nếu đã chơi đủ rồi thì trả nó về cho chú nhé?
Na Rae đang đợi.
Đã bảo không phải cháu thật mà.
Chú kiểm tra máy quay là biết mà.
Lẽ nào
cháu biết CCTV nhà chú bị hỏng à?
Ồ, cậu út.
Con ra đón bố đấy à?
Bố về rồi ạ?
Giáo sư cũng ở đây nhỉ.
Có chuyện gì vậy?
Con cún nhà tôi bị mất tích.
Tôi đang hỏi thăm Yun Seong.
Vì chuyện cỏn con đó mà anh làm phiền nó học sao?
Thật là. Sao tôi lại thấy khó chịu nhỉ?
Anh nên thấy khó chịu nhỉ?
Con có thấy con chó đó không?
Không, con có thấy đâu.
Anh về đi ạ.
- Anh Byun. - Vâng.
Mang cái xẻng ra đây.
Trông thằng bé nhé.
Mình à.
- Mau lên! - Vâng.
Mình à.
Vào trong đi con. Mau lên.
Ta vào thôi ạ.
Mình à!
Anh điên rồi hả?
Đã bảo thích đánh ai thì đánh, không đánh nổi thì ném tiền vào mặt chúng!
Giết biết bao nhiêu con chó ở nhà còn chưa đủ hay sao
mà giờ còn giết chó nhà người khác?
Thật đáng xấu hổ.
Con tưởng con là thợ mổ hả?
Sao lại đánh đứa đau yếu như nó?
Anh không thông cảm được à?
Với anh, mẹ con em chỉ được thế à?
Em bảo phải làm thân để anh ta tham gia chiến dịch cùng em mà.
Nếu anh ta biết chuyện này thì ta sẽ ra thể thống gì đây?
Phu nhân.
Cậu đã làm gì vậy hả?
Cậu phải làm anh Yun Seong chứ!
Chủ tịch.
Cháu sai rồi ạ.
Woo Taek là anh của Yun Seong.
Woo Taek sai rồi ạ.
Anh thấy chưa? Woo Taek bảo Yun Seong không làm gì sai mà.
Dù có ai hỏi thì nó cũng sẽ trả lời vậy!
Ngay từ đầu ta đã giao kèo vậy mà.
Thằng nhãi.
Đừng nhìn. Đi thôi con.
Thằng khốn.
Woo Taek đã làm tốt phải không?
Em xin lỗi anh.
Những người xin lỗi Woo Taek
đều là người tốt.
Và người tốt sẽ được tặng quà.
Anh tặng quà cho em nhé?
Mà anh này,
ai đã thấy chúng ta vậy nhỉ?
Em không thể…
để yên cho kẻ thích mách lẻo được.
Đừng lo.
Em biết đường về nhà mà.
Anh đang ở đâu vậy?
Không được. Phải mau tìm Bé Bông.
Sao bảo anh biết ai đã dẫn nó đi mà?
Sao không nói vậy?
Mau về đi nhé.
Em sẽ chờ ở nhà.
Na Rae ơi.
Cậu xinh lắm rồi.
Này!
- Anh bị sao vậy? - Gì vậy trời?
No comments yet. Be the first to leave one.