The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Vậy đến làm gì?
Tiền và cơ thể
anh đều không cần thì đến làm gì?
Nếu được,
tôi muốn đến
để gặp cô lần nữa.
Đôi mắt đó,
tôi muốn được ngắm lần nữa.
Mắt ư?
Cô...
có ánh mắt giống một người tôi biết.
Là ai vậy?
Người bị hỏng nhân cách...
Cứu tôi! Cứu tôi với!
Cứu?
Không cứu?
Đợi đã.
Một cô gái...
mang ánh mắt...
không có hơi ấm.
Anh đã...
sợ cô ấy?
Tôi đã thích cô ấy.
Tôi đã thích cô ấy.
CHƯƠNG 2 CÔ GÁI MANG GIÀY ĐỎ
BỆNH VIỆN TÂM THẦN ỔN ĐỊNH
Vậy bây giờ, anh đang tán tỉnh tôi à?
Cô gái ở trong ký ức đẹp đẽ của anh giống tôi à?
Tôi đâu có nói chúng là những ký ức đẹp đẽ.
Tôi như thế này mà cậu vẫn thích ư?
Đừng hiểu lầm.
Không phải ký ức tốt đẹp gì.
Vậy sao?
Nhưng mà
càng là ký ức không mấy đẹp đẽ
thì càng lưu lại lâu hơn ở chỗ này.
NHÀ XUẤT BẢN SANGSANGESANG
Này, sao cô lại để hai người họ gặp nhau?
Cô phải ngăn cô ấy lại bằng mọi giá chứ.
Nhà văn bất ngờ tới đây mà không nói gì.
Cô ta có bao giờ báo trước à?
Ôi, thật là!
Cô không đoán trước được
thì ít ra phải liều mạng ngăn lại chứ.
Ôi! Đúng là phí lương.
Mình muốn đánh anh ta một cái.
Cô hãy nói với anh ta
rằng anh ta đã vất vả nhiều rồi.
Sao?
Nhưng anh ấy không cần phải vất vả vì tôi đâu.
Bảo anh ta đừng gọi cho tôi nữa.
Ôi trời!
Xin lỗi vì đến muộn. Kẹt xe dữ quá.
Vừa ăn đồ ngọt vừa nói chuyện với tôi nhé?
Không cần đâu.
Anh về luôn à?
Anh phải lấy chữ ký chứ.
Chữ ký của mình à?
- Không. Cái đó... - Vừa nãy anh nói
là nhờ tôi lấy chữ ký của tác giả mà.
Ánh mắt gì chứ?
Cô gái trong ký ức gì chứ? Anh lẩm bẩm mấy thứ đó
là vì chữ ký của tôi sao?
Không phải.
Không phải vì tiền hay bản thân anh,
thứ anh muốn là chữ ký của tôi.
Không phải.
Ôi! Tốt quá rồi!
Tổ chức họp fan tại chỗ,
- tiện cùng tôi uống cái này và... - Tôi sẽ ký.
Chữ ký của tôi.
Đây là ấn phẩm mới nhất.
Đây.
Tên?
Tên?
Moon
Sang Tae.
Người đó là cháu cậu à?
Là anh tôi.
À, thì ra anh cậu là người hâm mộ cô ấy.
Cộng đồng người hâm mộ của Mun Yeong vô cùng lớn,
không phân biệt trẻ em, người lớn, và ở nhiều nước khác nhau.
Chúc mừng.
- Cậu cứ coi đây là vật phẩm cho fan... - Đây.
NHÓC THÂY MA
Tôi đi đây.
Lần sau lại gặp nhé.
Không có chuyện đó đâu.
Ôi trời, cậu ta phải nhận vật phẩm chứ.
Cậu điều dưỡng.
Cậu điều dưỡng!
Cậu điều dưỡng. Đợi chút đã.
Ôi, đợi chút đã.
Ôi, tôi xin lỗi.
Tôi thấy có lỗi quá, nên mới làm vậy.
Cậu hãy nhận thùng nước mật ong này.
50.000 WON
Hơi nhiều để uống một mình.
Vậy cậu chia cả cho những người xung quanh nữa.
- Được. - Vâng.
Vậy sao?
Ôi! Này! Đừng!
Này, đừng! Này!
Trời ạ.
Tôi không cần mấy thứ như này.
Đừng bám theo tôi.
Này cậu.
Trong suốt mười năm giải quyết hậu quả của Ko Mun Yeong,
chưa từng có ai từ chối thùng mật ong này.
