The first 200 lines.
Trước đó trên DOOM PATROL ...
Hồi còn nhỏ tôi đã thấy cái quảng cáo này cả trăm lần rồi.
Giống như là anh ta đã bước ra khỏi cuốn truyện vậy.
Anh hùng bãi biển là Flex Mentallo.
Máy móc đang nắm quyền kiểm soát. Và tôi không thể ngăn nó.
Tôi vừa biết được Flex Mentallo có bà vợ tên là Dolores.
Bà ấy già chết mẹ rồi, nhưng vẫn chưa chết.
Cậu mới chính là thiên tài nghe lời khuyên của con đường biết nói
bảo chúng ta rằng Flex là chìa khóa để tìm Sếp.
Bà chắc là Dolores.
ĐẶC VỤ CỤC TIÊU CHUẨN: Nhìn cùi chỏ tôi này.
Cục Tiêu chuẩn.
Tôi từng là tài sản của chúng.
- Trong nhiều năm, chúng đã tra tấn tôi. - Ở đâu?
Chào mừng tới Trại Kiến.
Thả tôi ra mau!
Ê, cu? Mày đang muốn tìm lối ra? Đang cố gắng trốn thoát?
- Mày là ai? - 722.
Thật là vinh dự vô cùng
- khi được gặp lại anh, Trainor. - Forsythe.
Bạn của con đã thoát ra rồi,
nhưng con chính là mảnh ghép cuối cùng.
ẢO GIÁC MR. NOBODY: Trong những điều kiện nhất định, những hạt nano này...
Chúng có thể nắm quyền.
Sẽ không còn phần nào là của con trai ông cả.
Ý cậu muốn nói là gì?
Bố biến con thành thứ này. Thứ quái vật này.
=== Tập 1x13 - Flex Patrol ===
Ầu quao. Nhìn kìa, là Flex Mentallo.
Chào anh, Flex.
Chào chị, Dolores.
Chào buổi sáng, Flex. Vẫn khỏe chứ?
- Các quý ông. - Xin chào, Dolores.
- Dạo này thế nào? - Của cô đây, người đẹp.
Vẫn khỏe chứ?
"Người hùng của thị trấn, Flex Mentallo,
"lại ra tay cứu thế, bà con."
Ôi trời.
Bắt đầu đây.
"Nỗ lực đánh cướp thủy cung không thành của Tiến sĩ Nước Sốt
"bị ngăn chặn bởi không ai khác ngoài
"Người Đàn ông Cơ bắp Huyền bí."
"Anh ấy thu xếp nhanh gọn tên tiến sĩ tàn bạo
"bằng cách kiểm soát tần số rung
"của những múi cơ kỳ diệu của anh."
"Từ tận đáy lòng chúng tôi,
"thị trấn này mang ơn anh, anh Mentallo."
Anh yêu của em,
hoàn hảo y như cơ thể anh,
múi cơ đẹp nhất của anh luôn là ở nụ cười.
Tiếng cười đó khiến anh phấn chấn, Dolly.
Trước khi có em cuộc sống thật tối tăm.
Em là ánh sáng đời anh.
Cứu. Cứu! Ai đó cứu với!
Ai đó cứu với!
Cứu tôi với, làm ơn!
Ôi không.
Có vấn đề gì sao, anh bạn trẻ?
Đúng vậy đấy,
chính là chú, Flex Mentallo, Người Đàn ông Cơ bắp Huyền bí.
Chú có thể làm gì để giúp đỡ?
Chà. Đã hiểu.
Đúng là rắc rối thật đấy.
Chú nghĩ chúng ta có thể làm được gì đó.
Nè, kitty, kitty, kitty, kitty, kitty...
Mèo con ngoan lắm.
Ỏ, nhìn mày kìa. Mèo con lông mịn, dễ thương.
Đã bắt giữ mục tiêu.
TRẠI KIẾN LÚC NÀY
Lũ dị thường đã chiếm quyền kiểm soát.
Tất cả những ai còn đứng vững nhanh chóng trang bị!
Chúng ta phải giành lại quyền hạn!
Bố?
Bố, tỉnh lại đi.
Tôi giết ông ấy rồi.
Tôi...
Ông ấy còn sống.
Nhưng chúng ta phải đưa ông ấy ra khỏi đây.
Jane, bảo Flit ra tuyệt chiêu đi.
- "Bảo" cổ? - Chúa ơi.
Vì Chúa, cô hiểu ý tôi mà!
Xin lỗi nếu tôi lỡ bỏ qua ẩn ý trong cách ăn nói cực kỳ lỗ mãng của anh nhé.
Sao anh không lập trình vô não tôi nhỉ?
Nếu có lúc nào cô cần bỏ qua chuyện gì đó, thì chính là lúc này đây!
Nó không hoạt động như vậy, anh bạn.
Thôi nào! Chúng ta cần ra khỏi đây, Jane!
Xin đừng giết tôi!
Này...
Tao có biết mày sao?
Nhưng chúng tôi không được phép rời xà lim mà không được ủy quyền.
Ê!
- Ê! Cái điều khiển của tao! - Ông ấy đang mất máu.
Hay cô quên mất việc đó nhỉ?
Gã éo nào đây?
Chà, mày chửi thề nhiều thật đấy.
722?
Nhìn anh rất giống...
Nhưng chắc không phải anh đâu nhỉ?
