The first 200 lines.
Ở bên ngoài ngân hà xa xôi,
có một tinh cầu thần bí.
Được gọi là Bồng Lai.
Con dân ở đó có thể điều khiển sức mạnh của tinh thần,
khiến bản thân không già không chết.
Hàng ngàn năm trước,
một con tàu của Bồng Lai đi xuyên qua ngân hà,
gặp sự cố rơi xuống trái đất.
Con tàu lớn ẩn chứa năng lượng khổng lồ,
hóa thành vô số mảnh vỡ ngọc thạch.
rải rác trên thế giới này.
Nếu như người mang chấp niệm lấy được những viên ngọc thạch đó,
năng lượng của nó sẽ truyền cho bọn họ,
biến bọn họ trở thành Linh Vật bị điều khiển bởi chấp niệm.
Mà những người may mắn còn sống trên con tàu của Bồng Lai,
lấy việc diệt trừ tất cả Linh Vật trên thế gian,
thu hồi lại sức mạnh Bồng Lai làm trách nhiệm,
Những người này được gọi là Thiên Binh.
Cô là Thiên Binh,
còn hắn là Linh Vật.
Vốn dĩ là không đội trời chung,
nhưng không ai ngờ tới,
bọn họ cuối cùng,
lại yêu nhau.
GIỮA CHỐN BỒNG LAI
Tập 17
Trước kia mỗi năm đón giáng sinh,
bố của tôi đều sẽ tặng cho tôi một con gấu nhỏ.
Anh xem.
Đây là con gấu tới năm tôi 16 tuổi học cấp 2.
Nó tên là Hạ Tiểu Tiểu.
Hai con này già rồi.
Lúc bọn chúng tới,
tôi còn chưa biết đi.
Lần trước con bị các anh xé rách,
tên Tiểu Tiểu Hạ.
Tóm lại, Lễ giáng sinh,
vẫn là một ngày lễ tôi thích nhất,
từ nhỏ đến lớn.
Mong là anh cũng thích.
Vậy tôi có thể cùng cô đón Lễ giáng sinh.
Tôi nhờ bạn giới thiệu một công việc giúp tôi.
Đợi khi tôi có tiền,
tôi có thể cùng đón lễ với cô.
Nhà thờ, khiêu vũ, còn có cây tầm gửi.
Đúng không?
Anh đừng miễn cưỡng bản thân.
Tôi nhớ được.
Anh xem người ta kìa.
Tức, tức, tức giận rồi.
Ai quan tâm anh ấy, tôi còn đang giận này.
Đi đây.
Xin chào, quán trà sữa đồng hành cùng cặp tình nhân.
Cốc thứ hai giảm nửa giá.
Cảm ơn.
Xin chào.
Đồng hành cùng cặp tình nhân, cốc thứ hai giảm nửa giá.
Cô à có thể giúp chúng tôi chụp ảnh không?
Ở đây.
Được.
3 2 1.
Cảm ơn.
Anh đã đặt nhà hàng em thích ăn nhất.
Ăn xong bữa tối chúng ta lại đi xem phim nhé!
Được.
Bạn trai nhà người ta.
Thật là.
Sau khi hôn một lần,
cũng không thể hiện gì nữa.
Nói chuyện thì phá đám, hẹn thì trưng mặt lạnh.
Bây giờ đến Lễ giáng sinh cũng không muốn đi chơi.
Có ý gì chứ?
Muốn trở mặt sao?
Lâm Hạ, Lâm Hạ, Lâm Hạ.
Cố lên, mày có thể.
Mày còn phải gom đủ tiền trước Lễ giáng sinh,
nào, người đẹp, mua một tặng một.
Người đẹp, quán trà sữa,
đồng hành cùng cặp tình nhân, cốc thứ hai giảm nửa giá.
Cậu là...
Lâm Hạ.
Cô là...
Tôi là Đào Đào, cậu không nhận ra tôi à.
Đào Đào?
Đào Đào của lớp 3.
Lớp ba gì chứ, tôi với cậu cùng lớp.
Không ngờ tôi ở đây có thể gặp được cậu.
Nghe nói cậu làm đại minh tinh.
Sao lại cực khổ thế này?
Tôi, trải nghiệm cuộc sống, trải nghiệm cuộc sống.
Đúng rồi, qua mấy hôm nữa là đêm giáng sinh.
Mấy chị em tốt thời học cấp 3 của chúng ta,
sẽ tụ tập.
Cậu nhất định phải tới đó.
