The first 200 lines.
- Tôi có đặt phòng. Tên Masson. - Cô Masson?
Phải, đúng rồi. Ông Jerome Savignat đặt cho cô.
Xin cô điền cái mẫu này.
Rất biết ơn, Đại tá.
Phòng 323 được dành cho ông năm nay, như thường lệ.
Cám ơn cô.
Cô Masson, bữa tối sẽ được phục vụ lúc 8 giờ tối nay, cũng như mọi tối.
Tôi kiệt sức.
Đã năm năm rồi, tôi cứ đi tới. Mặc dù không biết chắc mình đi đâu.
Tôi đã làm việc cật lực và kiếm được cũng khá.
Nhưng tôi quá cô đơn.
Anh thấy đó, Jerome, lần đầu tiên trong đời,
tôi cảm thấy tuổi già.
Đã tới lúc phải nhìn lại.
Một vài ngày ở đây, cô sẽ trở thành một con người khác.
Trước hết là khí hậu,
phơi mình trước nắng và gió.
Cô biết đó, là vi khí hậu.
Rồi cô có biển. Biển làm cho ta sạch sẽ và tinh khiết.
Nước là một trong những nguyên tố cơ bản.
Cô sẽ thấy trẻ hơn bao giờ hết, như một em bé mới sinh.
Đừng đi xa quá coi chừng ngã.
Hãy chờ cho tới khi cô bắt đầu trị liệu.
Nghe này, anh có tin vào cái lý thuyết trẻ hóa này không?
Nó rất phi thường.
Hãy nhìn tôi. Hãy nhìn những người khác.
Anh thì lúc nào cũng trông như một đứa trẻ.
Có thể vậy, nhưng họ thì không.
Bác sĩ Devilers sẽ tư vấn và hướng dẫn cho cô.
Ông ấy là một người rất hấp dẫn.
Nghe có vẻ như anh đang yêu ông ta.
Cô sẽ không hiểu đâu.
Có phải là ông ta đó không?
Không, đó là người phụ tá,
bác sĩ Bernard.
Mình đang ăn gì đây?
Bít tết tảo biển,
lấy từ dưới biển.
- Nhưng nó ghê quá. - Ghê, nhưng cô sẽ quen.
Nó là một phần của việc chữa trị.
Cô phải nhai thật chậm,
ít nhất 30 lần mỗi miếng.
Này, nhìn này.
Mấy chàng trai Bồ Đào Nha rất dễ thương.
Em hoàn toàn đồng ý. Chúng tốt hơn những chàng trai Tây Ban Nha hồi năm ngoái nhiều.
Bác sĩ Devilers gửi lời xin lỗi. Ông đi Paris ngày mai mới về.
Hãy cho tôi biết, cô Masson, cô bao nhiêu tuổi? 39 à?
Không, 38.
- Cô chưa từng có bệnh nghiêm trọng nào chứ? - Chưa.
Tốt.
Mời cô theo tôi.
Cô là bạn thân của ông Jerome Savignat, phải không?
Ông ấy là một người rất quyến rũ,
với một gia tài khổng lồ.
Bây giờ, phiền cô cởi áo ra.
Cứ bước tới bước lui vài lần.
Dừng lại đó.
Xin đừng nhúc nhích.
Hãy tới đây nào.
Cô có thấy mấy đường này không, cô Masson?
Nó diễn tả chiều hướng nội tâm của một người,
một tình trạng suy nhược.
Cô kinh doanh một hãng quần áo phụ nữ, phải không?
Phải.
Cô đã làm việc quá nhiều,
quá nhiều lo toan.
Cô đang kiệt sức.
Chúng ta sẽ bắt đầu bằng liệu pháp nước muối.
Và khi cô đạt được... một chút ổn định,
cô có thể bắt đầu liệu pháp y khoa.
Để làm vậy, tôi sẽ cần thử máu.
Xin hãy xắn tay áo lên.
LỊCH HẸN
Xin chào cô Masson.
Mau lên đi.
Hãy cởi áo ra và bước vào hồ.
Hôm nay là một ngày đẹp trời.
Rồi cô sẽ thấy, chỉ vài ngày ở đây cô sẽ trở thành một con người khác.
Không gì so sánh được với khí hậu ven biển của chúng tôi.
Lúc nào cũng phơi mình trước nắng và gió.
Ở đây là một vi khí hậu, cô biết không.
Nước ra sao? Dễ chịu không?
Nếu cô cần gì, cứ nhấn chuông.
- Tắm bong bóng ra sao? - Ồ, rất tuyệt.
Tên tôi là Rene Gassin.
Helene Masson.
- Hôm nay là ngày đầu của tôi. Còn cô? - Tôi cũng vậy.
Xin mời cô Masson.
Được. Tạm biệt.
Xin hãy quay lại.
- Cậu tên gì? - Joao.
- Cậu là người ở đâu? - Porto Alegre.
- Joao, đi với tôi ngay. - Vâng, ông Almeida. Tôi đi ngay.
Tư thế thể chất của bạn
phản ánh sự cân bằng tâm thần của bạn
- Cô đang làm gì vậy? - Không có gì.
Cô đang nhìn cái mông của mình. Sợ tuổi trung niên đang tới hả?
Ôi, còn anh thì sao?
Ồ, anh còn ngon lắm.
Thật ra thì anh bao nhiêu tuổi?
Hả? Cho tôi xem mông anh đi.
- Không. - Cho tôi xem đi!
Đáng tiếc là tôi không thích phụ nữ. Nếu không thì chắc chắn tôi sẽ lấy cô.
Giấc mơ của tôi! Lấy một người giàu có.
