The first 200 lines.
Em có thai rồi.
Tốt.
Thật là tốt quá.
Vượt lên rồi kìa.
Tuyệt!
Ờ. Cơ mà căn giờ vẫn hơi chệch một chút.
Tớ thấy ổn đó chứ. Cậu thấy sao?
Tớ thấy là chúng ta đã thắng.
Vậy là quá ổn. Nào, xì tiền ra nào. Nào. Nào.
Xe của các chú cũng chỉ nhanh được đến vậy mà thôi.
Lần sau thì đừng có dại mà thách đấu với bọn này.
Whoo!
Lên nhảy đi nào.
Lên nào, Garnet, lên nào.
Lên nhảy với gã Virgil già nào. Lên nào.
Mẹ nó, Richard. Chậm lại chút nào.
Rồi, nào. Cậu đi đâu thế?
Em nghĩ thế nào? Em thích nó chứ?
Thích cái gì cơ?
Quang cảnh. Của nơi này.
Cánh đồng này ư?
Phải.
Cánh đồng cách nhà em chưa tới nửa dặm mà em đã khám phá suốt đời ư?
Phải, phải.
Có. Em thích nó.
Anh sẽ xây một căn bếp. Ở ngay chỗ này.
Richard, thôi nào!
Em chẳng biết anh đang nói cái gì nữa.
Anh đã mua nó.
Toàn bộ chỗ này.
Anh sẽ xây cho em một ngôi nhà.
Ngay tại đây.
Ngôi nhà của chúng ta.
Mildred?
Vâng?
Em sẽ lấy anh chứ?
Garnet, lại đây.
Anh ấy nói anh ấy đã mua toàn bộ khu đất đó cho chị.
Và rồi anh ấy hỏi chị có muốn lấy anh ấy không.
- Không thể nào! - Có đấy.
- Ngay trên cánh đồng ư? - Ừ.
Ôi, Chúa ơi, gã đó hẳn là điên mất rồi.
Vậy, khi nào thì hai người sẽ cưới?
Anh ấy không nói.
Sớm thôi, chắc vậy.
Trước khi em bé chào đời.
Anh ấy sẽ cướp chị gái của em đi ư?
Không.
Bọn chị sẽ sống ở ngay cuối đường thôi.
Mọi thứ có vẻ ổn đấy.
- Cảm ơn, cô Lola. Gặp lại cô sau. - Không có gì.
Xin chào.
- Chào mẹ. - Chúng đang ở sân sau.
- Cậu đang làm gì thế? - Ờm.
Lấy cái bảng và nằm xuống đi. Xem cậu có thể làm được gì không.
Tớ sẽ đưa Mildred đến D.C. để tổ chức lễ cưới.
Cậu chắc chắn về chuyện đó chứ?
Ờ.
Và cậu cần người làm chứng?
Không.
Tớ sẽ hỏi xem bố cô ấy có thể tới đó cùng bọn tớ được không.
Rich sẽ đưa Mildred tới D.C. để tổ chức lễ cưới.
Đậu Que ấy hả?
Nghe chẳng hợp lý gì cả. Cậu đang sống quả ổn.
Không có vợ, vẫn ổn. Cậu đâu cần lấy vợ.
Giờ thì, cô ấy sẽ là của cậu. Tại sao người ta lại muốn kết hôn nhỉ?
Chẳng hợp lý gì cả, bạn ơi.
Anh có nghĩ là hôm nay họ sẽ gặp chúng ta không?
Phải. Anh đã gọi cho ho rồi.
Có vẻ sẽ là một chặng đường dài đây.
Cảm ơn vì đã tới, Jake.
Bố à, thành phố thế nào?
Cũng tốt.
Hôn nhân là nghi lễ quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi người.
Và nó chứng giám cho lời thề nguyền của các cặp đôi
rằng họ sẽ dành cả đời mình cho nhau.
Con có nhẫn đó không?
Bởi quyền lực hợp pháp được trao bởi Đặc khu Columbia,
Giờ ta tuyên bố, hai con là vợ chồng.
Em sẽ không tha thứ cho anh ấy đâu.
Thôi nào.
Em tha thứ cho chị là còn may đấy.
Chẳng có lý do gì để phải đi tới tận đó để làm lễ cưới mà không đưa gia đình theo cả.
Bọn chị đã đưa bố đi mà.
Cứ như chuyện đó có ý nghĩa lắm vậy.
Richard nói là ở Washington sẽ ít có mấy cái luật lệ quan liêu hơn. Chỉ vậy thôi.
Chị có thể thôi nhìn nó được không, Đậu Que, chị biết nó là hàng xịn mà.
Em vào buồng đây.
Em nghĩ sao về một phòng ngủ ở sau nhà?
Anh có làm gì thì em cũng thích hết.
Anh sẽ vào ngay.
Ừm.
Em nghĩ là em thích cái này.
