The first 200 lines.
Người ta nói thuở sơ khai chẳng có gì cả.
Mọi thứ đều tối đen.
Đấng tối cao mới nói rằng thế này không được.
Rồi có ánh sáng.
Ánh sáng là điều tốt. Nó cho phép bạn thấy thế giới xung quanh.
Ngày hôm sau, bầu trời xuất hiện.
Bầu trời đó cũng có cầu vồng.
Và sét nữa. Rất thú vị.
Vào ngày thứ ba, có nước chảy.
Nước mang theo cây cối
và động vật.
Rồi trò chơi sinh tồn bắt đầu.
Vào ngày thứ sáu, Ngài tạo ra đàn ông.
Cực kỳ không hoàn hảo.
Sau đó là phụ nữ.
Ngài nghĩ thế giới rộng lớn như vậy có thể chứa thêm một người.
Nhưng không phải như vậy.
Hóa ra sự kết hợp này thật sự nằm ngoài kiểm soát.
Vào ngày thứ bảy, Ngài định nghỉ ngơi.
Nhưng Ngài phải bắt đầu lại từ đầu.
Không phải chỉ có Ngài phải làm lại.
Cả thế giới cũng phải làm cùng Ngài.
Có món gì lạnh lạnh không?
Đủ loại. Cô muốn loại nào?
"Đá". Loại vui vẻ.
Tôi cứ tưởng cô không biết cười.
- Anh làm gì vậy? - Mua đồ uống cho cô.
Tôi thích uống gì thì uống. Ai cần đồ uống của anh?
Nếu cô uống cái này, tôi sẽ uống hết chỗ còn lại.
Nếu tôi uống cái này, anh sẽ phải uống hết mọi thứ ở quầy rượu đấy.
Hãy làm gì đó điên rồ hơn.
Tôi sẽ… Không.
Nếu cô uống hết mọi thứ ở quầy rượu này,
tôi sẽ uống hết rượu ở mọi quán bar trên phố.
Tôi đi đây.
Tôi nhớ đã gọi Winnie ba lần.
Nói chuyện rất lâu. Ai mà ngờ được,
tôi sẽ thức dậy với "Đá" trong vòng tay.
Tôi chỉ nghĩ về hai điều:
Thứ nhất, mấy giờ tôi phải đi làm?
Thứ hai, có cần nhắc cô ấy đừng bỏ quên cái gì không?
Tôi không muốn cô ấy quay lại vì bất cứ điều gì.
Tối qua anh đã làm gì?
Tôi đi làm.
- Rồi sao? - Rồi tôi về nhà. Rồi sao?
Đợi đã. Cẩn thận chỗ cô chĩa súng đấy.
Ngày nào cảnh sát cũng bị tấn công. Anh không phải người đầu tiên. Có phải…
Ta có làm tình không à? Cô biết rõ hơn tôi chứ.
Tôi biết mình vẫn mặc đồ lót. Tôi không thể giúp cô.
- Cô làm gì vậy? - Tìm ma túy.
Tại sao tôi không nên nghi ngờ cô?
Có thể cô là tay buôn!
- Vớ vẩn. Chúng ta đã làm tình à? - Tôi cũng muốn biết!
Cô cãi nhau với bạn cô, còn tôi phải đổ vỏ.
Để xem ai sẽ gọi ai trước.
Thì sao?
Mà có chuyện gì to tát chứ?
Tôi có thể đưa cô đến bác sĩ.
Tôi biết một bác sĩ phụ khoa. Sao lại nổi giận?
Hai chúng ta đều không nhớ được, vậy thì đừng cố.
Ai cũng sẽ có lúc rơi vào hố đen.
Hôm qua là một hố đen.
Ả điên.
Đã làm hay chưa?
Cô chắc phải may mắn lắm.
Đã làm, không làm. Đã làm. Không làm.
Đã làm, không làm.
"Thằng em" rơi xuống hố đen tối qua.
CHÍN THÁNG SAU
Nghe nói cô nghỉ việc rồi.
Xin lỗi.
Này, coi chừng em bé đó!
Anh không phải là bố nó! Anh ấy làm ở khu số 57…
Của Đồn Cảnh sát phía Đông. Thanh tra Y.K. Mak.
Tôi biết. Chính cô ấy đã nói với tôi.
- Mày cướp bồ của tao, khốn kiếp! - Cô làm gì vậy?
- Mày làm cô ấy dính bầu, đồ khốn! - Đồ bệnh hoạn!
Mày làm bạn gái tao có bầu, mày muốn chịu trách nhiệm không?
- Đồ khốn! - Cô muốn gì?
- Đừng chạy! - Ả điên!
Sau khi rời siêu thị, tôi đã quyết định.
Tôi sẽ cho mình thời gian là một năm. Kiếm thật nhiều tiền.
Và tìm lối thoát đến thiên đường.
- Cho tôi bia. - Cho tôi bia.
- Cho tôi bia. - Để tôi lấy cho.
Ngon nhỉ?
Nếu bạn cần tiền gấp, bạn tìm chú Kỷ.
Ông ấy luôn vui vẻ giúp người khác kiếm tiền.
Ông ấy từng cho vay nặng lãi.
Nhưng không ai trả tiền cho ông ấy.
Nên ông ấy không còn tiền để cho vay.
Ông ấy đã mở ra một dịch vụ vệ sĩ không có giấy phép.
Ông ấy thuê những người nợ tiền ông ấy.
Họ trông như lũ thây ma ấy.
Bị thế giới kết tội.
Bị kết tội vì không có tiền.
Ai đây? Anh ta làm gì?
Anh ta là quản lý phòng khiêu vũ.
- Còn người này? - Một nhân viên nhà bếp.
