The first 200 lines.
Hồi tôi năm tuổi...
mẹ tôi để lạc tôi trong công viên.
Tôi không nhớ được nhiều,
trừ phút giây đó, khi tôi đang cưỡi ngựa gỗ,
và sau đó mẹ biến mất.
Tôi không nhớ mình tìm ra mẹ kiểu gì.
Tôi không nhớ mình đã về nhà ra sao.
Mẹ có sao không?
Tôi chỉ nhớ điều xảy ra tiếp theo.
Mẹ bảo tôi đừng lo.
Mẹ bảo mọi thứ sẽ ổn cả thôi.
Cháu đã cứu mạng mẹ cháu đấy.
Đừng đặt lên người tôi. Dừng lại!
Đừng chạm vào tôi!
Mẹ bảo tôi đã đến lúc chơi trò im lặng,
nên tôi biết tôi không được phép hỏi bất cứ điều gì...
- Bà có muốn nhìn nó không? - Không. Chắc chắn là không. Không.
...nếu không thì, tôi đã nói với mẹ
tôi quên mất con búp bê rồi.
Tôi thích con búp bê đó lắm.
Tôi rất đau lòng khi phải để nó lại.
Buồn cười nhỉ, cách mà trí nhớ hoạt động,
những thứ mà bạn không thể nhớ
và những thứ bạn không bao giờ quên được?
Cậu thật sự nên thay ổ khóa đi.
- Cậu làm gì ở đây? - Tôi cần tâm sự với Alex.
Wilson, ra khỏi giường mau. Cô nằm đó, tôi không lên được.
Chị đâu thể đá tôi khỏi giường.
- Đây là nhà tôi. - Không, nhà tôi.
- Vậy cậu bảo cô ấy đi đi. - Tôi không mặc gì...
Tôi không quan tâm đến ngực cô, Wilson. Đi ra.
Chúa ơi.
Có lẽ tôi nên pha ít cà phê vì tôi đã dậy rồi.
Cà phê thì tốt.
Giờ không được thế nữa, nhé?
Cậu không thể xuất hiện vào mọi lúc và...
Ý tôi là, chúng ta không hay làm thế.
Tôi đã bảo Derek tôi sẽ không chuyển đến DC.
Bọn trẻ và tôi sẽ ở lại đây.
- Được rồi, phép màu đã kết thúc. - Chưa kết thúc đâu.
Bọn tôi đâu phải phép màu. Im đi.
Cậu đâu thể đột nhập vào nhà tôi và gọi tôi dậy tâm sự
rồi bảo tôi phải im mồm!
Được rồi.
Chuyện là thế này.
Tối qua, tôi phát hiện mình có một người con gái.
Hoặc ít ra, tôi nghĩ nó là con gái mình.
Suốt bao năm tôi không hề biết
và giờ nó ở đây.
Nó không biết tôi là ai,
và tôi không thể nói với bất cứ ai.
Nên, tôi nghĩ trong hai nơi tôi có thể đến,
hoặc là đây
hoặc là quán bar, nên tôi...
Dù sao thì, tôi đã tới đây rồi.
Anh đến sớm thế.
Có một ca tai nạn nhập viện tối qua sau khi cô về.
Lái xe bị vỡ hở xương chậu, nên tôi ở lại.
- Anh ở đây cả đêm à? - Trực thăng cứu hộ gọi.
Bệnh nhân hạ huyết áp đang đến, có thể đa chấn thương.
Được rồi, gọi Yang đi.
Pierce. Gọi Pierce và Grey và bảo họ gặp tôi ở bãi đáp trực thăng.
- Cô làm nốt nhé? - Vâng.
Anh ấy đang chết dần.
- Anh ấy có vẻ ổn mà. - Ừ. Anh ấy là quân nhân mà.
Anh ấy dồn nén mọi thứ xuống, nhưng anh ấy cần có bạn.
- Anh thử bầu bạn với anh ấy đi. - Không.
Thôi nào!
Anh sẽ cảm thấy thế nào nếu em là người ra đi?
Anh nằm trằn trọc cả đêm trên chiếc giường trống...
Vậy em muốn anh làm kiểu bạn thế nào?
Họ có được bay như vậy không?
Cũng hết cách rồi!
Chào!
- Cái gì? - Tôi nói là: "Chào!"
Tôi là Maggie! Pierce!
Tôi biết!
Chúng ta chưa gặp mặt chính thức!
Xin chào!
- Cái gì? - Tôi nói...
Trên này có an toàn không?
Giờ thì tôi đã biết.
Sẵn sàng nào. Ta phải nhanh tay lên.
Rồi, đi nào!
Người cắm trại đi lạc, được cứu từ sa mạc,
Hoang mạc phía Tây Spokane.
Người đi phượt tìm thấy, tưởng anh ta chết rồi.
Đưa anh ta ra. Cẩn thận!
- Được rồi. - Gió quá!
Đỡ anh ấy ra, mang vào đây!
Không thể đưa anh ấy ra khi gió chưa giảm bớt.
Cẩn thận!
Lỡ đâu cô ta bỏ đi với con chúng ta thì sao?
Ý em là lỡ cô ta nghiện ngập?
Lỡ cô ta ăn uống không đầy đủ.
Lỡ cô ta quên uống thuốc dưỡng thai?
Tối qua em còn khoái vụ mang thai hộ mà. Cái gì thay đổi vậy?
Không, không có gì.
Chỉ là... sáng nay lúc đánh răng,
em thấy vết sẹo trong gương.
Em gặp tai nạn đó khi đang mang thai Sofia. Em đấy.
Ngay cả em cũng không bảo vệ nổi con mình.
Làm sao mình có thể tin tưởng người mà mình còn chưa biết?