Chào mẹ.
Cảnh sát trưởng Deputy đến tìm con đấy.
Ông ấy muốn gì?
Muốn tìm con.
Hừm.
Mẹ có nói với ông ấy rằng con đã ở đâu không?
Mẹ chẳng có gì để nói với ông ấy cả.
Giống như là quản lý nông trại, cơ mà, mọi người biết đấy...
Tìm loại nhiên liệu thích hợp cho xe, đó lại là một chuyện khác.
Chiếc xe tuyệt lắm. Sốt táo cũng rất tuyệt.
Thôi nào...
Anh thích gì hơn, Rich, Ford hay Chevy?
Ờ, cũng có khác gì nhau mấy đâu.
Vậy cái nào nhanh hơn?
Còn tùy xem ai đã lắp nó.
Ý tớ là vậy đấy.
Anh đã thắng được bao nhiêu với chiếc xe đó rồi?
Này, sao em cứ hỏi anh ấy về tiền thế?
Anh ấy cũng đâu cần phải trả lời.
Anh đã thắng bao nhiêu cuộc đua rồi, Rich?
Ừm.
Ờ thì...
Cũng nhiều.
Anh cần mượn tay em luôn không? Đếm bằng nó luôn này.
Có khi anh ấy không dừng lại được mất.
Tớ muốn biết, cậu hiểu không?
Cứ hỏi mấy câu kiểu đó...
Ở đây!
Cậu đang làm gì trên giường thế, nhóc?
Richard? Cậu đang làm gì trên giường với người phụ nữ đó thế?
Tôi là vợ anh ấy.
Vậy thì không ổn đây.
Mặc quần vào đi, thằng nhãi.
Cô thì ra khỏi giường.
Ra khỏi giường!
Được rồi.
Đi nào.
Được rồi.
Cô ta sẽ vào đó.
Sẽ ổn cả thôi.
Đi nào! Không sao đâu.
Richard Loving?
Phải.
Cậu đã được bảo lãnh.
Đậu?
Đậu?
Richard?
Đi mau nào.
- Cô ấy thì sao? - Chỉ có cậu thôi.
Ý ông là sao? Đợi đã. Đợi đã!
Đừng có đẩy tao lần nữa.
- Đi mau nào. - Thật không đúng.
Đậu.
Richard?
- Chuyện này thật không đúng! - Mau nào!
Chuyện này không đúng!
Ký vào dưới.
Còn vợ tôi thì sao?
Anh sẽ phải nói chuyện với Thẩm phán vào thứ Hai.
Thứ Hai?
Tốt lắm.
Được rồi. Thư giãn đi. Cứ bình tĩnh.
Richard!
- Richard! - Vâng?
Mang nước sạch cho mẹ và đổ đống này đi.
Vâng.
Rặn đi.
Rặn đi.
- Đây, thưa mẹ. - Cứ để đó.
Tốt. Tốt.
Từ từ. Bình tĩnh.
Giờ cậu tính làm gì?
Làm sao họ biết được để tới bắt bọn tớ chứ?
Ai đó đã mách lẻo.
Này!
Này!
Chúng tôi đã nói là hãy quay lại vào thứ Hai để trình bày với Thẩm phán.
Tôi sẽ không để cô ấy ở đây đến tận thứ Hai đâu.
- Điều này là không đúng. - Đi mà nói với Thẩm phán ý.
Cậu không có quyền bảo lãnh cô ta ra.
- Tôi sẽ kiếm một luật sư. - Thoải mái.
Này, nhóc con.
Đi nào.
Ngồi xuống.
Cậu quay lại đây để cố bảo lãnh cô ta ra?
Cậu biết là người ta sẽ không để cô ta đi với cậu mà?
Tốt nhất là cậu nên cử vài người cùng loại với cô ta đến đây,
bởi vì họ sẽ không để cô ta đi với cậu đâu.
- Nhưng, cô ấy đang mang thai. - Ngậm mồm lại ngay.
Tôi lại quẳng cậu vào đó lại bây giờ. Biết điều chút đi.
Chỉ là nó không...
Sao hả?
Cậu hiểu rõ chuyện này mà, đúng không?
Mà, có lẽ là không.
Bố cậu làm việc cho một thằng mọi đen, phải không?
Làm việc ở xưởng gỗ?
Ta thấy rất tiếc cho cậu.
Không, thực sự đấy.
Toàn bộ đám Central Point các cậu đều chẳng biết trên dưới gì hết.
Cứ lộn hết cả lên.
Một ít Cherokee,
Rappahannock,
một ít đen, một ít trắng.
Dòng máu không biết là nó muốn gì.
Chỉ là cậu được sinh ra nhầm nơi, thế thôi.
Hẳn là cậu cho rằng mọi chuyện vẫn ổn.
Rằng mọi người xung quanh sẽ chẳng quan tâm.
No comments yet. Be the first to leave one.