The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Đã hai năm kể từ khi cha tôi, Bá tước Aguiar, qua đời.
Mẹ phải tiếp quản các vấn đề của ngôi nhà lớn ở nông thôn...
và việc học hành của chúng tôi.
Tôi vẫn có thể nhớ tiếng thì thầm từ chuỗi tràng hạt và
sự hiện diện gần như ma quái của bà ở phía sau phòng khách.
Bà là một phụ nữ điển hình của miền nam.
Không còn nghi ngờ gì nữa, bà không bao giờ có thể quen với những màn sương mù này...
càng không thể quen với sự cô độc bao quanh chúng tôi.
Tôi không thể quên bàn tay của bà
âu yếm Beatriz và tôi.
Luôn đeo găng tay màu đen
để che giấu sự thật là bà bị thiếu hai ngón tay.
Đó là mùa đông cuối cùng của tôi trong ngôi nhà lớn ở nông thôn.
Sáng hôm đó, khi tôi đang đi dạo trong rừng...
Chạy đi đâu nhanh vậy, anh bạn trẻ?
Cháu đang trở về nhà, thưa ông.
Có phải cậu là Juan Aguiar, con trai của Doña Carlota?
Vâng, là cháu.
Cậu đang làm gì ở đây sớm như vậy?
Cháu đang săn chim. Đừng làm gì cháu, làm ơn.
Mẹ cháu không biết cháu ở đây.
Một Barbanzon không thể là một kẻ hèn nhát.
- Thôi nào, đưa hết tiền đây. - Cháu không có gì hết, cháu thề.
Vậy thì tại sao cậu lại chạy?
Ta nghĩ cậu đã nhìn thấy ma quỷ.
Cháu thấy ông ấy. Ông ta trùm đầu như một tu sĩ.
- Vậy là cậu thấy một tu sĩ hả? - Cháu thề là như vậy, thưa ông.
- Ông ấy đi hay đến? - Ông ấy đang đến.
Nếu cậu nói sự thật, bọn ta sẽ để cậu đi.
Nếu không, bọn ta sẽ cắt cổ họng của cậu.
Cháu nói sự thật, nhưng ông ấy trông giống như một con ma.
Chà, bọn ta không quan tâm chừng nào túi của ông ta còn đầy.
- Và cậu đã nhìn thấy ông ta ở đâu? - Ông ấy đang hướng tới cây cầu.
Hướng đến cây cầu, hả?
Hãy để cháu đi.
Không, cậu sẽ đi với bọn ta.
Đi nào.
Cha.
Cha.
Thưa Cha, Cha được Chúa gửi đến.
Một người đàn ông sắp chết...
và không muốn rời khỏi thế giới này với nhiều tội lỗi.
Hãy đến, thưa Cha.
Đến.
Ông ấy đang đến!
Ông ấy đang đến!
Lối này.
Nhanh lên, Cha.
Nói thẳng ra đi!
Chúa đã gửi một người đàn ông thánh thiện...
để ông có thể tẩy sạch tâm hồn mình.
Tội lỗi của con là gì, con trai?
Con có rất nhiều, thưa Cha, rất nhiều.
Và chúng rất lớn.
- Anh ta bị câm à? - Không.
Vậy thì hãy để anh ta nói.
Con là một tội nhân.
Con đã giết người, trộm cắp, gian dâm...
Con đã có những suy nghĩ tồi tệ.
Con đã không làm một điều tốt nào trong cuộc sống của con.
Con là đồ củ địt.
Nhưng con ăn năn, thưa Cha.
Con ăn năn.
Chúc phúc cho con.
Chúc phúc cho con.
Vậy, con đã giết người.
Con đã giết bao nhiêu người?
Quá nhiều đến nỗi con không nhớ tên của họ.
Con đã giết tất cả họ
khi họ đang ngủ hoặc đi vệ sinh...
Còn về phụ nữ, những người con đã gian dâm, thì sao?
Vâng, con nhớ vài người trong số họ. Và con đã hãm hiếp tất cả bọn họ.
Ta đã đi khắp thế giới,
nhưng ta đã không phải vượt qua những cám dỗ lớn như vậy.
Dù sao thì, thưa Cha...
tốt hơn là cha nên quỳ xuống và cầu nguyện cho ông ấy.
Chúng con hiểu rằng Cha đang mệt mỏi.
- Cha từ xa đến à? - Ta đến từ Đất Thánh.
Con cảm ơn Chúa đã mang Cha đến đây.
Quỳ xuống và cầu nguyện.
Nhân danh Chúa Cha, Chúa Con, Chúa Thánh Thần...
Cậu có thể đi, cậu bé.
Và đừng nói với ai một lời nào nếu cậu vẫn còn muốn sống.
Cha không thể thực hiện một chuyến đi như vậy mà không có một cái túi đầy...
Và không có gì tốt hơn cho một linh hồn đang gặp nguy hiểm bằng một sự hy sinh.
Chúa tha thứ cho những người sắp chết...
và giết người!
Cậu đi đâu về vậy, Juan?
Mẹ cậu đang tìm cậu đấy.
Cậu sẽ được no đòn khi cậu về nhà!
Và đừng nói là cậu đã nhìn thấy tôi!
Thằng bé thế nào?
Nó bệnh.
