The first 188 lines.
Tiểu Trần, sao thế?
Không đập trúng chứ?
Qua đây xem nào.
Con không bị thương đấy chứ?
Vẫn ổn, vẫn ổn.
Chắc là không sao đâu.
Xin lỗi,
tại tôi cả,
vì để đỡ việc khi dọn nhà
nên đã chất hết đồ trong nhà
lên xe này đưa đến.
Được rồi, con bé không sao là được.
Xin lỗi nhé.
Anh mở tiệm mì này sao?
Ừ,
tôi là ông chủ,
Lý Hải Triều.
Lăng Hòa Bình.
Hôm nay tôi
dọn đến khu này.
À,
tầng ba, nhà hai, tòa số ba.
Sao anh biết vậy?
Ầy,
cô Phương bên tổ dân phố
đã nói là tầng trên nhà chúng tôi
có một người cảnh sát chuyển đến.
Có phải là anh không?
Là tôi, là tôi.
Tôi
mới được chuyển đến đồn công an ở đường này
làm việc.
Sau này
anh phải ủng hộ thêm đấy.
Đương nhiên rồi.
Giúp đỡ lẫn nhau cả thôi.
Phải phải phải.
Ông Lăng à.
Ừ.
Trời nóng thế này,
chúng ta dọn đồ đi đã.
Vợ tôi, Trần Đình.
Chào chị, chào chị.
Con trai tôi, Lăng Tiêu.
Ối chà, thằng bé này đáng yêu thật đấy.
Chào anh đi con.
Chào đi nào.
Chà, thằng bé này tuyệt quá.
Anh nhiều đồ như vậy, thế này đi,
lát nữa tôi chuyển phụ anh.
Đừng đừng đừng,
phiền phức lắm.
Anh khách sáo gì chứ,
hàng xóm tầng trên tầng dưới mà.
Anh mau đi đi.
Vậy được, vậy được. Cảm ơn nhé.
Cả xe đồ thế này,
tôi đúng là không chuyển nổi.
Anh mau đi đi, đỗ xe trước cửa khu nhà là được.
Được được được.
Tiểu Tiêm,
chúng ta có hàng xóm mới đấy.
Vui không hả?
Vâng.
Không đúng, con...
con còn chưa ăn xong mì đâu,
nhũn hết cả rồi,
sao con lại chạy ra ngoài chơi hả?
Con chưa vẽ xong nữa,
nên vẽ bố rồi.
Vẽ?
Tốt lắm,
vẽ đẹp lắm.
Vẽ đẹp thế này thì phải có thưởng nhỉ.
Vâng.
Được,
thưởng cho con một cái kem.
Con muốn hai cái cơ.
Hai cái? Con...
Được rồi.
Nhưng mà
con phải ăn hết mì đi đã.
Em đừng nói chứ,
căn nhà này
so với căn nhà ban đầu của chúng ta
thì lấy sáng tốt hơn nhiều,
hàng xóm cũng nhiệt tình.
Em nói xem, cô Phương ấy
đưa đến cả một tô xương lớn.
Ban nãy,
lúc em tiễn cô Phương,
cô ấy nói với em là
người tên Lý Hải Triều ở tầng dưới
vợ mới mất năm ngoái,
dặn chúng ta đừng nói gì lúc gặp mặt.
Ôi trời.
Sao lại mất thế?
Hình như là
khi có thai sáu tháng
thì phát hiện ra là bị tăng huyết áp phổi,
bác sĩ đề nghị phá thai
nhưng chị ấy không nỡ,
có nói thế nào cũng không chịu,
người nhà khuyên can cũng không được.
Cuối cùng
còn chưa sinh ra
thì cả mẹ lẫn con đều mất.
Đây là chuyện của tháng sáu năm ngoái.
Là con bé mới gặp được ở dưới nhà
đấy à?
Còn nhỏ như vậy đã mất mẹ,
đúng là đáng thương.
Đáng thương sao?
Em thấy nhà chúng ta
cũng chẳng tốt hơn người khác.
Nào,
nóng rồi nhỉ?
Nào nào nào, xong rồi xong rồi xong rồi.
Cắm điện, mở số lớn nhất,
thổi về phía vợ anh.
Nào nào nào.
Vợ à,
chuyển nhà xong rồi,
em phải nghỉ ngơi nhiều vào,
đừng có suy nghĩ lung tung.
Lát nữa anh đến đơn vị báo cáo đã
rồi sẽ về ăn cơm.
Con giấu gì vậy?
Không giấu ạ.
Truyện tranh của con...
Tránh ra mẹ xem nào.
Tránh ra.
Mẹ,
con xin lỗi.
Cô.
Cháu là
cô bé của tiệm mì nhỉ?
Anh có nhà không ạ?
Cháu tìm thằng bé có việc gì à?
Cháu mua kem cho anh.
Thằng bé không ăn kem.
Cảm ơn cháu nhé.
Tiểu Tiêm à.
Ăn cơm thôi.
Tiểu Tiêm.
Hôm nay ăn sườn xào chua ngọt đấy.
Tiểu Tiêm,
ăn cơm thôi.
Bố.
Sao thế?
Nhà anh có một em gái nhỏ nữa.
Con lấy đâu ra vậy?
Cô trên tầng bỏ đi ạ,
cả thùng toàn là đồ chơi.
Ối chà,
cái này không lấy được đâu.
Cái này... cái này... bố phải vứt đi.
Bố mua cái mới cho con nhé.
Con muốn.
Đây là báu vật con nhặt được đấy.
Tiểu Tiêm, bố nói này.
Thứ người khác vứt đi thì không thể lấy được.
Hơn nữa,
con cũng đừng nhắc gì
đến chuyện em gái
với cô chú ấy nhé.
Được không nào?
Tại sao ạ?
Vì bây giờ bọn họ
đã không còn em gái nữa.
Có phải cũng giống mẹ con,
đã chết không ạ?
Cũng không phải.
Bà ấy đã...
đi lên biển làm tiên nữ rồi.
Vậy mẹ con còn về không ạ?
Không về nữa,
bà ấy sẽ ở mãi bên đó
làm tiên nữ.
Nhưng không sao đâu.
Rất lâu, rất lâu, rất lâu,
rất nhiều năm về sau,
chúng ta cũng sẽ đến đó,
khi ấy là có thể đoàn tụ rồi.
Vậy phải đợi đến bao giờ ạ?
Đợi đến khi
Tiểu Tiêm Tiêm biến thành
một bà cụ lưng còng.
No comments yet. Be the first to leave one.