The first 200 lines.
"Trong tập trước Gia đình kiểu Mỹ." Tỉnh lại, tỉnh lại đi Justin.
Cậu ấy sẽ ổn thôi.
Thật sao?
Tôi đang xem xét một vài trung tâm cai nghiện.
Quân đội vẫn mua mảnh đất với giá 30 triệu phải không?
- Chỉ khi tất cả các chủ đất cùng kí. - Được rồi.
Holly Harper là một trong số đó.
- Tôi sẽ bán một nửa bằng tiền mặt. - Và?
Phần còn lại tôi muốn vào vốn của Thực phẩm Ojai.
Không đời nào.
Tôi có thể sử dụng người như cô cho đội ngũ nhân viên của tôi.
- Ngài muốn tôi trở thành nhân viên của ngài sao? - Thỏa thuận của cô được chấp nhận.
Cô sẽ nhận tiền trong tháng này...
và cô chính thức trở thành cổ đông của Thực phẩm Ojai.
Chào mừng đến với kinh doanh gia đình.
Ánh sáng trong tôi hòa vào ánh sáng của bạn.
Hãy hít thật sâu...
và thở ra thật từ từ.
Tạm biệt. *Tiếng Hindi.
Tạm biệt.
Vừa rồi thật tuyệt đấy Maya.
Nói thật đó, tôi không thể di chuyển...
nhưng tôi lại thấy tràn trề năng lượng. - Cảm ơn Justin. Cậu đang tiến triển tốt đấy.
Tôi đang định uống sinh tố xoài. Cô muốn uống không?
- Tôi trả. - Tôi bị dị ứng với xoài. Chúng làm môi tôi sưng lên.
Thế chắc không được rồi.
Vậy sinh tố chuối thì sao?
Justin, tôi là nhân viên. Tôi không thể hẹn hò với bệnh nhân.
- Thì không cần phải... - Cậu Walker? Cậu có khách tới thăm.
- Oh! - Đúng là chỉ California mới có trại cai nghiện như thế này.
Khi chị đến đây, chị nghĩ mình đã nhìn thấy một gã...
với mái tóc buồn cười.
Cái gã dẫn chương trình thực tế ấy?
Tên hắn ta là gì nhỉ?
Cam kết của hội viên là không được tiết lộ tên người khác.
Nhưng em cho chị biết, không phải là tóc hắn đâu.
Vậy mọi thứ thế nào?
Rất tốt. Ý em là, họ cho em luyện tập...
bốn loại điều trị khác nhau mỗi ngày...
và 3 tuần gần đây, em chả làm gì cả...
ngoài nói về bản thân mình.
Thế nên dạo này em đang phát chán với chính mình.
Chị thế nào rồi? Ông nghị sĩ vẫn cố thuyết phục chị...
- nhận việc sao? - Ông ấy muốn gặp để bàn luận.
Nhưng chị thấy mình không phù hợp.
Chị nghĩ mình chỉ giỏi...
chê bai mấy chính trị gia hơn là làm việc cho họ.
Nhưng đây chẳng phải là cơ hội cho chị...
trực tiếp tham gia thay vì mấy bài bình luận màu mè?
Và ông ấy đẹp trai, và còn là người của đảng Cộng hòa.
- Em không biết nhiều, nhưng em biết đây là cơ hội hiếm có. - Không biết nữa. Chị vẫn chưa hiểu... tại sao lại là chị?
- Cô rất phù hợp cho công việc này. - Tôi chả có tí kinh nghiệm nào với chính trị quốc gia cả.
Cái đó chả ảnh hưởng gì đến Tổng thống cả.
- Ngài không nên lấy ông ấy làm ví dụ. - Chào buổi sáng, ngài nghị sĩ.
Cô không hề giấu chuyện...
nhờ tôi giúp em trai cô thoát khỏi Irắc.
Cô nhận trách nhiệm.
- Đảng ta cần nhiều người thành thật như cô. - Nhưng vẫn không có lí gì cả. Sao lại là tôi?
Tôi bắt đầu nghĩ rằng...
có thể cô cực kì kém tự tin...
hoặc cô đang muốn câu thêm vài lời khen nữa.
Cô không thể cứ chối bỏ giá trị của chính mình. - Cảm ơn.
Chúng ta nói với nhau 2 lần... 1 thôi, trên truyền hình...
chắc được có 20 phút.
Tôi đi chọn giày thì còn...