- Jane, cô làm ơn nói với Flit được không? - Chuyện gì vậy, Rita?
Bỏ bộ râu bờm xờm và bộ đồ bay đó đi,
là tôi thề gã này nhìn y chang Flex Mentallo.
Từ ngũ cốc Mentall-O's? Từ cuốn truyện Danny đưa chúng ta đấy.
Nếu chúng ta không đi ngay lúc này, chúng ta sẽ đéo còn cơ hội đâu!
Ngăn lũ dị thường lại! Mau lên!
- Jane! - Tất cả bám vào tôi.
Ngăn chúng lại mau!
Đụuuu!
Cảm ơn! Có khó đến vậy không?
Lấy được rồi.
Ờ...Chỗ nào đây?
Với lại, còn ai khác cũng cảm thấy...
hơi buồn nôn không?
- Cô đưa họ đi đâu vậy? - Bệnh viện.
Cô bỏ họ lại đó?
Ý cô là?
Vic đang ở một mình.
Cậu ta đang suy sụp. Và có thể là, bị điên nữa.
Vic, là ai?
- Flit năng động quá nhỉ? - Giờ cậu ta không ở một mình nữa.
Thật là lộn xộn.
Không. Không.
Bà con, chúng ta thực sự đã làm một việc ra hồn.
Chúng ta đã đi giải cứu Vic, và chúng ta đã làm được.
Đập tay!
Cậu ta đã tẩn bố mình gần chết.
Và chuyện đó thật tệ hại. Cực kỳ, cực kỳ tệ hại.
Tôi không nghĩ điều đó nên phá hỏng thành tích của chúng ta.
Chúng ta đã giải cứu cho một siêu nhân!
Chúng ta đấy! Lũ thảm hại!
Tôi nghĩ chúng ta xứng đáng được phổng mũi một chút.
Và chúng ta tìm được cả Flex Mentallo.
Gã này là manh mối gì đó để tìm Niles, phải không?
Vậy không chỉ một, mà là hai đích chúng ta bắn trúng!
Cho tôi nghe nào. Dè! Bá đạo!
Flex Mentallo là ai?
Anh đấy.
Tôi sao?
Mĩ đẹ!
Biết gì không, tôi cảm thấy hơi chóng mặt.
Tôi nghĩ tôi sẽ nằm chút.
Nhìn đi, chúng ta không còn phải dính với nhau nữa, ầu-kấy?
Mày không cần phải đi theo tao bất cứ mọi nơi.
Không có ý gì đâu. Chỉ là tao đang mệt.
Và sẽ rất khó ngủ khi có nguyên cái đèn nê-on cao 2 mét--
TRẠI KIẾN - 1964
Anh thích bộ đồ mới chứ, Đại úy Trainor? Thoải mái chứ?
Nó nặng cả tấn và có mùi như dầu hỏa.
Nhưng mặt tích cực là có rất nhiều khoảng trống
để bay xung quanh khi các người giật điện tôi.
À, chúng tôi đã xem xét vấn đề đó
trong quá trình thiết kế.
Chúng tôi sẽ cho ngưng liệu trình đó
và thay thế bằng một thứ mới.
Cái gì?
Thực thể bên trong anh
đã từ chối xuất diện
kể từ lần đầu tiên đó.
Anh định làm gì tôi?
Cái quái gì thế?
Không có gì xảy ra sao?
Ồ, nó đang diễn ra đấy.
Thiết bị này phát ra một tần số
mà tai người không nghe được.
Nhưng còn với anh bạn nê-on của anh? Chà,
trên lý thuyết, nó đang cực kỳ đau đầu đấy.
Cho tôi biết, Đại úy Trainor,
anh có nghe nó đang gào thét bên trong mình không?
Tôi không thể biết liệu tôi nghe được. Nhưng nếu anh muốn tra tấn nó
thay vì tôi, thì xin mời.
À, a, á.
Mày nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với mày
nếu vật chủ của mình chết, hửm?
Tao vẫn chưa muốn tiến hành một thử nghiệm này,
nhưng có thể tao sẽ bị thuyết phục đấy.
Tốt.
Tao mong là lần sau tao muốn được gặp mày,
tao sẽ không phải đợi lâu.
Này, anh bạn, anh bên đấy ổn chứ?
Cái gì? Anh là gã quái nào?
Tôi nghe thấy anh gào thét dữ dội lắm.
Không. Không phải tôi.
Tôi không có ý gì đâu. Chỉ là...
Chà, tôi chỉ nghe thấy thật khiếp đảm.
Tôi không phải xấu hổ. Tôi chỉ nói sự thật.
Tôi đã bất tỉnh.
Tiếng thét đó hẳn là của...
Khoan.
- Anh nghe được sao? - Một chút.
Có thứ gì đó ở đó cùng anh sao?
Ra là vậy.
Nghe này, tôi không muốn nói chuyện nữa, được chứ?
À, vậy, anh bạn, chà, anh tên gì thế?
721.
Tên thật ấy.
Có quan trọng không?
Có vẻ như anh đã ở đây khá lâu rồi.
Ban đầu tôi đã cố gắng nhớ ngày tháng, nhưng rồi...
Nó chỉ khiến tôi thấy tệ hơn.
Chà, tôi thì không định ở đây lâu để hiểu cảm giác đó đâu.
Đây, nhìn này.
No comments yet. Be the first to leave one.