The first 182 lines.
(Mẹ ơi, con nghĩ lần này con cũng đã làm hết sức,)
Con chào mẹ.
Vâng, con ăn rồi.
Dĩ nhiên là con ổn.
Lúc nãy con ổn, nhưng giờ lại không ổn rồi.
Con đi uống cà phê để giải khuây đây.
Sao mẹ bi quan thế ạ?
Mẹ nên động viên con cố gắng hơn nữa chứ,
thế mà mẹ lại bảo con bỏ cuộc.
Thế là bi quan đấy ạ.
Ước mơ ư?
Sao mẹ không thể xem đây là ước mơ ạ?
Vâng, con nên uống một ly cà phê đậm
và bắt đầu lại.
Con biết rồi.
Vâng.
Vâng. Con cảm ơn mẹ.
Vâng. Con sẽ gọi lại cho mẹ sau.
Vâng.
(Chủ quán thừa hưởng quán cà phê từ bố mẹ à?)
(Họ làm sai bảng hiệu nên quán mới có tên đó.)
Chắc chị Ju Hee quen việc rồi nhỉ.
Không, tôi chỉ đang cố làm cho kịp hạn chót.
Công việc của cô không ổn à?
Có lúc nào ổn đâu.
Chắc vì tôi làm xong sớm.
Ôi, ghen tị với cô thật đấy.
Cô đang vẽ gì thế?
Con dơi đấy à?
Mèo đấy. Dạo này nó hay quanh quẩn ở đây.
Tôi vẽ cho Ga Won.
Ra thế.
Ga Won đến đấy.
Chào mừng quý khách.
Cậu dùng ở đây à?
Vâng. À...
Cho tôi một ly cà phê ủ lạnh.
Tôi đi một mình, nhưng có thể ngồi bàn bốn người cạnh cửa sổ không ạ?
Được, tất nhiên rồi.
Lát nữa tôi sẽ mang cà phê ra cho cậu.
Có giới hạn thời gian không ạ?
Quán đóng cửa lúc 8:00 tối, nên khách có thể ngồi lại đến khi đó.
Mật khẩu Wi-Fi ở cuối hóa đơn.
Cảm ơn.
Xin chào. Chắc mọi người phải đợi lâu rồi nhỉ.
Ga Won đến rồi đấy à?
Chú ơi, cho cháu một Americano đá ạ.
Rồi, Americano. Chờ một lát nhé.
Hôm nay em làm món gì thế?
À, em làm bánh sừng bò, món cổ điển.
Đây. Tặng em quà này.
Gì vậy ạ?
Con mèo đen em thấy mấy hôm trước này.
Em thích lắm.
- Đẹp không? - Dễ thương quá.
- Chị ăn thử nhé? Đói quá. - Được.
Phải đấy, ăn đi. Cô cũng đói lắm rồi.
- Cùng ăn nào. - Ăn thôi.
Đây, một chiếc.
Bánh xinh ghê.
- Ăn thử xem nào. - Nào.
- Ngon không ạ? - Ngon lắm!
- Thử đi. - May quá.
- Đây. Muốn ăn thử không? - Cảm ơn.
Cảm ơn.
Chúc quý khách ngon miệng.
Tôi chỉ gọi một ly thôi mà.
Cà phê lạnh cũng ngon,
nhưng cậu nên thử loại ấm xem có hợp khẩu vị hơn không.
Cảm ơn chú.
Với có một khách quen của tôi đang học làm bánh,
nên có mang bánh tặng tôi.
Miễn phí đấy, cứ ăn tự nhiên nhé.
Tôi sẽ ăn ngon miệng ạ.
=Tập 1: God Shot=
Được rồi, gửi nào.
Xong.
Tối nay đi ăn canh xương heo cay và uống soju nhé?
Anh thấy được đấy.
Tốt.
Hye Ji thì sao?
À, phải rồi. Em có một cô con gái.
Ôi trời, quên mất.
Ừ, Hye Ji à. Con ăn tối chưa?
À, nếu con chưa ăn
thì đi ăn canh xương heo cay với mẹ và chú Seok đi.
Không, mẹ có trêu con đâu.
Xin lỗi. À, gặp con ở nhà nhé.
- Trời ạ. - Con bé ăn rồi à?
Con bé nói muốn ăn canh xương heo mà không gọi được cho em,
nên vừa đi ăn món khác, thành ra lúc em rủ thì nó cáu.
Con gái em không phải dạng vừa đâu, ghê gớm lắm đấy.
Nhưng cũng thần kỳ thật.
Cả hai mẹ con cùng thèm canh xương heo cay.