- lâu hơn thế nữa cơ. - Mấy đôi giày đó á? Tôi mua chúng qua mạng...
không cần xem kĩ, chưa có vấn đế gì.
Tôi có con mắt tinh đời đấy, cô Walker.
Và có tài chọn lựa.
Ngài vừa so sánh tôi... với giày hả?
Cô bắt đầu trước đấy nhé.
Vấn đề là, ngài đâu biết rõ về tôi mà lại cho tôi...
một vị trí trong đội của ngài.
Được rồi, hãy đến chỗ của tôi ở Santa Barbara.
Tôi sẽ cho cô khóa học cấp tốc, Kitty Walker.
Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu với...
tôi không hẹn hò với ông sếp đầy tiềm năng...
nhất là khi ông ấy đã có một cuộc li hôn.
Tôi nghĩ ta vừa loại bỏ được lí do thiếu tự tin đấy.
Cô sẽ có bữa trưa...
và cuộc thảo luận chuyên nghiệp.
Nếu cô cho rằng đó là hẹn hò...
thì đời sống xã giao của cô hơi sai lầm rồi đấy.
Đúng vậy.
Cái đó thì tôi không giúp được rồi.
- Chị đừng có đùa. - Kevin, chị đã nói là sẽ đồng ý đâu.
- Chị chỉ nói là đang xem xét thôi mà. - Tại sao lại là chị?
Thế có nghĩa là sao hả?
Bởi vì chuyện này thật vô lí.
- Chị không thể làm cho ông ta được. - Tại sao hả Kevin? Vì ông ấy thuộc đảng Cộng Hòa?
- Không, vì ông ta chống lại hôn nhân đồng giới. - Trên thế giới này có rất nhiều người, Kevin...
ví dụ, chị đây, không có thành kiến gì với người đồng tính...
nhưng chỉ đơn giản thấy rằng hôn nhân về cơ bản...
là một thể chế của tôn giáo và không liên quan gì đến nhà nước.
và nó không bao gồm "Kết hợp dân sự"...
- và "Quan hệ đối tác" hay bất cứ cái gì em... - Ôi thôi nào Kitty.
Đó chỉ là cái cớ của mấy người như chị...
- để giải thích cho mấy người như hắn, kẻ mà ghét mấy người như em. - Kevin làm ơn. Đừng có biến nó thành chuyện cá nhân.
Chuyện cá nhân á?
Kitty, mất 10 năm...
20 năm, khi em đủ chín chắn...
để duy trì một mối quan hệ gắn bó lâu dài.
Em muốn được định cư và tiến tới hôn nhân.
- Cái đó là vấn đề cá nhân. - Không chắc đâu.
Đừng có nhận lời, Kitty. Em cảnh báo chị đó.
- Nó sẽ gây ra rất nhiều rắc... - Khoan đã. Từ từ.
- Em cảnh báo chị cơ á? - Không, em chỉ nói là...
Đừng. Đừng có nói gì nữa.
Vì chị không muốn nghe em dạy đời chị.
Kevin và Kitty đang cãi nhau to.
Trước kia chúng có cãi nhau bao giờ đâu.
Thực ra, em từng gặp nghị sĩ McCallister một lần.
Ông ấy đến Afghanistan để nói chuyện với quân lính.
Ông ấy kiểu như người hùng chiến tranh vậy.
Kevin nói rằng ông ta kì thị người đồng tính.
Thêm cả vụ cô giữ trẻ nữa.
Cá nhân chị thì thấy ông ấy rất đẹp trai...
nó làm mờ phát quyết của chị. - Em có thể bảo Kevin mặc tạc dề vào...
và làm bánh việt quất cho mấy người đó.
Sẽ có ích đấy. - Không. Chị biết không? Em sẽ đứng ngoài cuộc.
- Giờ Ojai đang có quá nhiều việc cần giải quyết. - Em tưởng đào được luồng sa khoáng giàu cơ mà.
Đúng thế, nghĩa đen luôn.
Mảnh đất có giá trị gấp đôi mà cha đã đầu tư...
nhưng Holly cũng có phần...
cô ta được hưởng lợi và bất ngờ trở nên giàu có.
Cô ta giữ lại một phần vốn vào công ty...
chuyện dài lắm, đừng hỏi...
cô ta trở thành một trong những cổ đông lớn của chúng ta.
Chiều nay bà ta sẽ đến, chuyện ngày càng...
thú vị như đi chữa tủy răng vậy.