Khách sạn cánh đông, tầng ba, phía bên trái hành lang.
Cầu thang phía sau ở bên trái hay bên phải?
Phải.
Trái.
Phải.
Sáu khẩu súng và sáu quả đạn. Chỗ súng này không được đăng ký với cảnh sát.
Lúc anh lấy súng thì đăng ký với Janet. Khi nào xong việc thì trả lại.
Anh ta tên là Lâm. Anh ta ghét tôi.
Nên tôi không bao giờ có súng.
Chắc anh ta nợ Kỷ nhiều tiền lắm.
Nên anh ta thích nói gì thì nói.
Ở đây cũng có một phụ nữ.
Cô ấy thích ẩn dật. Không muốn gây chú ý.
Nhưng cô ấy vẫn cứ nổi bần bật.
Bọn tôi đều tò mò.
Bọn tôi muốn biết bạn trai cô ấy trông thế nào.
Tôi không ngờ hắn ta lại phát điên. Hắn ta nắm lấy tay tôi.
Quần áo tôi bị xé thành từng mảnh.
Hắn buộc tôi bằng dây điện thoại.
Nhìn đi, bầm tím cả rồi.
Tôi không quan tâm anh làm thế nào. Tôi sẽ trả xứng đáng.
Anh phải đảm bảo tên tâm thần này không giết tôi.
Thư giãn đi, cô Mã.
Chúng tôi là một trong những nơi tiếng tăm nhất Hồng Kông.
Chúng tôi sẽ bảo vệ cô cả ngày lẫn đêm,
cho đến khi cô lên máy bay an toàn.
Vệ sĩ của anh có được huấn luyện đặc biệt không?
Chắc chắn rồi.
Có người trong đội là cựu sĩ quan đội đặc nhiệm.
Họ được huấn luyện còn tốt hơn cả cảnh sát.
Không vũ khí.
Một sĩ quan đặc nhiệm cần 23 giây để ngăn kẻ tấn công.
Người của tôi chỉ cần mười đến 15 giây để làm vậy.
Cô có thể miêu tả kẻ tấn công cô không? Cô tả đặc điểm của anh ta được không?
Giúp chúng tôi chính là giúp cô.
Tôi nghĩ hắn ta tầm 40 tuổi.
Tóc ngắn, trông như lai Á-Âu.
Hắn có lông mày giống anh, hơi rậm rạp.
Mắt nâu.
Mũi cao, cũng giống mũi anh.
Da thô ráp.
Như da anh, hơi xù xì ấy.
Hắn thích đeo cà vạt giống của anh.
Anh bao nhiêu tuổi, anh Kỷ?
Tôi luôn nghĩ Kỷ là kẻ lừa đảo.
Nhưng một số khách hàng của ông ta còn giỏi việc đó hơn ông ta.
Thuận giới thiệu vụ này cho ta à?
Nghe nói anh ta quen một bà điên nào đó.
Cô ta nghiêm túc à?
Người đàn ông mà cô ta tả là ông.
Rồi ông sẽ nhận hết tội cho vụ này thôi.
Nghe chuyện này chưa?
Rồi. Chuyện về hai con chuột.
Từ hố của chúng, chúng thấy một miếng phô mai.
Bên cạnh đó có một con mèo.
Anh chưa nghe chuyện thì ngồi nghe đi.
Thực ra tôi có nghe chuyện này rồi.
Tôi chỉ muốn xem liệu ông ta có kể giống trước kia không.
Chuột A hỏi Chuột B:
"Cậu nghĩ con mèo đó còn sống hay đã chết?"
Chuột B trả lời, "Nếu nó nằm đó, hẳn là nó còn sống.
Sao mèo chết lại ở đó được?"
Chuột A không để ý.
Nó đi lấy miếng phô mai.
Ông ta nghĩ đây là phần thú vị nhất.
Cuối cùng thì Chuột A đã bị mèo ăn thịt.
Hoặc có thể bị giết trong bẫy chuột.
- Còn con chuột kia? - Nó bị đói đến chết ở trong hố.
Câu chuyện này nói lên điều gì?
Nó dạy ta rằng phải sống,
đừng lo chuyện con mèo còn sống hay đã chết.
Chỉ cần đừng chết đói trong cái hố của mình.
Và…
đừng ăn cắp.
Đi đón bà chủ nào.
Sao không nói con chuột chết vì đau tim?
Anh muốn nói gì cũng được. Cái kết cũng giống nhau.
Cô Mã, mời lên xe.
Vậy, số điện thoại của anh là gì?
Mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu?
Chú Kỷ, cô ta có cần thiết phải ngồi xe tôi không?
Quý cô Bẫy Chuột đã đặc biệt yêu cầu anh.
Cẩn thận nhé.
Sao anh từ chối được?
Thắt dây an toàn vào đi, cô Mã.
Tyler, anh làm cái quái gì vậy? Quay lại đây!
"Bẫy Chuột", "phô mai", ta đến đây!
Mời xuất trình vé và hộ chiếu.
Ở sân bay, tôi tìm thấy một tờ quảng cáo.
Kèm theo bức ảnh bãi biển tuyệt đẹp.
Có vẻ là một nơi hợp với tôi.
Không phải cô ở trong sao? Cô làm gì ở đây?
Anh đến nhà tôi rồi à?
Tôi có thể tự lo cho mình. Đừng làm phiền tôi nữa.
Đừng có quấy rầy tôi như con ruồi nữa!
Nếu tôi là ruồi, cô đang mang thai trứng ruồi.
Đừng hét. Cẩn thận đi!
Có chuyện gì vậy?
- Anh là ai? - Tôi là bảo vệ.
Cô không sao chứ?
Tôi ổn.
No comments yet. Be the first to leave one.