Floating City

Floating City (浮城)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Floating City 2012 BluRay 720p AC3 2Audio x264-CHD
A Commentary by truongtx

Tags

BluRay
x264
720p
720
AC3
HD
Published on: 2014-06-18
Downloads: 11
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Chúng tôi là người trên biển. Là những người sống trên thuyền.

Con của tôi!

Người trên biển bảo nhau...

Nếu như gặp nguy hiểm trên biển...

Diêm Dương sẽ một mạng, đổi lại một mạng.

Cô họ Bố phải không? Có phải cô bố ở vùng vịnh đó không?

- Phải, vùng vịnh ấy. - Được! Mang đến rồi đây!

Cẩn thận đấy!

Khuôn mặt nó thế đấy, tôi đã bảo với cô rồi mà.

Hay là đừng mua.

Chị từng bị sẩy thai.

Không biết sau này có thể có con không.

Trên thuyền cũng cần người giúp một tay mà.

Bán con đừng xoa đầu, xoa đầu nước mắt sẽ tuôn không ngừng.

Mẹ tôi đã sống sót, nhưng bà không thể ngờ...

sẽ đổi về một Phiên Tử và chiếc bông tai.

Đó chính là tôi.

Câu chuyện của Phiên Tử và chiếc bông tai.

50 năm sau.

Đệ! Nhanh lên nào!

Phiona đến đón chúng ta đó.

Sắp đến giờ rồi, nhanh lên đi.

Đến rồi đấy!

- Chào Vi Ân. - Chào dì.

- Cháu thích ăn kem chứ? - Có ạ!

Cháu thích không?

- Tặng cháu nè. - Cảm ơn dì.

- Vẫn chưa sửa soạn xong à? - Hình như không hợp.

Áo vét nhung của anh đâu?

Chào chị.

- Chào Lệ Lệ. - Chào dì.

Bên ngoài có kem đấy. Tự nhiên ăn đi nhé.

Đây rồi.

Thử cái này đi.

Giày của anh đâu?

Hay em bảo với Anh Tuyền tối nay chị không đi nhé.

Lại sao nữa?

Em ở nhà ăn cơm với các con đi.

- Được rồi, ở nhà còn nhiều thức ăn mà. - Mang đôi này đi.

Anh đi làm việc đi, ở nhà có em lo.

- Đến giờ rồi, đi đi. - Em đi nhé!

Sao mẹ lại không chịu đi nữa thế.

Chào mừng anh Bố.

Người Hoa đầu tiên làm sếp công ty Đế Quốc Đông Ấn Độ.

Chúng tôi từng nghe nói về anh rồi.

Cảm ơn ông Tăng. Thật vinh hạnh cho tôi.

Cô đây là chị Bố?

Vợ tôi bị bệnh. Cô đây là Phiona Huang.

Cô Hoàng.

Có phải chính là cô Hoàng đó không?

Ông đoán đúng rồi.

Rất vui được gặp cô.

Lệnh tôn cũng sẽ đến.

Tiệc tối nay là thế này, tổng đốc vừa nhậm chức...

muốn gặp mặt các tinh anh của Hồng Kông.

Tối nay các bạn sẽ gặp được người quen đấy.

Cảm ơn!

Cảm ơn!

Rất vui được gặp anh, cạn ly.

Cuối cùng anh đã thành công. Chúc mừng nhé!

Cảm ơn! Cạn ly!

Cạn ly!

Này tên tóc đỏ, đồ tạp chủng nửa mùa.

Tôi là ai?

Tôi biết Đệ chưa ngủ.

Tôi không lên giường nằm, thì cô ấy sẽ không ngủ.

Nhưng cô ấy không ngủ, tôi lại không muốn lên giường.

Lẽ ra hôm nay là ngày vui.

Nếu mẹ vẫn còn sống...

bà nhất định sẽ bảo mấy đứa em giết gà ăn mừng.