Cưng à, chị phải đi đây. Trông em tốt lắm.
Ở lại nhé cưng.
Ra xem kìa.
Này ông bạn, cô ta là ai thế?
Làm việc thôi. Chuyển hàng nào.
Tôi muốn có một văn phòng ở Ojai.
Tôi không muốn là cổ đông thụ động.
Tôi muốn là một phần của công ty.
Thế thì không được rồi.
Cô có thể biểu quyết tại đại hội cổ đông.
Tôi có chút không hiểu.
Có khi tôi nên bán cổ phiếu của mình.
- Được thôi. - Yeah.
Thế có khi lại hay. Xin lỗi vì gián đoạn...
nhưng chúng tôi có một cuộc họp.
- À cuộc họp ấy hả. - Chúng ta nói chuyện này sau được không?
Tôi nghĩ bên công ty Westco Food sẽ muốn...
mua chúng, hoặc là các công ty cạnh tranh của mấy người.
Điều đó sẽ khiến đại hội cổ đông của mấy người...
trở nên thú vị hơn đấy.
Vậy cô có thể cho chúng tôi biết cô đang nghĩ gì?
- Tôi có một vài dự án đang cân nhắc. - "Dự án". Nghe vui thế. Dễ thương quá đi.
Kinh doanh không phải như thế. Nó là cả một tiến trình.
Mọi thứ đều được xem xét kĩ lưỡng.
Cô có thể lắng nghe...
lời tôi nói một cách khách quan được không?
Chúng tôi sẽ tìm cho cô một văn phòng.
Liệu mà tránh xa mọi thứ ra.
Cô ta làm việc ở đó hả?
- Con tưởng mẹ biết. - Đâu có.
Mọi người cứ đến đây và lải nhải linh tinh.
Nó làm con rất ức chế.
Đừng. Đừng mà con yêu.
- Đừng ức chế. Ở đây họ cho ăn uống có đầy đủ không? - Mẹ à, con phải đi đây.
- Con sắp trễ lớp mĩ thuật và thủ công rồi. - Được rồi. Yêu con!
- Do chúng ta hết lựa chọn rồi, Nora. - Cô ta đang có kế hoạch gì ở đó?
- Bọn con không rõ. - Mẹ cũng muốn một văn phòng.
- Nếu mẹ định làm con phát điên, thì con phắn luôn đây. - Mẹ có thể khắc chế cô ta.
- Ai khắc chế cơ? Mẹ á ? - Mặc dù có thể con nghĩ rằng...
giữa việc thay tã và đọc...
"The Velveteen Rabbit" 13.000 lần.
Ta cũng góp phần giúp bố mấy đứa xây dựng công ty...
từ trang trại 200 mẫu Anh cho tới ngày hôm nay.
Ta giúp việc ngân sách và tuyển dụng...
và hàng tá việc khác. Dễ như đạp xe thôi.
- Rồi phi xuống vách đá. - Nghe này Nora, chuyện này...
không có em cũng đủ khó xử rồi...
Mẹ rất mong đợi được gặp hai người vào ngày mai...
- lúc sáng sớm. - Ai đó chấp thuận đơn từ chức của tôi với, làm ơn.
Thôi đi Saul. Nếu có ai từ chức thì đó phải là cháu.
- Thở đi nào. - Cháu nói chúng ta phải làm gì...
và ta sẽ quyết định sau đó có nên thở hay không.
Chúng ta sẽ làm chính xác theo yêu cầu của họ.
Vậy là sao?
Chúng ta sẽ khiến họ dính vào nhau.
Chào buổi sáng.
Tôi biết là có chút khó xử...
nhưng khi công ty đang có chiều hướng tích cực...
tôi nghĩ giờ là lúc tôi nên nắm lấy cơ hội.
Cô đã quyết định...?
Đúng vậy. Giờ tôi sẽ làm việc ở đây.
Xin lỗi vì tôi chút sốc.
Cho cô biết, cái ý tưởng phòng kép này không phải do tôi đâu...
nhưng vì diện tích của công ty không được rộng.
Vâng, Sarah có nói rồi.
Làm việc thôi nhỉ?
Vâng, rất thú vị đấy.
Tôi đang có quãng thời gian tốt đẹp.
Vậy mừng quá.
Xin mạn phép mang cho cô cốc cà phê.
No comments yet. Be the first to leave one.