Bởi vì tôi nghe nói bây giờ anh đáng giá cả một gia tài khổng lồ.
Ai nói với cô vậy?
- Bác sĩ Bernard. - Chứ không phải cô nói với hắn sao?
- Không, sao lại nói với hắn một chuyện như vậy? - À, chỉ là...
Cứ bình đẳng như những người khác.
Ngày đầu tiên làm cho bạn kiệt sức.
Cũng phải tập làm quen với khí hậu nữa.
Lúc đầu tôi ghét không khí của viện, các cuộc họp, giờ giấc.
Bây giờ tôi không thể thiếu nó được. Một khi cô được giải độc, cô sẽ quên hết.
Vợ tôi nói đúng. Rồi cô sẽ thấy.
Bạn càng ngày càng nôn nóng muốn quay lại.
Và bạn lại trở lại giữa bạn bè cũ. Chúng tôi chưa bao giờ mất liên lạc.
Chúng tôi khích lệ lẫn nhau. Chúng tôi như một đại gia đình.
Chừng nào còn tôn trọng các quy tắc.
- Đúng không, Jerome? - Quy tắc gì?
Quy tắc, anh Gassin, chính xác chỉ một từ.
Có thể nói là một đạo lý.
Một đạo lý của danh dự, của tác phong.
Jerome sẽ giải thích cho các bạn.
Jerome!
Dừng lại!
Dừng lại! Tôi không thể đi xa hơn.
Cô không khỏe.
Một khi cô bắt đầu trị liệu, nó sẽ khác.
Cô chưa quen với khí hậu. Cô thấy đó, cô sẽ cảm thấy trẻ lại.
Tất nhiên, tôi biết, với nắng và gió của anh, đây là một vi khí hậu, và v.v...
Devilers đã về.
Hình như việc trị liệu kiếm được khá.
Tuổi trẻ của người ta mới vô giá.
Hình như anh có vấn đề gì?
Có phải là lo lắng về tiền bạc không?
Phải, nhưng không nhiều hơn thường lệ.
Chuyện giữa anh và Alain sao rồi?
Không nồng ấm lắm. Băn khoăn về tiền bạc không ích gì.
Vâng? Vào đi.
- Có thư cho bà. - Cám ơn.
Tôi có ít công việc khẩn cấp trong thành phố. Tôi sẽ về trong ba ngày.
Hãy thư giãn và tận hưởng vi khí hậu. Yêu cô và hôn cô. Jerome.
Cô Masson,
bác sĩ Deviller sẽ tiếp cô tại nhà riêng trong nửa tiếng.
Thôi mà, ăn uống chút gì đi.
Hãy xem họ đối với mình ra sao.
Chắc chắn là ở nhà anh không quen với việc ăn thịt như thế này mỗi ngày.
Thịt tôi muốn ăn không đựng trong một cái đĩa.
- Chào. - Chào.
Vào đi, anh ấy đang chờ cô.
Chào cô.
Tôi rất mừng vì cuối cùng cũng gặp cô.
Tôi có nghe nói nhiều về cô.
Xin mời ngồi.
Tôi sẽ để cho hai người tự nhiên.
Xin lỗi vì sự bừa bộn. Tôi muốn gặp cô một cách... biết nói sao?
Thân mật hơn.
Phải.
Chính xác. Cô muốn uống một ly không?
Không, cám ơn.
À..
- Cô vẫn còn muốn chữa trị chứ? - Vâng, tất nhiên.
Tốt. Không có lý do gì chúng ta không nên bắt đầu ngay ngày mai.
Trước khi bắt đầu bất cứ cuộc trị liệu nào, dù cho sơ sài, chúng tôi cần sự ưng thuận của bệnh nhân.
Cô Masson, có một câu hỏi trong đầu tôi.
Tôi không hiểu chính xác tại sao cô lại tới đây.
Cô xinh đẹp, cô trẻ trung.
Cô trông rất quân bình, cho dù ngay cả khi cô đang mệt nhọc nhất thời.
Một kỳ nghỉ, chút ít thể dục sẽ đáp ứng được cho trường hợp của cô.
Anh thật sự phải biết sao?
Tôi không thể giúp cô nếu cô không hoàn toàn tin tưởng tôi.
Tôi bị đá.
Tất nhiên, đó là chuyện thường với người khác, nhưng đây là lần đầu tiên đối với tôi.
Tôi thấy anh ta vài ngày trước trong một nhà hàng...
... với...
... biết nói sao?... người thay thế tôi.
Cô ta xinh đẹp theo cách của cô ta, không có gì hơn.
Có một tấm gương trước mặt tôi.
Tôi nhìn mình trong đó.
Tôi cố hiểu tại sao.
Tôi về nhà và bỏ ra hơn một tiếng đứng trước gương.
Chuyện đó chưa từng xảy ra với cô sao?
Một người phụ nữ trang điểm thì mù hết một nửa.
Nó giống như lắp một cái đồng hồ.
Một cái mi mắt, đôi mắt,
lông mi, lông mày.
Đôi môi, đôi má.
Nhưng không bao giờ là toàn vẹn gương mặt.
Hay chỉ một cái bề mặt.
Rồi tự nhiên, tôi thấy xuyên qua đó.
Đó, chỉ có vậy thôi.
Tôi không nghĩ vậy.
Nhưng anh biết những người kia.
Nếu không thì khách hàng của anh không tới đây.
Chắc họ phải có nói chuyện về việc đó.
Những nếp nhăn, càng ngày càng sâu thêm.
Cho tới lúc anh trở thành một bức tranh biếm họa của chính mình.
Và ẩn giấu bên dưới,
nỗi khổ tâm,
nỗi sợ tuổi già,
No comments yet. Be the first to leave one.