Đây là wechat của tôi, buổi tối add tôi nhé.
Tôi gửi địa chỉ cho cậu.
Thật lòng xin lỗi.
Đêm giáng sinh tôi có hẹn rồi.
Cậu không biết đâu, bạn trai tôi dính tôi lắm.
Một bữa không ăn cùng nhau không chịu được.
Thật xin lỗi nhé.
Không sao.
Cậu có thể dẫn cả bạn trai của cậu tới.
Quyết định vậy nhé.
Hẹn gặp lại đêm giáng sinh.
Mời anh uống nước.
Giám đốc của chúng tôi lát nữa sẽ đến gặp anh.
Cảm ơn.
Chuyện tôi ngất không được nói với bố tôi.
Bố cô nói với tôi rồi.
Sức khỏe của cô, xếp thứ 1.
Tôi nói lại lần nữa,
nếu anh dám nói với bố tôi,
tôi sẽ cho anh từ chức.
Không phải, anh Long đã nói hết rồi.
Cô nói chuyện này,
một mình tôi giấu cũng không giấu được.
Giám đốc.
Vệ sĩ mới tìm cho chị Tiêu Tiêu tới phỏng vấn rồi.
Mau đi xem.
Lão Vương giới thiệu nói, người này thân thủ,
cực kỳ giỏi.
Đi.
Sao, sao lại là cậu ta?
Cậu ta còn từng đánh cậu.
Còn từng đánh anh.
Anh là vệ sĩ mới tới.
Tôi.
Các người ra ngoài, tôi tự mình phỏng vấn.
Vì sao không nhận điện thoại của tôi?
Tôi.
Anh sẽ không tưởng là tôi không ngừng gọi điện cho anh,
là muốn theo đuổi anh chứ?
Cô không phải thế à?
Đương nhiên tôi không phải.
Sao tôi lại thích anh được?
Tôi mới gặp anh mấy lần.
Vậy là tốt.
Anh có ý gì?
Tôi vô cùng cần công việc này.
Mặc dù trước kia tôi rất ghét cô,
nhưng tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt cho cô.
Anh ghét tôi?
Là trước kia.
Tôi nhìn ra rồi, anh thật sự không biết nói dối.
Được.
Thành thực cũng là một ưu điểm của anh.
Vậy tôi hỏi anh, là vệ sĩ,
tố chất quan trọng nhất là ưu tiên suy nghĩ cho tôi.
Nếu như tôi với,
Lâm Hạ gì đó cùng rơi xuống nước,
anh cứu ai trước?
Lâm Hạ.
Thời gian làm việc cứu cô trước.
Anh lúc nào cũng nên cứu tôi trước.
Anh có phải bị ngốc không?
Thật không biết là ai cử anh tới.
Tức chết tôi rồi.
Tim tôi đau quá.
Cô thế nào, không sao chứ?
Lo lắng rồi.
Vẫn may, vẫn chưa phải quá kém.
Chỉ cần thông qua thêm một vòng phỏng vấn nữa của tôi,
tôi đồng ý giữ anh lại bên tôi.
Phỏng vấn gì?
Đêm giáng sinh lái xe công ty,
đến địa chỉ này đón tôi.
Đừng hỏi gì cả.
Đến địa chỉ tôi sẽ nói cho anh.
Nội dung phỏng vấn là gì?
Được.
Sao thế?
Không sao.
Anh đi rửa mặt.
Mình là anh em với anh ấy sao?
Tôi không ăn nữa, có công việc.
Tôi cũng không ăn, có buổi phỏng vấn.
Tôi đã làm cả buổi sáng đấy.
Xin lỗi, vốn dĩ nói muốn cùng đón lễ cùng cô.
Không ngờ lại trùng ngày với buổi phỏng vấn.
Không sao, công việc quan trọng mà.
Cô mấy giờ tan làm, tôi đi đón cô.
Bảy giờ.
Được.
Đi nào.
Được.
Không hẹn thật sao?
Không hẹn.
Bảy rưỡi tối nay, không gặp không về,
mang theo bạn trai nhé.
Điện thoại đâu?
Ở đây này.
Sao thế?
Không có gì.
Bố, con thật sự không sao mà.
Con đâu phải bác sĩ, con làm sao biết được?
Tham số hiện tại đã trở về ổn định.
Chỉ cần tiếp tục uống thuốc.
Sẽ không có vấn đề gì.
Nghe thấy chưa, kiên trì uống thuốc.
No comments yet. Be the first to leave one.