Nhưng những ngày tháng đã qua không có chuyện “nếu như”.

Ngày hôm qua và người của ngày hôm qua...

chỉ có thể tìm thấy trên thiên đường.

Về rồi đây!

Phải học cách chọn cá đấy.

Phiên Tử, sao anh không giống bọn em thế?

Có phải nước biển khiến anh thành ra thế kia?

Có chỗ nào không giống chứ?

Bọn em giống cá mắt đen. Còn anh trông giống cá bảy màu.

Nhớ lại...

là câu hỏi của em họ.

Tại sao tôi lại không giống những người khác?

Có phải con bị nước biển làm thành ra thế này không?

Hả?

Vì sao con lại giống con cá bảy màu.

Dì mười! Ra đây!

Gì vậy?

Dì nói lung tung gì với bọn trẻ thế? Nó giống cá bảy màu chỗ nào?

A Muội ra đây mau! Bảo mày đừng nói lung tung.

- Sao mày không nghe lời thế? - Vào trong đi!

Giết gà đi!

Tại sao phải giết gà? Hôm nay có lễ gì?

Sau này mỗi lần tôi hỏi...

mẹ đều giết gà làm thêm thức ăn.

Nhưng không được hỏi tiếp.

Hỏi nữa sẽ ăn đòn.

Mua gỗ không biết gỗ mục.

Lấy chồng dễ lấy nhầm chồng.

Chàng của em thì sao?

Mua kim kết giấy gói hoa.

Tìm kim dễ tìm nàng khó.

Nàng của anh thì sao?

Tôi với em họ giống như tô chè đậu đỏ.

Người lớn nào cũng bảo. Chúng tôi nhất định sẽ kết hôn.

Đang có bão, ra biển làm gì?

Hết gạo rồi!

Phiên Tử, mẹ em bảo chúng ta sắp cưới nhau rồi.

- Nhưng anh không có tiền. - Thế anh có cá không?

- Dưới biển đều là cá đó. - Vậy anh là người giàu có rồi.

Phiên Tử, mẹ em bảo, mẹ anh không phải là mẹ anh.

Mẹ em mới không phải là mẹ em đó.

- Ba anh không phải ba anh. - Em điên à?

Ba em là con trâu nước, mẹ em là cái lò than.

Mẹ, em ấy bảo mẹ không phải mẹ con. Ba con không phải ba con.

- Ai bảo thế? - Em họ.

- Dì mười! Dì lại nói linh tinh gì nữa thế? - Em quay về sẽ lấy anh.

Anh chạy không thoát đâu!

Nếu hôm đó nhà em họ không vội đi đánh cá.

Em ấy nhất định sẽ bị dì mười cho một trận nên thân.

Tôi muốn ngắm thuyền của em họ, căng buồm ra biển trời bao la.

Người trên biển chúng tôi rất may mắn...

khi ngắm được những lúc mặt trời lặn đẹp nhất.

Gia đình của em họ, thật sự đã ra biển trời bao la.

A Tuyền à.

Mục sư A Đông bảo, nơi đó là thiên đường.

Mọi người sớm muộn gì cũng phải đến thiên đường.

Nhưng có người đến đó sớm, có người đến trễ mà thôi.

Những người đi đến đó sớm sẽ ở mãi trong tim chúng ta.

Tôi nhảy, họ cũng nhảy. Tôi cười, họ cũng cười.

Họ không hề rời xa chúng ta.

Nếu em họ đã đến thiên đường, thì giờ tôi đang ở đâu?

Mấy năm sau...

Mục sư A Đông đã rửa tội cho tôi.

Ông bảo rửa tội xong...

sau này có thể đến thiên đường tìm em họ.

Đích thân tôi có thể hỏi em ấy.

- Tặng gia đình thứ này. - Cảm ơn!

- Trên đó viết gì thế? - Thượng Đế mãi rọi sáng.