Mẹ và con gái vốn là như vậy mà.
Ôi trời, làm sao đây?
Em nhận được phản hồi của họ rồi à?
Không, sáng nay Hye Ji nhắn tin cho em
bảo tối nay muốn ăn canh xương heo.
Thảo nào hôm nay em lại thèm món đó.
Trời ạ, em phải tỉnh táo lại thôi.
Mẹ và con gái vốn là như vậy mà nhỉ?
Cái gì?
Đi thôi.
Được rồi.
Cậu là khách lúc nãy.
Cậu để quên đồ à?
Không ạ.
Thế sao cậu lại quay lại đây?
Tôi...
muốn học cách pha chế cà phê ạ.
À, tôi có thể giới thiệu cho cậu mấy chỗ,
- nhưng vào giờ này... - Không. Tôi muốn học từ ông chủ ạ.
Quán cà phê của tôi nhỏ
và mình tôi có thể tự lo liệu được,
nên tôi không thuê người đâu.
Nhưng như thế không có nghĩa là
khách hàng không có vấn đề gì với quán.
Tôi không có ý tỏ ra quá đáng.
Học phí đại học và sinh hoạt phí,
tôi từng làm ở một quán cà phê để trang trải.
Tôi dám chắc mình cũng có thể
đóng góp cho quán của chú.
Ra là cậu từng làm ở quán cà phê.
Vậy thì cậu sẽ phụ giúp được đây.
Tôi rất biết ơn, nhưng tôi không thuê ai đâu.
Bọn tôi đi ăn đây. Về cẩn thận nhé.
Chú phải chịu trách nhiệm chứ.
Về chuyện gì cơ?
- Về cuộc đời tôi. - Cậu say đấy à?
Sao tôi phải chịu trách nhiệm
cho vị khách tôi mới gặp lần đầu chứ?
Vì sau khi uống cà phê của ông chủ
kế hoạch đời tôi đã thay đổi.
God Shot.
Cà phê chú pha đã thay đổi cuộc đời tôi,
nên hãy chịu trách nhiệm với tôi đi ạ.
Công việc này không thanh tao vậy đâu.
Giờ này tôi mới được đi ăn tối. Hy vọng cậu hiểu ý tôi.
Xin cậu đừng làm vậy.
Tôi thấy có trách nhiệm nên mới khuyên cậu thế này.
Tôi sẽ không đi theo chú vì như thế bị coi là bám đuôi.
Chúc hai người ăn ngon miệng.
Cậu ấy nhiệt huyết ghê.
Đúng thế.
Chắc anh thích cậu ấy lắm.
Ý em là sao?
Lại còn giả vờ nữa.
Cậu bạn lúc nãy ấy.
À...
Hồi anh mới vào ngành cà phê,
mọi người chỉ trích anh vì mở quán cà phê khi còn trẻ.
Nhưng giờ thì nhân viên pha chế cũng là một nghề rồi.
Rồi sao? Anh muốn giúp cậu ấy trở thành nhân viên pha chế à?
Đó lại là chuyện khác.
Sao phải phức tạp hóa vấn đề vậy?
Thế em không thích anh điều hành quán cà phê một mình à?
Không thích gì chứ.
Em chỉ thấy tội cho anh thôi.
Vì sao? Anh làm một mình mãi có sao đâu.
Sau này thì sao?
Nghĩ mà xem,
người già, kể cả em, trái khoáy lắm.
Họ lấy thu nhập, kích cỡ nhà, sức mạnh động cơ xe
để đánh giá con người ta.
Họ thậm chí còn chấm điểm tính cách.
Họ toàn quan trọng những con số,
ngoại trừ số tuổi của họ.
Vậy tức là tuổi tác có quan trọng hay không?
Ôi trời. Chủ đề này hay đấy.
Em có thể viết một bài về chủ đề này.
Em đến đây để giải tỏa căng thẳng, vậy mà lại nói chuyện công việc rồi.
Xem ra anh thực sự là chàng thơ của em nhỉ.
Công nhận. Hôm nay em khao nhé.
Cậu ấy rất gan dạ, đúng kiểu lũ trẻ ngày nay,
nhưng lại vô cùng lịch sự, nên cũng có phần không giống.
Cứ thừa nhận là anh không hiểu giới trẻ đi.
Em cũng có hiểu nổi đứa con gái mình nuôi 17 năm rồi đâu.
Chắc tại anh già rồi.
Già sao?
"Thời của tôi"...
Đừng mở đầu câu bằng cụm đó. Giới trẻ ghét thế lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.