Sofia ổn mà. Đó là một tai nạn quái đản.
Chả có lý do nào để nghĩ nó...
Tránh đường! Dưới tầng gọi.
- Cần thêm người! Đi nào! - Rồi.
Tránh đường!
Bác sĩ nội trú nhanh nhất sẽ có ca hay nhất
và tôi là người đó.
Tôi đã no cà phê và tôi đã thức cả đêm.
Không tử tế gì nữa.
Giờ thân ai nấy lo.
Kia!
Cần đặt tĩnh mạch trung tâm và lấy khí máu động mạch.
- Tôi. - Khỉ thật.
Đi giúp sếp Hunt. Băng ca bay xuống từ bãi đáp trực thăng.
- Tôi. - Tôi.
- Cậu đâu thể tranh cả hai. - Đâu biết ca nào hay hơn!
Một trong hai người, lại đây!
Đợi đã! Ca của tôi!
Đồ đểu!
- Tôi không thể di chuyển! Giúp với! - Giúp! Bị mắc kẹt! Ở đây!
- Ôi Chúa ơi! - Giúp chúng tôi.
Ai đó, làm ơn! Chúa ơi!
- Ai cũng được! - Làm ơn! Giúp chúng tôi!
- Ai cũng được! - Giúp chúng tôi! Làm ơn!
Đến ba nhé. Một, hai, ba.
Anh này bị lạc trong sa mạc.
Tôi còn không biết bang Washington có sa mạc.
Tôi đến từ Boston.
Tôi nghe nói chị cũng từng sống ở đó.
Ừ, mẹ tôi chuyển đến đó khi tôi còn bé.
Ellis Grey, phải không? Là mẹ chị?
Phải.
Không. Thưa anh, đừng làm thế.
- Tìm họ đi. - Mạch tăng nhanh quá.
Edwards, theo dõi sinh hiệu, và tăng liều giảm đau lên.
- Phải tìm họ. - Anh muốn tìm ai?
Gia đình tôi. Xin hãy tìm họ. Họ vẫn ở ngoài đó.
Gia đình tôi.
Huyết áp vọt lên rồi.
Truyền tĩnh mạch nhanh, và cho dùng dopamine 10 ml.
Mạch không ổn định. Làm lại điện tâm đồ ngay.
- Cứu với! - Cứ bình tĩnh.
- Chúng tôi sẽ đưa hai người ra. - Cửa bị kẹt rồi!
- Đau lắm. Như thế có bình thường không? - Chẳng có gì là bình thường hết!
- Dave, em đấy à? - Tôi nghĩ là Dave Oldroyd ở trong đó.
- Cô biết cậu ta à? - Ừ.
Vâng. Bệnh nhân u xương giai đoạn hai.
Nó có lịch hóa trị trong một tiếng nữa.
Dave, em làm gì trong đó thế? Em có ổn không?
- Đầu em đau khi cử động. - Đừng cử động đầu!
Cố gắng lên, Dave. Để chị nhìn kỹ hơn nào.
Không!
- Mọi chuyện ổn chứ? - Ừ. Không.
Chúng đang ngồi trên đùi nhau mà không mặc quần.
- Sao em lại không mặc quần? - Chị cho em đoán thử nhé.
Chúng ta cần cố định tủy cổ cho cả hai đứa.
Ai sẽ trèo vào đó đây?
- Không. - Chân đau.
Tôi.
Tôi đã báo với nhà chức trách rằng bệnh nhân đi chơi cùng gia đình.
Edwards, cô tưởng tượng nổi không?
Anh ta lang thang ngoài kia, bị lạc,
đi tìm gia đình, ngày qua ngày, hoàn toàn cô độc.
Bác sĩ Grey.
Muốn tôi gọi bác sĩ thẩm mỹ đến xem cái chân không?
Ừ. Nhìn ghê thật.
- Chúa ơi. - Đợi đã. Cái chân phải đợi thôi.
Anh ấy bị tụ dịch quanh thận.
Phải đưa anh ấy đi chụp CT ngay.
Tin tốt đây! Kỹ thuật viên đã đến nên tôi muốn làm siêu âm ngay...
Đặt phòng mổ. Và thử máu lại
vì nồng độ kali lên rất cao rồi.
Tôi muốn chắc chắn rằng không có bệnh lý tim mạch tiềm tàng nào.
Tôi có nên kiểm tra đông máu...
- Bác sĩ Grey. - Cái gì?
- Siêu âm. Khi nào thì tôi làm được? - Cái đó phải đợi thôi.
Xin lỗi. Cho qua với.
Mọi người đang đợi họp ban quản trị à?
- Bị hoãn rồi. - Hoãn? Bao lâu?
Vì bác sĩ Webber đề cử tôi vào ban quản trị
để thay thế cho Yang.
Thế à?
Chúng ta sẽ bàn điều đó khi họp.
- Karev, anh cũng cần gì à? - Ừ...
Đây là cổ phần của Yang trong bệnh viện cùng với thư có công chứng.
Cô ấy nhường ghế cho tôi.
Anh có thể chuyển ghế hội đồng cho bất cứ ai à?
Còn các nhân viên trong bệnh viện?
Bọn tôi không có quyền à? Không có tiếng nói à?
Luật lệ ở đây là gì?
Tôi sẽ hỏi bên pháp lý. Cái này chưa có tiền lệ.
Lệ gì mà lệ. Cổ phần của tôi là hợp pháp. Tôi có nó trong tay đây.
Ông đã ở chỗ quái nào vậy?
- Tôi vừa... - Nói với họ đi, Richard.
Nói với họ là tôi thuộc về ban quản trị, không phải Karev.
- Karev? - Phải.
Yang muốn nhường ghế cho Karev...
No comments yet. Be the first to leave one.