Con có muốn học viết chữ không? Ta có thể sắp xếp giúp con.

- Ai mà không muốn lên bờ chứ? - Không được đi!

Việc trên thuyền ai sẽ làm?

Từ lúc quen biết với thượng đế, ngày ngày tôi đều biết ơn.

Ba đóng một cánh cửa.

Thượng đế sẽ giúp tôi mở một cánh cửa sổ.

Nhìn gì thế?

Chị họ em lên bờ rồi.

Chị ấy sản xuất thùng nhựa ở công xưởng.

Em muốn làm việc trong quán ăn, giúp gia đình kiếm thêm tiền.

- Sao em không lên bờ? - Lên bờ gì chứ?

Mẹ em nói em ngốc lắm, lên bờ chỉ đi xin ăn.

Mục sư A Đông bảo anh lên bờ học.

Nhưng anh là con trưởng...

thuyền sớm muộn gì cũng thuộc về anh. Sao phải đi học chứ?

Học xong sẽ kiếm được tiền, anh định mua đôi bông tai cá vàng tặng em.

Đôi bông tai này...

lẽ ra là của em họ.

Giờ thì mãi mãi, thuộc về A Đệ rồi.

Hỏa, thủy, sơn, hải, phong, vũ, ngưu, dương, cẩu.

- Sao không đi học? - Không học nữa.

- Cậu biết viết tên mình chứ? - Người trên biển các cậu có họ không?

Đừng nói cả họ cũng không có nhé.

Mục sư, sau này bảo Phiên Tử đừng đến nữa, phụ huynh người ta có ý kiến đấy.

- Chào Mục sư! - Chào chị!

Không biết từ khi nào, tôi đã trở nên bốc đồng.

- A Tuyền. - Mục sư.

Mục sư A Đông muốn tôi đi học tiếp.

Còn tặng tôi đôi giày đầu tiên.

Đôi giày đó, còn thô hơn cái bánh kem.

Không cần ở lại đây vào buổi tối, buổi sáng mọi người ra ngoài làm việc.

Ở đây ta có người đi đánh giày, có người đi bán dạo.

Cũng có người làm nghề giặt đồ mướn.

Sau 7 giờ tối mỗi ngày, mọi người đều đến để học chữ.

Được rồi, giờ chúng ta cùng nhau hát bài này.

Mời bạn này bắt nhịp cho các bạn.

Các bạn chuẩn bị nào… hát!

Nhi đồng mới.

Chúng ta sẽ là chủ tương lai.

Máy bay tàu hỏa đều biết lái...

Thì ra tôi là nhi đồng mới.

Là người trong tương lai sẽ lái được cả máy bay tàu hỏa.

Khu nhà của hội phúc lợi này...

thì ra là thiên đường mà Mục sư A Đông đã nói.

Chỉ còn một phần, hai em chia nhau ăn đi.

Cậu ăn đi, người trên biển bọn mình ăn không quen.

Mình cũng là người trên biển.

Lần đầu tôi ăn sandwich. Cứ ngỡ là mùi vị của thiên đường.

Đều nhờ Lưu Siêu Lực giúp tôi khai nhãn giới.

Nếu đậu vào Đế Quốc Đông Ấn Độ...

không chỉ có tiền công, kết hôn rồi còn được cấp nhà ở.

Có tiền công, còn có nhà ở?

Giống như anh họ của mình ấy.

Học nghề kĩ thuật, còn được đưa đi học chuyên ngành.

Đều không phải tốn tiền.

Đi đi...

Chào buổi sáng, ông chủ.

Sếp lớn của Đế Quốc Đông Ấn Độ.

Tuy tôi vẫn đứng ngoài cổng, nhưng tôi đã nhìn thấy thiên đường.

Tim tôi súy nữa nhảy lên đến tận cuống họng.

Tôi không còn là mình một phút trước rồi.

Đi nhanh tí nào! Xin nhường lối, cảm ơn...

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left