The first 36 lines.
Alberto nè, đoán thử coi gì nè?
Hôm nay ở trường tụi mình đã học nhòm kính viễn vọng đó!
Nó giúp nhìn xa cực kì nhưng lại không xa tới được Portorosso nước Ý của bạn đâu.
Kể cho mình biết mọi chuyện của bạn nhé. Nhớ bạn lắm. Tạm biệt, Luca.
Luca thân mến,cuộc sống ở Portorosso thực tuyệt.
Mọi thứ đều trên cả tuyệt vời.
Ôi.
Chu choa.
Tôi đá tự do nè!
Hú hù!
Đặc biệt là công việc mới của tôi.
Tôi gần như là người đánh cá vĩ đại nhất trên toàn thế giới nha.
Tất nhiên rồi,trừ chú Massimo ra.
Tôi và chú ấy, chúng tôi giống như mì ống và sốt lá húng vậy.
Chú Massimo kể cho tôi biết mọi thứ.
Ai chà, nếu chú ấy...
nếu chú ấy mở miệng nói chuyện cơ, còn như chú mà im ỉm ư. Đừng có mơ...
Nhất là tôi phạm lỗi.
Và thậm chí lâu sau đó nữa, chẳng có mà một lời luôn.
Nhưng tôi nghĩ có chú ấy ở bên,
tôi sẽ trở thành 1 phó ngư -phụ câu hoàn hảo,
và tôi sẽ khiến chú Massimo tự hào.
Tạm biệt . Kí tên:Alberto. -Alberto!
Cháu biết, cháu biết rồi, lẽ ra cháu không được sử dụng thuyền một mình.
Thế cháu có bị sa thải không ạ?
Cậu đến muộn đấy.
- Không vấn đề gì đâu. Cháu hiểu rồi! Cháu quay lại ngay ấy mà! - Ấy! Chú chưa ...
Giao hàng!
Xong nè!
Cậu nè, mình không có ý khoe khoang, nhưng Giulia hẳn có một số cạnh tranh nghiêm túc đấy.
Rồi cháu có bị sa thải không ạ?
- Bữa trưa cứ để cháu lo! - Hả?
Xin lỗi, chú trai to ạ.
Ơ...
Nè nè, thôi nào. Cháu lo chuyện này cho.
Được rồi, bước một, nước sốt.
No comments yet. Be the first to leave one.