Thật là tội nghiệp.
Ma quỷ mang chúng đến và Chúa mang chúng đi.
Anh nói như một linh mục.
Đừng quên nó là con trai của chúng ta.
Nó là của cô. Tôi không biết nó có phải là của tôi không.
Em sẽ đi gặp thầy lang.
Bà ấy sẽ chữa bệnh cho nó.
Quên mụ phù thủy và vụ chữa bệnh giùm tôi đi.
Không...
Không...
Trong khi mẹ tôi và những bà già đó
lẩm bẩm những lời cầu xin của họ...
tôi tràn ngập một cảm giác kỳ lạ...
... một trong những cảm giác tinh tế lấp đầy tâm hồn ta với sự bất an...
và lẽ thường của ta là cố gắng vô ích để từ chối...
Cứ như thể một mối đe dọa chưa biết đang nằm chờ đợi.
Và mối đe dọa đó đang hiện ra lờ mờ
... trên tất cả chúng tôi.
Đặc biệt là chị Beatriz của tôi.
Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội,
khi nay và trong giờ lâm tử, Amen.
Kính mừng Maria đầy ơn phúc...
Đức Chúa Trời ở cùng Bà...
Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ
và Giêsu con lòng Bà gồm phúc lạ.
Có chuyện gì vậy, Beatriz?
Không có gì đâu mẹ.
Con lạnh.
Tôi là Basilisa Calinda, người hầu của Doña Carlota.
Con trai tôi sắp chết.
Đến gần hơn, con gái.
Đến gần hơn.
Con trai của cô...
nó có một con mèo đen trong nôi.
Móng vuốt của con mèo đang cào xé tâm hồn nó.
Đứa trẻ bị mê hoặc.
Nó sắp chết.
Tôi không thể làm bất cứ điều gì.
Tôi già.
Sức mạnh của tôi đã rời bỏ tôi.
Tôi vẫn có khoa học.
Nhưng khoa học thì không đủ.
Chỉ có ma quỷ mới có thể cứu con trai cô.
Nhưng cô sẽ phải cung cấp cho hắn một linh hồn vô tội...
... làm chỗ ở cho con mèo cào...
... và cào...
... và cào.
Vậy thì tôi có thể làm gì?
Tôi không muốn con trai tôi chết.
Tôi sẽ trao linh hồn tôi cho quỷ dữ để cứu nó,
nhưng linh hồn tôi đã bị nguyền rủa.
Tôi có thể làm gì?
Lắng nghe tôi.
Lắng nghe cho kỹ.
Ở phiến đá của cánh cửa,
... ai đó đã để lại một món quà.
Lấy nó.
Mang nó.
Mang nó theo bên mình
và đặt nó vào gối của người đó...
nơi mà con mèo đen phải ở...
khi nó rời khỏi cơ thể của con trai cô.
Mở cửa.
Nguyện xin bình an của Chúa đến với tôi trong ngôi nhà này.
Tôi muốn, Nữ bá tước...
khiêm tốn đề nghị bà, cho tôi chăm sóc khu vườn của bà
để đổi lấy một cái giường và thức ăn thanh đạm.
Nếu ông được gửi bởi Thiên đường, nhà của tôi chào đón ông.
Coi nào...
Mày đang làm gì ở đây?
Thôi, đi đi.
Beatriz, Beatriz.
Có chuyện gì vậy, Juan?
Em không ngủ được. Em sợ.
Em sợ cái gì?
Hôm qua em đã đi vào rừng để săn chim và em thấy...
Coi nào, em đã thấy gì?
Tu sĩ đó là một con quỷ.
Ông ta đã tự mình giết ba người của Lorenzo el Quinto.
Ông ta có một thanh kiếm rất dài.
Ông ta đến gần một trong những người đàn ông đã chết,
cắt tai ông ấy và cất nó trong một cái túi.
Juan tội nghiệp.
Em đã thấy điều đó, Beatriz.
- Em rất sợ. - Em đã có một giấc mơ xấu.
Đó không phải là một giấc mơ, em đã nhìn thấy nó.
Tên ông ấy là Fray Angel.
Ông ấy đã trở về từ Đất Thánh.
Ông ấy muốn ngủ với những người hầu,
mặc dù mẹ tôi khăng khăng rằng ông ấy phải sống với chúng tôi
vì ông ấy là đại diện của Nhà thờ.
Tôi đánh giá cao sự hào phóng mà tôi đã được chào đón,
nhưng tôi không coi mình là đại diện của Nhà thờ.
Tôi chỉ là một ứng cử viên để kiếm được Thiên đàng trong cuộc sống trần gian của tôi.
Ông Bretal, ông Bretal.
Xin chào Juan.
Cậu đã sửa đổi bài học của cậu?
Vâng, thưa ông.
Maximo Bretal, một sinh viên, thường đến đây ba ngày một tuần...
từ một trang trại gần Monforte,
để dạy tôi tiếng Latin và sắp xếp thư viện ngăn nắp.
Anh ấy đã được linh mục giới thiệu với mẹ tôi
như một tổ chức từ thiện.
Sự hiện diện của sinh viên ở nhà
làm tôi bớt lo lắng...
nhưng không làm tôi thoát khỏi xiềng xích nặng nề của tuổi thơ.
No comments yet. Be the first to leave one.