Không tin được.
Trời ạ, mình có cảm giác không tốt về chuyện này.
Sao mình lại ôm thùng nước này nhỉ?
Đẹp quá.
Mình muốn anh ta.
Mình muốn anh ta.
Mình muốn anh ta.
Cô gọi tôi à?
Lần trước cô bảo muốn làm công việc tử tế.
Vâng. Cô hãy sai bảo tôi bất cứ việc gì.
Hãy bám theo chàng trai vừa mới ra ngoài.
- Cô nói gì ạ? - Nếu mách lẻo với Giám đốc Lee,
tôi sẽ cắt lưỡi cô nên hãy im lặng tìm hiểu.
NHÓC THÂY MA SẮP RA MẮT SÁCH MỚI CỦA KO MUN YEONG
NHÓC THÂY MA
JAE SU
Ừ, anh ấy đang ăn.
Mới sáng sớm bà chủ nhà của cậu đã tìm đến rồi làm loạn một trận.
Dính nước bọt rồi. Bẩn quá.
Nước bọt bẩn lắm.
Ho thì phải che miệng lại.
Để đỡ mắc bệnh truyền nhiễm.
Tình trạng anh ấy rất tốt.
Cho đến bây giờ.
Này, mới sáng mà đã đi đâu thế? Cậu làm lái xe thuê cho người khác à?
Sao? Ko Mun Yeong?
Gì? Chữ ký hả?
Ừ, tắt máy đây.
Nhận được rồi.
Anh Sang Tae. Khoan đã.
Đừng đi. Anh đang ăn mà.
Này, đợi đã. Trời đất ơi!
Anh Sang Tae, nhất định phải đến buổi ra mắt sách nhé.
Nhận chữ ký, chụp ảnh với tôi
và cùng trải qua khoảng thời gian vui vẻ.
Mun Yeong đợi anh.
Nháy mắt.
Ôi trời, cô ta bị gì thế?
GẤP CHO THUÊ CỬA HÀNG
Cậu bảo tôi đi đâu cơ?
Chuyện là...
Tôi phải thu dọn đồ đạc để chuyển nhà
và cũng phải thuyết phục bà chủ nhà...
Phải chọn một bộ đồ trông thông minh
như sinh viên Đại học Oxford ấy.
Tớ cũng phải sắp xếp công việc làm thêm.
Cậu đang giăng tơ nhện à? Bớt lảm nhảm đi.
Vậy ý cậu là nhờ tớ đón anh cậu
rồi đưa tới buổi ký tặng hay gì đó của cô gái ấy chứ gì?
Ừ.
Tớ biết rồi. Nhắn cho tớ thời gian, địa điểm.
Cảm ơn cậu, Jae Su.
Vậy cậu thích tớ hay anh cậu?
Xấu hổ lắm thế! Dễ thương quá!
Mời vào.
Cô Ju Ri.
Anh lại bán gà à?
Anh thích đến vậy à?
"Anh Sang Tae!
Nhất định phải đến buổi ra mắt sách nhé.
Nhận chữ ký, chụp ảnh với tôi
và cùng trải qua khoảng thời gian vui vẻ.
Mun Yeong đợi anh. Nháy mắt".
"Anh Sang Tae". Thích quá!
Được rồi, Sinh viên Đại học Oxford.
Chao ôi, đẹp thật.
Anh, thử mặc cái này đi.
Cái này tuyệt đấy.
Tuyệt vời...
Biểu cảm như thế nào mới là tuyệt vời?
Biểu cảm tuyệt vời.
Biểu cảm tuyệt vời.
Biểu cảm tuyệt vời.
- Tặng thêm bia. - À...
Tối tôi phải lái xe, nên không uống đồ có cồn.
- Coca Cola. - Cho tôi Coca Cola.
Miễn phí.
Nghe nói cô đã chuyển tới một bệnh viện ở địa phương.
Vâng.
GẤP CHO THUÊ CỬA HÀNG
Anh Jae Su cũng đi đâu à?
Tôi từ chối việc ở cố định một chỗ.
Tôi là kẻ lang thang cuối cùng của Hàn Quốc.
Người lang thang cuối cùng.
Mọi thứ vẫn tốt chứ?
Cô thấy đấy...
Không.
Tôi hỏi về anh Gang Tae.
Cậu ta sống bằng việc hành hạ bản thân.
Cậu bị thương à?
No comments yet. Be the first to leave one.